Hệ Thống : Nữ Côn Đồ Làm Giàu Ở Cổ Đại - Chương 139
Cập nhật lúc: 06/01/2026 11:12
Về thân phận tư sinh t.ử của Tô Thần, nàng đều giả vờ như không nghe thấy, cũng chưa bao giờ chủ động đề cập.
Đừng thấy y nói nhẹ nhàng, nhưng từ lần trước Chu Trung gọi y là Đại công t.ử, có thể nghe ra, đây là nỗi đau mãi mãi trong lòng Tô Thần.
Chắc hẳn, những năm A Ly bị nhốt trong Lăng Vương phủ, Tiểu Tô Thần cũng không sống khá giả gì cho cam…
“Tiểu mập mạp, những điều nên nói và không nên nói, ta đều đã kể hết cho ngươi rồi. Bây giờ không phải là lúc đối đầu trực diện, A Ly hẳn đã học được bí thuật của Nam Vu quốc, võ công thân pháp vô cùng quỷ dị, ngay cả thân thủ như ta cũng không thể tiếp cận hắn.
Biết ngươi nóng lòng cứu người nhà, thời cơ chín muồi, ta sẽ giúp ngươi.”
“Ha ha ha, cứ yên tâm, ta còn phải gánh vác gia đình, sẽ không hành động bồng bột đâu. Dù sao vẫn phải cảm tạ ngươi, Độc thiệt nam.”
Tống An Ninh vừa nói xong liền vội vàng bịt miệng lại, toi rồi, sao lại nói lời trong lòng ra chứ? Ba chữ Độc thiệt nam đặt ở lúc này nói ra, thật không thích hợp.
“Không phải, Tiểu mập mạp, ngươi gọi ta là gì? Nói lại lần nữa ta nghe xem nào?”
“…”
“Hắc hắc, lỡ lời, lỡ lời.”
Trong lúc nói chuyện, thuyền khách cũng đã tới địa phận Đồng Xuyên Châu, chỉ một khắc nữa là sẽ đến Bán Nguyệt thôn.
“Chốc lát nữa, ta sẽ cùng ngươi xuống thuyền tại Bán Nguyệt thôn, mảnh đất ngươi nói nếu có thể, hôm nay ta sẽ mua luôn.
Vừa hay cũng kiểm tra xem ngươi đã trồng được bao nhiêu ớt, ướp được bao nhiêu trứng vịt.
Một tiểu nha đầu suốt ngày chạy lông nhông bên ngoài, chúng ta còn làm ăn nữa hay không?”
Tống An Ninh trợn trắng mắt, trực tiếp phản bác:
“Còn nói ta nữa ư, ngươi chẳng phải cũng suốt ngày chạy ra ngoài sao?
Vả lại, chiếc thuyền này không dừng giữa chừng, chúng ta phải đến trấn trước, rồi mới quay về thôn, đồ ngốc.”
“Ta ra ngoài là bởi vì ta có thủ hạ làm việc cho ta!
Hơn nữa, chiếc thuyền này là của ta, ta muốn nó dừng ở đâu thì nó sẽ dừng ở đó, đồ ngốc nghếch.”
Vẻ mặt Tô Thần nghênh ngang đắc ý, cũng không hiểu vì sao, mỗi lần đấu khẩu với Tống An Ninh, y lại cảm thấy vô cùng vui vẻ, có thể quên đi hết thảy mọi phiền muộn.
“Chậc, bị ngươi làm màu rồi. Chiếc thuyền lớn như vậy, chúng ta quả thực không có.
Nhưng, ai mà chẳng thuê được người chứ? Thật là…”
“Ha ha ha…”
Những năm này, Tô Thần đi Nam xông Bắc đã gặp vô số nữ t.ử, nữ t.ử phương Nam dịu dàng uyển chuyển, cô nương đại mạc cưỡi ngựa phóng khoáng tự do.
Nhưng Tống An Ninh như thế này, y chưa từng gặp qua. Thông minh, thú vị, chân thành, tựa như một tia nắng rực rỡ, tản ra sức sống vô tận.
Bất kể gặp phải chuyện gì, nàng đều có thể bình tĩnh ứng phó. Khiến người ta cảm thấy, chỉ cần có nàng ở đó, mọi thứ xung quanh đều trở nên tốt đẹp.
“Chủ nhân, người xem nụ cười nham hiểm của Độc thiệt nam kia kìa, hắn không lẽ đã phải lòng người rồi sao?”
“Không thể nào! Dù sao ta cũng không có chút hứng thú nào với hắn.”
Tống An Ninh căn bản không để tâm, mặc kệ hắn nghĩ thế nào, dù sao từ khi xuyên qua, nàng đã không nghĩ đến chuyện tìm nam nhân.
Hơn nữa, thân phận của Tô Thần còn đặc biệt như vậy, nếu ở bên hắn, địa vị không tương xứng, điều chờ đợi nàng chỉ là phiền phức vô tận.
Dành thời gian đấu trí đấu dũng đó, chi bằng lên núi xuống biển, sống một cách tự do thoải mái.
Đại thuyền đậu trên sông ở Bán Nguyệt thôn, không ít người trên thuyền tò mò nhìn ra ngoài, trong số này có rất nhiều người thường xuyên đi thuyền, quả thực chưa từng gặp chiếc thuyền khách nhà mình lại dừng ở giữa đường bao giờ.
Sau đó, mọi người liền nhìn thấy một cô nương xách hai gói đồ lớn xuống thuyền, phía sau còn đi theo một nam t.ử tướng mạo tuấn mỹ, trên người treo bảy tám cái bao vải lớn.
Thấy có nhiều người xem náo nhiệt như vậy, Tô Thần mặt đỏ bừng, nghiến răng nghiến lợi hạ giọng nói:
“Tống An Ninh! Rốt cuộc ngươi đã mua bao nhiêu thứ thế hả! Đây là đi Lâm Hải trấn nhập hàng về đúng không?”
“Hắc hắc, chẳng phải có ngươi ở đây sao. Cứ coi như rèn luyện thân thể đi…”
“…”
Tô Thần nghiến răng nghiến lợi, thân phận như y, lúc nào lại phải làm chuyện này? Cho dù y muốn làm, cũng không ai dám thuê y, Tống An Ninh là người đầu tiên!
Hai người xuống thuyền, chưởng quầy trên thuyền đứng ở mũi thuyền, nhìn bóng lưng Tô Thần đang tập tễnh mà cười hì hì, tiểu thuyền phu bên cạnh có chút khó hiểu hỏi:
“Đầu lĩnh, người cười gì vậy ạ?”
“Cuối cùng cũng thấy được người có thể khiến chủ t.ử chịu thiệt, ha ha, thú vị thật…”
“…”
Tiểu thuyền phu khó hiểu gãi gãi đầu, lại nhìn nam nhân đang gánh đồ kia, lúc này mới phát hiện, đó lại là chủ t.ử của bọn họ!
Người không biết, còn tưởng Tống cô nương thuê một phu khuân vác bến tàu giúp nàng xách đồ.
Dọc đường, Tô Thần nắm c.h.ặ.t bọc đồ, sợ làm hỏng thứ gì đó, trên vai y gánh chính là cá khô đã phơi, từng đợt mùi tanh nồng xộc thẳng vào mũi.
“Nha đầu thối, ngươi đối xử với ta như vậy, ớt và trứng muối đều phải giảm giá! Giảm mười văn!”
Tống An Ninh quay đầu cười, cầm lấy hai cái gói từ trên người y xuống, tự mình xách.
“Nói hồ ngôn loạn ngữ gì thế? Đừng nghĩ ta không biết, một quả trứng muối ngươi đã bán được hai ba trăm văn rồi, đồ gian thương!
Không tăng giá thì thôi lại còn dám giảm giá? Coi chừng ta cắt đứt đường tài lộc của ngươi, đem ớt tặng không cho người khác đấy.”
“…”
Thôi được rồi, Tống An Ninh đã thắng, Tô Thần có chút ủy khuất mím môi, y là đại nhân đại lượng, không thèm so đo với một tiểu nha đầu.
“Hắc hắc, vật lấy hiếm mà quý, hiện tại trên thị trường chỉ có bấy nhiêu trứng muối, đắt một chút cũng có người mua, đợi khi các ngươi muối với số lượng lớn, giá cả tự nhiên sẽ giảm xuống.”
Đối với vấn đề này, y cảm thấy tốt hơn hết nên giải thích một chút, đừng để tiểu nha đầu thật sự nghĩ y là gian thương, y rất lương thiện mà.
“Chỗ ta nói với ngươi là một mảnh đất lớn bên bờ sông đối diện, chúng ta qua đó xem một chút chứ?”
“Thôi bỏ đi, trước tiên đưa số hàng ngươi nhập về cất đi đã.”
Tô Thần liếc nhìn bãi đất trống rộng lớn bên cạnh quan đạo, nghiến răng nghiến lợi nói một câu, quay đầu đi vào thôn.
“Cứ để đồ ở đây trước đi, ngươi còn nhất định phải gánh theo sao? Có phải mê luyến mùi cá khô rồi không?”
“Ngươi!”
Lúc này Tô Thần bị mấy gói đồ lớn hành cho đầu tóc rối bời, sớm đã không còn dáng vẻ công t.ử phong độ trên thuyền vừa nãy, y dám khẳng định, Tống An Ninh nhất định là do ông trời phái xuống để hành hạ y.
Y tức giận ném bọc đồ lên tảng đá lớn bên cạnh cầu, mặc dù miệng liên tục nói ghét bỏ, nhưng khi đối xử với bọc đồ, y luôn nhẹ nhàng đặt xuống.
Tiểu cô nương chạy xa như vậy mua đồ về, nhất định là sau khi chọn lựa kỹ càng, mua về cho người nhà, y phải cầm cẩn thận giúp nàng mới được.
May mà suy nghĩ này của y không nói ra, nếu không, nhất định sẽ khiến Tống An Ninh cười lớn. Đây đều là sản phẩm của Trần Quang Huy vung tay một cái mà thành! Nhà ai lại tốt bụng đến mức mua cá khô một lần mua cả trăm cân cơ chứ?
Hai người đi loanh quanh trong khu đất một vòng, Tống An Ninh vừa đi vừa giải thích cho y:
“Hai ba mươi mẫu đất tựa lưng vào núi có một chút đá, là đất loại trung bình.
Phần còn lại đều là đất loại thượng đẳng, bởi vì giá cả đắt đỏ, lại không bán lẻ, dân làng không mua nổi, nên mới bị bỏ hoang ở đây mãi.”
Liên quan đến chuyện làm ăn, trên mặt Tô Thần không có nửa phần lêu lổng, y đi được một đoạn lại ngồi xổm xuống xem xét chất lượng đất, cuối cùng hài lòng gật đầu.
“Mảnh đất này ta muốn, để Lý chính trong thôn ngươi đi tìm Triệu thúc.
Sau vụ xuân cày cấy, thuê dân làng dọn dẹp, thời gian hẳn là kịp chứ?”
“Kịp chứ, vậy ta thay mặt dân làng cảm tạ ngươi nhé?”
“Ôi, ngươi đột nhiên khách khí như vậy ta không quen, chúng ta là hợp tác cùng có lợi mà.”
Xem xong mảnh đất này, Tô Thần tiếp tục gánh bọc đồ, cùng Tống An Ninh chẳng giữ hình tượng gì mà bước vào thôn.
Còn chưa về đến nhà, từ xa đã nghe thấy một trận ồn ào.
