Hầu Phu Nhân Không Dễ Chọc - 2

Cập nhật lúc: 29/08/2026 04:00

"Bổn Quận chúa tự nhiên dám làm dám chịu, chỉ hy vọng ngươi... cũng có thể gánh vác nổi hậu quả khi bôi nhọ bổn Quận chúa." 

Ta thực sự chưa xả hết giận, lại tung một cú đ/á tàn nhẫn khiến Ninh Trinh Nhi ngã lăn ra đất một lần nữa, sau đó mới quay sang thị tùng hồi môn dặn dò: "Đem lệnh bài của bổn Quận chúa đến Thái Y Viện mời Viện chính đại nhân, ngoài ra đến phủ Kinh Triệu Doãn báo án." 

"Vâng!" 

Tên tiểu đồng thưa một tiếng rồi lập tức quay người rời đi.

Đám đông vây xem thấy ta cứng rắn như vậy, trong lòng khó tránh khỏi vài phần hoài nghi. Những lời chỉ trích, khinh bỉ khi nãy đều không hẹn mà cùng nuốt ngược vào trong bụng. 

"Không được đi!" 

Cố Mặc Cẩn không ngờ ta dám xé to chuyện đến mức này, trong mắt hiện lên vẻ chột dạ, nhưng nhiều hơn là sự chán ghét: "Chuyện xấu trong nhà không thể truyền ra ngoài, ngươi không cần thể diện, nhưng thể diện của Định Viễn Hầu phủ không thể để ngươi bôi tro trát trấu!"

"Từ giây phút Hầu gia dung túng cho Ninh Trinh Nhi vu khống ta, Định Viễn Hầu phủ đã chẳng còn chút thể diện nào nữa rồi." 

Ta giật phăng khăn voan đỏ ném thẳng xuống đất, ánh mắt khinh miệt rơi trên người Ninh Trinh Nhi đang ngã nhào trên nền nhà: "Bổn Quận chúa cây ngay không sợ chet đứng, người đang có t.h.a.i ở trên hỷ đường này... e rằng là một kẻ khác." 

Cố Mặc Cẩn từ sớm đã cẩu thả lén lút cùng Ninh Trinh Nhi. Tính toán ngày tháng, lúc này Ninh Trinh Nhi e là đã có t.h.a.i rồi. 

Lát nữa đứng trước mặt thái y, ta muốn xem đôi cẩu nam nữ này định thu dọn tàn cục ra sao.

03

"Ngươi ăn nói hàm hồ gì đó!" 

Cố Mặc Cẩn có tật giật mình, chỉ tay vào ta mà nhịn không được run lẩy bẩy: "Ngươi lăng nhục Định Viễn Hầu phủ như vậy, bổn Hầu gia tuyệt đối không để yên cho ngươi!" 

"Thật trùng hợp, bổn Quận chúa cũng nghĩ như vậy đấy." 

Bởi vì ta đã chuẩn bị sẵn sàng đối phó từ sớm, kiếp này ta không hề gánh trên lưng vết nhơ thất tiết hủy hoại danh tiếng, vì thế nên lời lẽ đặc biệt đường hoàng, lý lẽ thẳng thắn: "Mưu hại bổn Quận chúa không phải là tội nhỏ đâu, nếu ta là Hầu gia thì nên suy nghĩ thật kỹ xem làm sao để dọn dẹp chuyện này đi."

"Ngươi..." 

Ta không đợi Cố Mặc Cẩn nói xong, liền nâng chân giẫm lên tấm khăn voan đỏ rơi dưới đất: "Hôn sự hôm nay e là không thành được rồi, nhưng chuyện bổn Quận chúa bị người khác bôi nhọ thanh danh tuyệt đối sẽ không bỏ qua dễ dàng, làm phiền các vị quan khách ở đây làm chứng cho."

"Đủ rồi! Ngày đại hỷ mà làm ầm ĩ thành ra thể thống gì, không sợ người ta chê cười sao!" 

Mắt thấy sự việc sắp sửa không thể vớt vát, Hầu lão phu nhân vốn một mực bàng quan xem kịch không thể ngồi yên được nữa, bà ta đứng dậy bước tới nắm c.h.ặ.t lấy tay ta: "Quân Nhi xưa nay vốn ngoan ngoãn hiểu chuyện sao có thể làm ra chuyện không biết liêm sỉ này, chắc chắn là do ả y nữ này y thuật kém cỏi nên mới xảy ra sai sót, con đừng vì người không đâu mà chuốc lấy bực dọc lỡ mất giờ lành."

Thấy lão phu nhân đẩy hết tội lỗi cho Ninh Trinh Nhi, Cố Mặc Cẩn theo bản năng liền muốn bênh vực.

"Mẹ..." 

"Người đâu, lôi ả y nữ ăn nói hàm hồ này xuống vả miệng!" 

Hầu lão phu nhân chán ghét trừng mắt nhìn Ninh Trinh Nhi một cái, rồi rất nhanh lại chuyển dời ánh mắt sang Cố Mặc Cẩn: "Cái thứ hồ đồ nghe gió tưởng mưa, còn không mau qua đây xin lỗi Quân Nhi!"

Nhìn vẻ mặt giả tạo của lão phu nhân, trong lòng ta nhịn không được mà cười lạnh. 

Không hổ là người ăn cơm nhiều hơn Cố Mặc Cẩn hai mươi mấy năm, quả nhiên đầu óc cũng tỉnh táo hơn. 

Tình thế hiện tại đang cực kỳ bất lợi cho Hầu phủ, tiếp tục làm ầm lên thì người chịu thiệt thòi chỉ có bọn họ mà thôi. 

Trong lúc ta đang tức giận, dùng thái độ cứng rắn áp chế chỉ chuốc lấy phản tác dụng, chiến thuật ôn hòa mới là thượng sách.

Đối với một cô nhi người thân đều đã c.h.ế.t như ta, thứ khát khao nhất chính là tình thân. 

Chỉ cần bọn họ dỗ ngọt ta bái đường, tạm thời che đậy chuyện xấu này xuống, sau này khi đã vào nội viện rồi thì còn sợ không có cách nào bắt chẹt ta sao? 

Cố Mặc Cẩn rõ ràng không muốn nhún nhường trước ta. 

Hắn cau mày theo bản năng muốn cự tuyệt, lại bị Hầu lão phu nhân trừng mắt sắc như d.a.o lạnh mà phải thụt lùi. 

Lúc này hắn mới không cam tâm tình nguyện bước tới hai bước, giọng điệu cứng ngắc: "Đều là lỗi của ta, Quân Nhi nàng đừng náo loạn nữa."

"Khoan đã." 

Ta hoàn toàn phớt lờ lời xin lỗi giả tạo của Cố Mặc Cẩn, chỉ chuyển ánh mắt sang Ninh Trinh Nhi đang bị hai ma ma xốc nách hai bên, lạnh lùng nói: "Các ngươi định mang kẻ bôi nhọ thanh danh bổn Quận chúa đi đâu?"

"Quân Nhi!" 

Nụ cười ngụy thiện cố tình đắp nặn trên mặt Hầu lão phu nhân chợt trầm xuống, lực tay nắm lấy ta cũng mạnh thêm vài phần. 

Bà ta ngông cuồng ngạo mạn, cho rằng mình đã hạ mình đứng ra giải hòa thì ta nên biết điều mà dừng lại, coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra. 

Đáng tiếc ta không những không cảm kích, mà thái độ lại càng thêm lạnh lùng sắc bén. 

"Lão phu nhân nếu thực sự bảo vệ bổn Quận chúa, thì ngay từ lúc ả ta vừa mở miệng vu khống đã lôi ả xuống đ.á.n.h c.h.ế.t bằng gậy, chứ không phải dung túng cho ả xấc xược tác oai tác quái chán chê rồi mới giả bộ đứng ra làm người hòa giải."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.