Hệ Thống Bình Luận Báo Trước: Tôi Sẽ Bị Mẹ Kế Bỏ Thuốc Độc - Chương 1

Cập nhật lúc: 03/08/2026 06:00

Hứa Lâm đang quỳ rửa chân cho tôi thì bị đứa em kế một tay giật mạnh đứng dậy, "A Lâm đến đây làm việc, chứ không phải đến làm ch.ó cho anh!"

Tôi khẽ ho hai tiếng, vừa định lên tiếng thì trước mắt đột nhiên hiện ra nhiều bình luận.

[Tên nam phụ độc ác sao lại có mặt mũi kiêu ngạo thế nhỉ? Nếu không nhờ mẹ của mi năm đó cướp ba của Thụ bảo, mi nghĩ bây giờ mi còn được làm Đại thiếu gia hống hách thế này chắc? Mọi thứ của mi đều thuộc về Thụ bảo, mi không thấy hổ thẹn chút nào sao?]

[Nam chính Công bị chèn ép gặp gỡ bé Thụ dễ thương rực rỡ như ánh Mặt Trời, hai người hợp lực lật đổ sự thống trị độc ác của hai mẹ con nam phụ, từ đó cả gia đình sống hạnh phúc bên nhau, đây mới là kịch bản tôi muốn xem chứ!]

[Không sao đâu, mẹ của nam chính Thụ đã tráo t.h.u.ố.c của tên nam phụ độc ác rồi, anh ta thân thể yếu ớt, chẳng sống được bao lâu nữa đâu!]

Hàng mi dài mảnh rủ xuống, tôi cảm thấy thật buồn cười. Ăn của tôi, uống của tôi, mỗi tháng tiêu vài triệu tiền tiêu vặt. Bây giờ lại muốn tôi c.h.ế.t sao?

Thế thì thật là... quá thú vị rồi.

01.

Lúc Thẩm Gia Thụ bước vào, cậu ta không hề gõ cửa.

Tôi dựa lưng vào sofa, giữa mùa Hè oi bức vẫn quấn chăn, trước gối đặt một chiếc bàn nhỏ, bên cạnh là bát chè ngọt còn ấm.

Màn hình máy tính đang sáng, tất cả đường cong biểu đồ chứng khoán đều uốn lượn đi lên, một màu đỏ rực rỡ vui mắt.

Tôi tháo chiếc kính gọng vàng xuống, nhẹ nhàng xoa xoa sống mũi, "Có chuyện gì?"

Thấy sắc mặt tôi không vui, Hứa Lâm lập tức rút tay ra khỏi chậu nước t.h.u.ố.c, chộp lấy Thẩm Gia Thụ rồi kéo cậu ta ra sau lưng che chắn.

Tuy chân tôi không bẩn, nhưng tay chưa lau đã vội kéo người khác. Bẩn thật đấy.

"Thiếu gia, Gia Thụ thiếu gia không có ý xấu đâu, xin thiếu gia đừng trách cậu ấy."

"A Lâm! Anh ta chẳng tôn trọng anh chút nào, anh việc gì phải cung kính với anh ta như thế!"

Hứa Lâm ngước mắt liếc nhìn tôi, thấy tôi không lên tiếng thì có chút ngập ngừng, nhưng cuối cùng vẫn kéo Thẩm Gia Thụ tiếp tục xin lỗi, "Thiếu gia, Gia Thụ thiếu gia chỉ vì lo lắng cho tôi thôi, không có ý gì khác đâu. Tất cả là lỗi của tôi, nếu thiếu gia tức giận thì cứ phạt tôi đi."

Tôi nhướng mày. Hứa Lâm đến nhà tôi làm việc, hầu hạ tôi cũng được vài tháng rồi. Không ngờ một gã đàn ông cao hơn một mét tám mà giọng điệu trà xanh lại đậm đặn đến thế.

Tôi đột nhiên thấy có chút hứng thú. Khẽ ho hai tiếng, tôi bưng bát chè ngọt uống một ngụm để đè cơn ho xuống, nhưng vị ngọt quá gắt lại khiến tôi ho dữ dội hơn.

Hồi lâu sau, ho đến mức mặt mũi đỏ bừng, đuôi mắt đọng lại giọt lệ mới dừng được tiếng ho.

Trong suốt thời gian đó, hai người trước mặt không hề có chút động thái nào. Chỉ đứng đối diện như thế, trố mắt nhìn tôi khó chịu.

Tôi đột nhiên thấy không thoải mái chút nào. Thiếu gia đã không bực thì thôi, một khi đã bực thì đừng ai mong sống yên ổn.

Tôi cầm khăn tay nhẹ nhàng lau đi giọt nước mắt rơi vì ho, rồi cất tiếng dặn dò người làm: "Mời ông Thẩm và bà Trương xuống đây."

Sắc mặt Thẩm Gia Thụ biến đổi: "Anh gọi ba mẹ xuống làm gì? Thẩm Dự An, hễ có chuyện là anh gọi ba mẹ đúng không?"

Nhưng chớp mắt một cái, dường như nghĩ ra điều gì, trên mặt cậu ta lại hiện lên nụ cười, "Anh gọi ba mẹ cũng vô ích thôi, ba mẹ chỉ đứng về phía người có lý, sẽ không nghe lời một phía của anh đâu!"

Suốt quá trình đó, Hứa Lâm không hề lên tiếng. Cậu ta giống như gã đàn ông kia, lặng lẽ đứng sau lưng Thẩm Gia Thụ, chờ đợi Thẩm Gia Thụ tranh đoạt mọi thứ về cho mình.

Tôi bật cười, "Ba mẹ? Ba mẹ của ai?"

"Mẹ tôi đang ở nước ngoài, người mẹ cậu nói là ai thế? Chẳng lẽ... cậu đang gộp chung bà ta với cái kẻ chỉ biết cung cấp tinh trùng kia thành ba mẹ tôi sao?"

02.

Thẩm Gia Thụ trợn tròn mắt, kinh ngạc vì tôi lại gọi ba như vậy.

"Đi đi, mời người xuống đây."

"Vâng, thiếu gia."

Dì giúp việc đứng ngay ngoài cửa, nghe vậy liền ném cho hai người họ một ánh mắt lạnh nhạt rồi xoay người lên tầng.

Một lúc sau, trên tầng còn chưa có động tĩnh gì thì ngoài nhà đã vang lên tiếng bước chân dồn dập.

Hơn mười vệ sĩ mặc vest đen chỉnh tề bước vào nhà. Họ đứng thành hàng sau chiếc sofa của tôi, dõng dạc hô to: "Thiếu gia!"

Tôi uể oải "ừm" một tiếng.

Sắc mặt Hứa Lâm và Thẩm Gia Thụ lại thay đổi.

Hứa Lâm tiến lên một bước, quét mắt nhìn hàng vệ sĩ phía sau sofa rồi hạ thấp giọng: "Thiếu gia, hôm nay vốn không phải chuyện gì to tát, sao phải làm rầm rộ như thế?"

Tôi mỉm cười, nhướng mày, "Ý cậu là tôi cố tình kiếm chuyện?"

Cậu ta im lặng, rõ ràng là có ý đó, "Thiếu gia, ông chủ cưng chiều Gia Thụ thiếu gia hơn, anh làm thế này chẳng thu được lợi lộc gì đâu."

"Hay là... hay là thiếu gia mở lời xin lỗi Gia Thụ thiếu gia một tiếng đi, cũng chẳng mất mát gì, Gia Thụ thiếu gia sẽ không làm khó anh đâu."

Tôi chớp nhẹ hàng mi dài mảnh. Dưới hàng mi rậm rạp, đôi mắt xinh đẹp sáng lên đầy vẻ tin tưởng, "Thật sao? Hứa Lâm, cậu sẽ nói giúp tôi đúng không?"

Làn da trắng hồng, gương mặt xinh đẹp tinh tế ở ngay trong tầm mắt. Mái tóc đen dài xõa sau đầu bị mồ hôi làm ẩm ướt, như loài rắn uốn lượn hai bên gò má, rồi trượt dài ẩn vào trong cổ áo.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.