Hệ Thống : Nữ Côn Đồ Làm Giàu Ở Cổ Đại - Chương 103
Cập nhật lúc: 06/01/2026 11:05
Tống Nhị Hòa hành động rất nhanh, nụ cười trên mặt không thể giấu được, ông dẫn dân làng đi làm việc vô cùng vui vẻ.
Dân làng cũng rất vui, triều đình thu thuế theo tổng diện tích đất đai của thôn.
Sau khi quan phủ báo cho Tống Nhị Hòa, ông lại phân chia theo tỷ lệ đất của từng nhà. Tống An Ninh mua liền mấy chục mẫu đất, họ sẽ không cần phải chia đều khoản thuế của mấy chục mẫu đất này nữa, đây là chuyện đại hỷ trời ban.
Từng đợt dân làng lũ lượt kéo đến, bàn tán về chuyện Tống An Ninh đào được nhân sâm.
“Không được, ngày mai ta cũng phải lên núi, nha đầu này đào được thì ta cũng đào được!”
“Thôi đi thôi đi, ngươi không nghe nói sao? Gần đây bầy sói cứ quanh quẩn ở hậu sơn, chỉ có A Ninh cái loại không sợ c.h.ế.t kia mới dám lên núi thôi.”
“Bầy sói không phải đều ở trong rừng sâu sao? Lạ thật đấy.”
Không ít người thèm muốn bạc của Tống An Ninh, nhưng bảo họ liều mạng lên núi thì vẫn là thôi đi.
Rất nhiều người rút lui, cũng có không ít người cảm thán Tống An Ninh số mệnh tốt.
Nghe nhiều lời chua chát và nịnh nọt, Tống An Ninh chỉ cười. Nhìn ba vạn lạng bạc trên màn hình hệ thống, lòng nàng không hề gợn sóng.
Nếu dân làng lúc trước cùng nàng trồng ớt, qua vài ngày nữa đều đã có thể kiếm được tiền rồi. Nàng đã trao cơ hội cho mọi người, nhưng trừ nhà Tống Đại Quang và Tống quả phụ ra, chẳng ai tin thứ này có thể hơn được lương thực, thậm chí có vài nhà còn giữ thái độ chờ xem kịch vui.
Hồi giúp họ bán măng tre, mặt mũi đâu có như thế này. Họ không chịu nổi Tống An Ninh sống tốt hơn họ, nhà họ Tống đã đến mức đó rồi mà vẫn vực dậy được, thật là ông trời bất công!
“A Ninh, tổng cộng hai mươi lăm mẫu đất, bảy mươi lăm lạng bạc. Nếu con thấy được, chúng ta sẽ đến quan phủ ký địa khế.”
“Được!”
Mọi người hành động nhanh ch.óng. Vương Thu Nguyệt biết họ sắp ra trấn, đã ở nhà thay y phục sạch sẽ cho mình và mấy đứa trẻ, chuẩn bị sẵn sàng từ sớm.
Tống Nhị Hòa đ.á.n.h xe bò của nhà mình, chở Tống An Ninh và những người khác ra trấn.
Người vui nhất phải kể đến Vương Thặng. Từ khi chào đời, thằng bé chưa từng đến trấn, chỉ nghe người lớn kể lại, nên tràn đầy sự khao khát với mọi thứ ở trấn.
Vương Nghênh Nhi sau khi uống t.h.u.ố.c, dựa vào lòng Tống An Ninh ngủ say sưa.
Đến cổng nha môn, Tống Nhị Hòa còn nghĩ phải nói nhiều lời hay ý đẹp mới vào được. Nào ngờ, xe bò còn chưa dừng hẳn, đã có hai nha dịch tiến đến đón.
“Tống cô nương đến đây có việc gì chăng? Có cần ta gọi đại nhân nhà ta ra không?”
Họ hôm qua mới gặp Tống An Ninh. Đại nhân nhà họ đã dặn dò, nếu nha đầu này đến lần nữa phải tiếp đãi t.ử tế. Ai ngờ hôm nay nàng đã tới.
“…” Mấy nha dịch này bị điên rồi sao? Cái thái độ cao ngạo thường ngày đâu rồi? Lòng Tống Nhị Hòa thấp thỏm không yên. Ông làm Lý chính hơn hai mươi năm, chưa từng được đối đãi như thế này.
“Không cần phiền đến đại nhân nhà các vị. Ta đến đây để mua một ít đất đai, đặc biệt là để nộp bạc và lấy địa khế.”
“Thì ra là thế, vậy mời cô nương đi lối này.”
Khế ước bán thân và địa khế chỉ mất khoảng thời gian một chén trà là xong xuôi. Nhìn dấu ấn quan phủ đỏ tươi trên khế ước, lòng Vương Thu Nguyệt cuối cùng cũng nhẹ nhõm.
Khi ra khỏi nha môn, có đến năm sáu quan sai, nha dịch đi theo sau. Tống Nhị Hòa thậm chí còn nhìn thấy vài phần cung kính trong ánh mắt của họ.
“Mấy vị đại nhân vất vả rồi. Một chút tâm ý nhỏ, không đáng kể.”
Tống An Ninh lấy ra vài hạt bạc từ chiếc túi thơm, đặt vào tay quan sai, rồi mới đi về phía Túy Tiên Cư.
Đi được cả một con phố, Vương Thu Nguyệt và Tống Nhị Hòa vẫn chưa hoàn hồn. Rốt cuộc A Ninh đã làm gì mà ngay cả quan sai cũng nể mặt như thế?
Còn nữa, nắm hạt bạc nàng vừa lấy ra, ít nhất cũng phải một lạng bạc, cứ thế mà cho đi sao?
“Họ cũng là nhìn mặt Túy Tiên Cư mà thôi.”
“Hèn chi.”
Tống Nhị Hòa chợt hiểu ra. Đúng rồi, lần trước đến nha môn báo quan cũng là nhờ Túy Tiên Cư giúp đỡ. A Ninh nhà ông cũng coi như đã dựa vào một cây đại thụ rồi.
Vương Thu Nguyệt cũng im lặng, đứng một bên lắng nghe, tò mò quan sát. Mọi thứ ở trấn đều khiến nàng thấy lạ lẫm, mới mẻ. Để tránh làm trò cười, nàng nghĩ tốt nhất là nên nhìn nhiều nói ít.
Đến Túy Tiên Cư, chưởng quỹ mới đến nhiệt tình tiếp đón Tống An Ninh và đoàn người. Đây là việc chủ t.ử đặc biệt dặn dò, hắn không dám có chút sơ suất nào.
Vương Thu Nguyệt đưa Vương Nghênh Nhi đi gặp lang trung, Tống Nhị Hòa dẫn mấy đứa trẻ lên lầu thăm Tống Quyên Nhi. Còn Tống An Ninh thì ký khế ước với vị chưởng quỹ mới.
Vị chưởng quỹ mới họ Đổng, là người rất hiền lành. Hắn vừa đến đây, vô cùng tò mò về thứ mà Tống An Ninh nghiên cứu ra, hai người trò chuyện khá lâu.
Khi xuống lầu, hai vị lang trung đang đợi ở đại sảnh. Thấy Tống An Ninh, cả hai đều lắc đầu.
“Tống cô nương, bệnh của nương cô, lão phu e rằng đành bó tay rồi.”
“Đây là phương t.h.u.ố.c an thần, khi phát bệnh uống một thang có thể thuyên giảm.
Ngoài ra, cố gắng tránh để bệnh nhân tiếp xúc với người lạ, cũng không được chạy lung tung. Nếu có ý định tự sát, một khi ra ngoài e rằng sẽ…”
Hai vị lang trung không nói thêm nữa, Tống An Ninh hiểu ý của họ. Kết quả gần như nàng dự đoán. Hiện tại chỉ có thể chăm sóc nương cẩn thận, thỉnh thoảng cho uống t.h.u.ố.c để bà giữ trạng thái ổn định.
Trời còn sớm, Tống An Ninh một mình đi đến nha hành (tiệm môi giới). Nhà này là do La đại trù giới thiệu, bảo là rất tốt.
Sau khi trình bày ý định, chưởng quỹ vô cùng nhiệt tình. Họ giao thiệp với người ta cả ngày, nha đầu này tuy ăn mặc bình thường, nhưng khí chất quanh thân lại không tầm thường. Hắn vừa lúc có vài căn nhà phù hợp trong tay, liền ra sức giới thiệu.
Nhìn cuốn tập ảnh trước mặt, Tống An Ninh nhướng mày.
Trong tập ảnh đều là hình ảnh các căn nhà đang rao bán. Cuốn nàng đang cầm là về những tiểu tứ hợp viện bình thường, ghi chép rất chi tiết, ngay cả giếng nước và cây cối cũng không bỏ sót; diện tích ước chừng, giá tiền, đều được ghi chú bên cạnh.
Lật xem hai lượt, có ba căn nhà khá tốt. Đặc biệt là cái sân cách Túy Tiên Cư không xa, diện tích lớn hơn, mấy năm gần đây còn được tu sửa, chỉ là bán quá rẻ…
“Chưởng quỹ, cái sân này có người c.h.ế.t?”
Người kia bị nàng hỏi đến sững sờ, trên mặt thoáng lộ vẻ không tự nhiên, chỉ có thể nói thật:
“Cô nương, những căn trạch t.ử này đều cũ rồi, đã có mấy đời người ở, nhà nào mà chẳng có người c.h.ế.t?”
Lão ma lanh!
Tống An Ninh thầm mắng một tiếng trong lòng, rồi nói thẳng: “La đại trù của Túy Tiên Cư giới thiệu ta đến. Ta còn có việc, chúng ta đừng vòng vo nữa.”
Vừa nghe đến ba chữ Túy Tiên Cư, chưởng quỹ lập tức cười tươi như hoa: “Cô nương phải nói sớm chứ, nếu gây ra hiểu lầm thì là lỗi của ta rồi.”
Hắn dừng lại một chút, chỉ vào căn nhà trong tập ảnh và nghiêm túc nói: “Căn nhà này quả thực không nên mua, nơi đây… bị ma ám…”
