Hệ Thống Thần Hào: Ta Dùng Tiền Mua Cả Giới Tu Tiên - Chương 218
Cập nhật lúc: 23/04/2026 05:23
Người phụ nữ làm bộ e thẹn cúi đầu, nghe Ôn Lan giới thiệu cô ta với Lộc Nguyệt Ảnh.
“Chị, em là Vân Yến, chị có thể gọi em là Yến Yến, chị thật đẹp quá, không giống em, em chẳng biết trang điểm gì cả."
Vân Yến chớp chớp mắt, tự cho là hoạt bát nói, hoàn toàn khác với tư thế kiêu ngạo, bức người ở trước cửa Thanh Hư Uyển.
Lộc Nguyệt Ảnh nhìn lớp phấn trên mặt đối phương, dày đến mức rơi xuống cũng đủ nấu một bát lớn canh bột, nhất thời có chút không biết nói gì.
Đây là đi một Lâm Dao lại tới một Vân Yến?
Lại gặp “trà xanh" nữa à, không hồi kết à?
Cô xoa xoa huyệt thái dương đang giật giật, không biết nói gì nhìn Ôn Lan, “Mẹ, bọn con cũng vừa ăn ở Thanh Hư Uyển về."
Ôn Lan nghe thấy tông giọng có chút quen thuộc của Vân Yến, trên mặt lập tức có chút không giữ được bình tĩnh.
Bạn học cũ của bà là người thật thà, ăn chay niệm Phật làm việc thiện quanh năm, chồng cũng là doanh nhân làm từ thiện.
Vân Yến này buổi trưa gặp mặt, nhìn cũng rất bình thường, sao lúc này nói chuyện lại kỳ quặc như vậy?
Vân Yến nghe thấy sự ám chỉ của Lộc Nguyệt Ảnh, khóe miệng không tự nhiên co giật, nhưng rất nhanh lại khôi phục trấn định.
Chỉ cần cô không thấy ngại, ngại chính là người khác.
Cô không ngờ Lộc Nguyệt Ảnh lại thực sự là hào môn, còn là con gái nhà giàu nhất, lúc Lộc Nguyệt Ảnh tổ chức tiệc trở về, cô và bạn học ra nước ngoài du lịch rồi, căn bản không tới tham gia, lúc này mới làm trò cười.
Nói đi cũng phải nói lại, cô cũng thấy Lộc Nguyệt Ảnh mặc bình thường, ngay cả cái logo thương hiệu cũng không có, nhưng khí chất đó của Mộng Tinh Hà, nhìn là biết xuất chúng, lúc này mới nhìn nhầm.
“Ôn dì, không biết mấy vị này là?"
Vân Yến làm bộ tò mò nhìn nhóm Viên Na trong phòng khách, còn tự cho là không ai biết lén lút ném một ánh mắt đưa tình cho Mộng Tinh Hà.
Mộng Tinh Hà lại ngay cả một tia dư quang cũng không dành cho cô ta.
Nếu không phải Lộc Nguyệt Ảnh vẫn nắm tay anh ra hiệu cho anh đừng lên tiếng, Mộng Tinh Hà sớm đã không kiềm chế được, muốn cho người phụ nữ không biết trời cao đất dày này một bài học m-áu và nước mắt rồi.
Lộc Nguyệt Ảnh nhìn Vân Yến đến lúc này rồi, lại còn đang tính toán Mộng Tinh Hà, bộ dạng không mặt không da đó, cũng thực sự không nói nên lời, cô cảm thấy Vân Yến này với Lâm Dao thật là đồ dày mặt cùng kiểu, thậm chí thầm nghĩ liệu có phải là người thân thất lạc nhiều năm không!
Cô đều không nhịn được nghi ngờ, có phải mình là thể chất đặc biệt gì chuyên thu hút “trà xanh" không, sao lại gặp phải nhiều “trà xanh" kỳ quặc như vậy.
Ôn Lan tự nhiên cũng không bỏ lỡ biểu cảm nhỏ của Vân Yến.
Bà đ-ánh giá biểu cảm của mọi người, nhìn thấy Mộng Tinh Hà thường ngày lạnh lùng đều sắc mặt không vui, trực giác cho bà biết bà hình như đã bỏ lỡ điều gì rồi, xem ra Vân Yến này cũng không như vẻ bề ngoài mà bà thể hiện.
Ôn Lan cẩn thận kéo kéo tay Lộc Nguyệt Ảnh, hạ giọng uyển chuyển hỏi, “Uyển Uyển, các con có quen nhau không?"
“Không có chuyện đó, bọn con chỉ là lúc trước đi ăn ở Thanh Hư Uyển về, gặp cô... cô Vân này ở cửa.
Lúc đó cô ta hỏi Mộng Tinh Hà xin WeChat bị từ chối, lời nói có chút xung đột..."
Lộc Nguyệt Ảnh lắc đầu.
Cô nói chưa dứt lời, Ôn Lan liền không vui ngắt lời, quay đầu nói nghiêm nghị với Vân Yến, “Cô Vân, cô là khách của nhà chúng tôi.
Mộng Tinh Hà là con rể tương lai của nhà họ Lộc chúng tôi.
Làm khách nên có dáng vẻ của khách, đừng mơ tưởng những thứ không thuộc về cô.
Tầng hai chính là phòng khách, cô có thể tùy ý chọn một phòng ở, cần sắp xếp ba bữa thì cô nói trước với quản gia, bà ấy sẽ phụ trách sắp xếp.
Không có việc gì khác, cô có thể lên lầu nghỉ ngơi trước đi."
Mộng Tinh Hà nghe thấy ba chữ “con rể tương lai", khóe môi không kìm được cong lên một nụ cười nhạt.
Lộc Nguyệt Ảnh đón lấy ánh mắt sâu thẳm đầy ẩn ý của Mộng Tinh Hà, trong lòng “cạch" một tiếng, cảm thấy nhịp tim đột nhiên đ-ập nhanh hơn vài nhịp, cô có chút hoảng loạn cúi đầu, không dám nhìn thẳng mắt Mộng Tinh Hà nữa.
Vân Yến nghe thấy lời của Ôn Lan, liền lập tức sắc mặt tái nhợt, cô không ngờ Lộc Nguyệt Ảnh nói thẳng thắn như vậy, càng không ngờ Ôn Lan chiều chuộng Lộc Nguyệt Ảnh đến mức, không chút màng tới thể diện của mẹ cô ta, trực tiếp xé mặt với cô ta.
Không phải nói, hào môn coi trọng thể diện nhất sao?
Cô không hiểu, tại sao người nhà họ Lộc này đều không đ-ánh bài theo lẽ thường.
“Xin lỗi, Ôn dì, cháu không cố ý làm chị không vui.
Lộc Giác anh, anh giúp em nói với Ôn dì và chị, cháu thực sự không phải cố ý, cháu chỉ là không có bạn bè gì, muốn làm bạn với mọi người thôi, cháu thực sự không có ác ý..."
Vân Yến uốn éo cái eo, lung lay sắp đổ dựa vào Lộc Giác đang xem kịch ở bên cạnh.
Vì ở trên người phụ nữ thất bại rồi, cô chỉ có thể nảy sinh ý nghĩ lên người Lộc Giác vốn không phải gu của cô.
Lộc Giác đang xem rất hay, đột nhiên phát hiện có một cái bóng đổ về phía mình, nhanh mắt lẹ tay lùi lại một bước lớn.
“Bụp!"
Một tiếng động lớn, Vân Yến ngã xuống đất.
Cô nhe răng, không thể duy trì vẻ dịu dàng của đóa hoa trắng trên mặt nữa, nước mắt không kìm được trào ra.
“Lộc Giác anh..."
Vân Yến dùng hết sức lực, bóp giọng gọi.
Cô cố gắng khơi dậy lòng trắc ẩn của Lộc Giác, nhưng người phụ nữ trong mắt Lộc Giác, chỉ có mẹ anh và em gái anh.
Lộc Giác ghét bỏ liếc nhìn Vân Yến đang vặn vẹo như cái bánh quẩy dưới đất, lạnh nhạt nói, “Mẹ, cô Vân xem ra bị thương không nhẹ, con gọi 120 gọi xe cấp cứu tới ngay đây."
Ôn Lan sững sờ gật đầu, bà cũng không biết tại sao đang yên đang lành, Vân Yến này lại tự ngã, còn ngã trông có vẻ nghiêm trọng như vậy.
Nhưng đưa đến bệnh viện đó thật đúng là một biện pháp hay, tốt nhất là trực tiếp nhập viện, ở một tháng, đợi đến lúc thi đại học, vợ chồng bạn học của bà ra nước ngoài về rồi, có thể trả người phụ nữ kỳ quặc này lại cho họ rồi.
Đỡ phải để lại nhà họ Lộc, lại nuôi ra một con sói mắt trắng như “Lâm Dao".
Ôn Lan nghĩ như vậy, đợi đến lúc xe cấp cứu tới, lén nhét cho bác sĩ đi cùng một cái phong bì đỏ lớn khiến người ta không thể từ chối, bảo bác sĩ bất kể Vân Yến bị thương thế nào, đều tìm cách chẩn đoán cho Vân Yến thành cần nhập viện một tháng.
“Mẹ, sau này mọi người không có việc gì thì đừng có dẫn người lạ về nhà."
Đợi xe cấp cứu tới cửa đón Vân Yến đi rồi, Lộc Nguyệt Ảnh bất lực nhìn Ôn Lan.
