Hệ Thống : Nữ Côn Đồ Làm Giàu Ở Cổ Đại - Chương 18

Cập nhật lúc: 06/01/2026 09:18

Lúc xuống núi, hai đứa nhỏ đang chống cằm, ngồi trên ghế đá trước cửa nhìn ngóng.

Tống An Ninh phất tay, lớn tiếng gọi: “A Viễn, A Nguyệt…”

“Là A tỷ! A tỷ đã về rồi!”

Tống Trạch Viễn dắt muội muội, nhảy chân sáo chạy tới đón nàng.

“A tỷ, hôm nay ta đưa muội muội đi nhặt củi rồi, được mấy bó liền đó.”

“A Nguyệt nhặt được hai bó củi, Nhị ca còn đào được rau rừng nữa.”

Hai đứa bé ngẩng khuôn mặt nhỏ, vẻ mặt cầu mong được khen ngợi, đáng yêu c.h.ế.t người.

“Một bó củi một đồng, A Viễn và A Nguyệt thật giỏi, hôm nay cũng kiếm được mấy đồng rồi!”

“Hề hề…”

Tống An Ninh không hề tiếc lời khen ngợi. Nuôi dạy con cái có thể chiều chuộng, có thể khen ngợi, nhưng không thể nuông chiều quá mức. Cho nên những việc như nhặt củi, dọn dẹp nhà cửa, rửa bát, thu dọn bàn ăn, nàng đều giao cho hai đứa nhỏ làm. Làm không tốt cũng không sao, nàng có thể dạy.

“Ta phải tới nhà Lâm A gia bán rau rừng, các ngươi muốn đi cùng không?”

“Muốn, muốn đi cùng!”

Hai đứa nhỏ ưỡn n.g.ự.c, tỷ tỷ của chúng siêu lợi hại, lúc nào cũng hái được rau rừng tươi non nhất. Đi theo sau A tỷ, chúng cảm thấy tự hào lắm!

Dưới gốc cây đa lớn trước cửa nhà họ Lâm, vẫn có hơn chục phụ nhân ngồi đó, có người đang nhặt rau, có người đang làm công việc may vá, điểm chung duy nhất là miệng không hề ngơi nghỉ.

Thật trùng hợp, khi tỷ đệ bọn họ tới, đám phụ nhân kia đang thuật lại một cách sinh động chuyện Tống An Ninh và Văn thị ở trên xe bò hôm qua.

“Gặp quỷ rồi! Suỵt…”

Không biết là ai ngẩng đầu thấy Tống An Ninh, vội vàng nhắc nhở bạn bè im miệng.

Sau chuyện hai ngày nay, bọn họ đều nhận ra rằng nha đầu nhà họ Tống đã thay đổi, lên núi xuống sông, làm toàn chuyện đứng đắn, gặp người cũng biết chào hỏi.

Nhưng, đừng chọc giận nàng! Ai dám động đến người nhà họ Tống, nha đầu điên này có thể xé xác người ta ra!

Tĩnh lặng, tĩnh lặng như c.h.ế.t!

Tống An Ninh đã sớm nghe thấy tiếng họ lầm rầm, nhưng nàng làm như không nghe thấy gì, cười hiền hậu, tiến lên chào hỏi.

“Các thím không lên núi sao?”

“Hôm nay ở nhà nghỉ ngơi một ngày, giặt giũ phơi phóng. Ngày mai trong thôn đi đào măng xuân, A Ninh chưa nghe nói sao?”

“Buổi sáng ta lên núi một chuyến, đào được mấy cân rau, lát nữa phải về nhà nấu cơm rồi…”

Dưới sự chỉ bảo của Tống An Ninh, hai đứa nhỏ cũng ngọt ngào gọi các phụ nhân kia là "Các thím khỏe ạ". Ai nấy đều là người làm nương, rất yêu quý trẻ con, bọn họ cũng cười đáp lại, cảnh tượng vô cùng hòa thuận.

“A Ninh à, đã đào được những gì rồi, lấy ra cho chúng ta xem với, mở mang tầm mắt chút nào.”

Tống An Ninh điềm nhiên đặt chiếc gùi xuống, mở nắp ra, mấy bó rau rừng lớn xuất hiện trước mặt mọi người.

“Trời đất ơi, ngươi tìm thấy ở đâu vậy? Cây nào cây nấy đều tốt thế này.”

“Mập mạp tròn trịa, thật đáng yêu.”

Rau rừng mọc trên núi, ai cũng có thể hái, sao bọn họ lại không tìm được loại tốt như thế này?

Không được, đợi nha đầu nhà họ Tống lên núi lần nữa, bọn họ phải đi theo.

Tán gẫu vài câu, Tống An Ninh xách giỏ vào nhà họ Lâm. Đám người kia cũng bỏ dở công việc, ba năm người lục tục theo Tống An Ninh vào sân.

“Ôi chao, nha đầu Ninh tới rồi? Ngươi không biết đấy thôi, loại rau ngươi đào được các t.ửu lầu trên trấn thích lắm, nói là có bao nhiêu thu bấy nhiêu. Vừa hay, hôm nay ngươi lại đến.”

Lâm Lão Phú mắt không ngừng liếc nhìn chiếc gùi của Tống An Ninh. Khi thấy hơn nửa gùi rau, khuôn mặt già nua của lão cười tươi như hoa cúc!

Phục rồi! Lão phục sát đất! Hôm trước cả nhà lão không tin, lên núi tìm nửa ngày mới miễn cưỡng tìm được năm sáu cân loại tốt. Tống An Ninh chỉ có một mình, nhưng rau mang tới lúc nào cũng là hàng thượng phẩm. Nha đầu này, có bản lĩnh thật!

Tống An Ninh thầm cười trong lòng, tất cả là nhờ hệ thống. Nàng chỉ việc đào, hệ thống sẽ tự động phân loại, sau đó nàng chọn ra những thứ tốt nhất rồi bó lại.

Lão thái nhà họ Lâm vui vẻ cầm cái cân, không ngừng gật đầu: “Lão gia mau tới xem, mười hai cân, đủ cả mười hai cân lận!”

“!!!”

Lâm Lão Phú sợ bà lão nhà mình mắt kém nhìn sai cân, vội vàng giật lấy cân tự mình cân lại.

Người xem náo nhiệt càng lúc càng đông. Ban đầu vì sợ Tống An Ninh nổi điên, bọn họ không dám nói gì, chỉ thèm thuồng nhìn những bó rau rừng kia. Nếu là do mình đào được thì tốt biết mấy.

Mãi đến khi nghe thấy hai vợ chồng nhà họ Lâm hô lên mười hai cân, bọn họ không nhịn được nữa.

“Một cân ba đồng, mười hai cân là ba mươi sáu đồng!”

“Ta không nghe nhầm đấy chứ, ba mươi sáu đồng? Bọn đàn ông đi trấn gánh vác cả ngày cũng chỉ được bốn mươi đồng thôi!”

“Nha đầu này gặp may lớn rồi…”

Sự chua xót trong lòng họ còn chưa kịp lắng xuống, thì nghe Lâm Lão Phú nói với Tống An Ninh:

“A Ninh, rau ngươi đào trông rất đẹp, đều là những b.úp non mập mạp. Tửu lầu bảo rằng, rau của ngươi mỗi cân sẽ thêm một đồng, ta đây cũng tăng cho ngươi thêm một đồng nữa, bốn đồng một cân.”

“…”

Đám đông lại lần nữa sục sôi.

“Tẩu tẩu, hình như ta đang nằm mơ. Trong mơ rau rừng tăng giá, bốn đồng một cân…”

“Không còn thiên lý nữa rồi, rau rừng mọc đầy núi cũng đáng giá bốn đồng ư? Lại còn không phải loại quý hiếm nữa chứ…”

“Thôi nào, không nói nữa, ta phải dẫn mấy đứa nhóc nhà ta lên núi một chuyến mới được.”

Tống An Ninh chỉ mỉm cười cảm ơn. Ban đầu chọn nhà họ Lâm quả nhiên là không sai. Thật ra t.ửu lầu đưa giá bao nhiêu thì không ai biết, nhưng người ta có thể đường hoàng nói ra, còn tự ý tăng thêm một đồng, đây chính là thương gia có lương tâm!

“Vậy thì đa tạ Lâm A gia. Người làm ăn thành tâm, sau này ta hái được rau sẽ mang hết tới đây.”

“Tạ ơn gì chứ? Là nhà ta phải cảm ơn ngươi! Bốn mươi tám đồng, ngươi đếm lại đi. Ta phải lập tức thắng xe đưa rau lên trấn ngay đây.”

Tống An Ninh nhận lấy xâu tiền đồng xỏ bằng dây cỏ, cẩn thận đếm. Không phải là không tin Lâm A gia, nhưng khi giao dịch thì đếm tiền rõ ràng trước mặt vẫn là tốt nhất.

Đếm xong tiền, Tống An Ninh hỏi: “A gia, nhà người có thu mua thảo d.ư.ợ.c không?”

Lâm Lão Phú nghe nàng nói vậy, mắt sáng rực lên: “Có, có chứ! Hai tháng nay Vạn Hòa Đường trên trấn đang thu mua thảo d.ư.ợ.c số lượng lớn, giá cả đưa ra cũng khá tốt. Nếu có, cứ mang tới, A gia chỉ lấy chút phí chạy chân thôi.”

Cười đáp lời, Tống An Ninh xuyên qua đám đông vây xem, dẫn hai đứa nhỏ về nhà.

Tống Trạch Viễn và Tống An Nguyệt ngẩng cao đầu, như thể đang nói với mọi người: Nhìn tỷ tỷ ta xem, oai phong cỡ nào!

Toàn bộ tâm trí Tống An Ninh đều đặt vào những lời Lâm Lão Phú vừa nói. Nàng nghe Chu đại phu nói, bách tính nghèo khổ không dám khám bệnh, thà đi bộ mấy chục dặm tới trấn khác khám và lấy t.h.u.ố.c. Vậy Vạn Hòa Đường thu mua nhiều thảo d.ư.ợ.c như vậy làm gì? Dự định mở cửa hàng ở Phủ thành? Hay là… ăn m.á.u người?

Nàng càng nghĩ càng thấy lạnh lòng, không ngừng tự nhủ bản thân quá yếu ớt, trước tiên phải ẩn mình kiếm tiền đã.

Trên đường, Tống Trạch Viễn không hiểu hỏi: “A tỷ, sao tỷ không mang rau rừng đi trấn bán? Sẽ bán được thêm mấy đồng nữa mà.”

“Nhà chúng ta không có bò, lúc A tỷ xuống núi thì xe bò đi trấn cũng không còn.

Nếu đi bộ, cả đi lẫn về mất hơn hai canh giờ. Ngày hôm sau mới mang đi bán, rau rừng sẽ không còn tươi nữa. Hơn nữa t.ửu lầu trên trấn không thu của hộ lẻ, họ sợ phiền phức, A tỷ phải giao thiệp rất lâu.”

Điều nàng không nói là, có thời gian đi trấn, chi bằng đào thêm mấy cân rau cho hệ thống thu hồi, ít nhất cũng kiếm được mấy chục đồng.

Trương thị nghe người ta nói tỷ đệ A Ninh đang bán rau ở nhà họ Lâm, bèn đợi họ nửa đường. Nụ cười trên mặt bà không tài nào ngừng được. Đứa cháu gái này trước kia có hỗn xược chút, nhưng bây giờ, lại có bản lĩnh quá chừng.

“A tỷ ngươi nói rất phải, một cô bé cứ đi ra ngoài mãi không an toàn, nhà họ Lâm cũng không kiếm được bao nhiêu.”

“Ngày mai trong thôn đi lên núi đào măng, các ngươi dậy sớm một chút, mang theo cuốc, bao tải, mang thêm lương khô và nước.”

Nghe Trương thị nói vậy, hai đứa nhỏ nắm c.h.ặ.t góc áo Tống An Ninh cầu xin: “A tỷ, cho ta đi, cho chúng ta đi cùng có được không?”

Măng xuân lớn nhanh, hôm qua vừa mưa, trong rừng có thể mọc lên không ít. Cả một rừng trúc lớn mọc sâu trong núi, cứ đến lúc này, trong thôn lại tổ chức đi đào tập thể mấy lần. Đông người, gặp dã thú cũng không sợ.

Nhưng trong nhà còn có một Vương Nghênh Nhi. Tống An Ninh nghĩ một lát, rồi nói: “A Viễn đi cùng ta, A Nguyệt còn bị thương trên đầu, lần sau rồi đi.”

“Vậy thì được. A tỷ cứ yên tâm vào núi, A Nguyệt ở nhà trông chừng A nương…”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Hệ Thống : Nữ Côn Đồ Làm Giàu Ở Cổ Đại - Chương 18: Chương 18 | MonkeyD