Hệ Thống Thần Hào: Ta Dùng Tiền Mua Cả Giới Tu Tiên - Chương 65
Cập nhật lúc: 22/04/2026 22:48
Cùng với việc gọi giá điên cuồng của Lộc Nguyệt Ảnh, ngay cả người áo trắng mặt nạ quỷ ban đầu còn thong thả uống trà xem kịch cũng bắt đầu không giữ được bình tĩnh.
“Ngươi có biết mình đã tiêu bao nhiêu tiền rồi không?”
Giọng nói của người áo trắng mặt nạ quỷ thực sự là nghe thế nào cũng thấy êm tai.
Sự lo lắng ẩn hiện cũng mang theo một loại cảm giác mê hoặc lòng người.
Nếu không phải mặt nạ quỷ khác nhau, Lộc Nguyệt Ảnh còn nghi ngờ người áo trắng mặt nạ quỷ này có khi nào là người của tộc Cáo hay không.
Nàng khẽ cười một tiếng, hỏi ngược lại:
“Sao vậy, sợ ta không trả nổi tiền à?”
Nàng vốn tưởng người áo trắng mặt nạ quỷ sẽ khăng khăng phủ nhận, không ngờ hắn lại gật đầu.
“Nếu tiền không đủ thì sẽ có chút rắc rối, nhưng vấn đề không lớn, đây là túi Càn Khôn, có thể chứa vạn vật, đến lúc đó ngươi cầm lấy nó gom hết đồ đấu giá rồi chạy nhanh một chút là được.”
Người áo trắng mặt nạ quỷ vừa nói, vừa tháo một chiếc túi gấm thêu kim chỉ trên nền vải màu xanh tím nhạt đeo bên hông xuống đưa cho Lộc Nguyệt Ảnh.
Lộc Nguyệt Ảnh suýt chút nữa bị thái độ nghiêm túc của hắn làm cho phì cười.
Không ngờ cái gã trông có vẻ không đi theo lẽ thường này lại hào phóng như vậy, túi Càn Khôn đấy, nói cho là cho luôn.
Nàng nhớ mình trước đây ở hội đấu giá Bác Cổ Trai cũng từng đấu giá được một chiếc túi Càn Khôn có thể chứa đồ vật.
Nhưng chiếc túi Càn Khôn đó chỉ có thể chứa vật ch-ết, không thể chứa vật sống.
Lúc đó ở hội đấu giá người ta tranh giành đến vỡ đầu chảy m-áu, nếu không phải nàng có hệ thống thần hào chống lưng thì cho dù Lộc Giác có cho nàng mượn tiền cũng chưa chắc đã lấy xuống được.
“Thật sự muốn tặng không cho ta?”
Lộc Nguyệt Ảnh không nhận, nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của người áo trắng mặt nạ quỷ đầy vẻ không tin nổi mà hỏi.
Nàng có thể hiểu được cái gã trông có vẻ khác người này biết luật phạm luật, tự ăn cắp đồ của mình, không tuân thủ quy tắc của chợ quỷ, nhưng không thể hiểu được tại sao hắn lại tặng một thứ quý giá như vậy cho mình, một người không hề quen biết.
“Nếu không thì bán cho ngươi nhé?”
Người áo trắng mặt nạ quỷ vẫn chìa tay ra, thái độ hời hợt, cứ như thể chiếc túi Càn Khôn trong tay này chỉ là một món đồ bình thường không đáng tiền.
“Vô sự hiến ân cần, phi gian tức đạo (Không dưng mà tỏ ra ân cần, không phải gian xảo thì cũng là phường trộm cướp).
Với lại, công bất thụ lộc, ta mới không thèm lấy đồ của ngươi, ai mà biết ngươi có âm mưu quỷ kế gì chứ!”
Lộc Nguyệt Ảnh bực mình đảo mắt trắng một cái với hắn, rồi lại quay đầu bắt đầu hét giá với bên dưới lầu.
Vốn dĩ đám mặt nạ quỷ trên quảng trường thấy lần này món đồ lên đài mà phòng bao tầng hai không có động tĩnh gì, từng người lại bắt đầu hoạt bát hẳn lên, ngươi một vạn, hắn năm vạn, thêm giá đang rất vui vẻ, mới vừa gọi tới tám mươi vạn thôi, không ngờ, mới im lặng được một lát, người phụ nữ điên rồ kia lại bắt đầu sát phạt.
Người áo trắng mặt nạ quỷ nhìn dáng vẻ giận dỗi chu môi của Lộc Nguyệt Ảnh, lập tức cảm thấy càng đáng yêu hơn, chỉ có chút nuối tiếc là nàng vậy mà không mắc mưu.
Bây giờ con gái Hoa Hạ lại khó lừa đến thế sao?
Hắn tiếc nuối treo túi gấm lại bên hông mình, rồi lại ngồi ngay ngắn, lẳng lặng uống trà, không nói thêm lời nào, tĩnh lặng nhìn Lộc Nguyệt Ảnh vung tiền như r-ác, đại sát tứ phương.
Vốn dĩ những món đồ đấu giá có lẽ phải chia thành nhiều lần đấu giá mới xong, vậy mà chỉ trong vòng hơn một tiếng đồng hồ ngắn ngủi đã bị Lộc Nguyệt Ảnh thâu tóm toàn bộ.
Một mình nàng độc chiếm cả buổi đấu giá, số lượng vật phẩm quá nhiều khiến chợ quỷ buộc phải cử nữ t.ử áo đỏ mặt nạ quỷ dẫn Lộc Nguyệt Ảnh đích thân tới kho hàng của chợ quỷ để nhận vật phẩm.
Người áo trắng mặt nạ quỷ cũng đi theo suốt quãng đường, rất có tinh thần tự giác của một người đã được mua đứt dịch vụ.
Dù sao Lộc Nguyệt Ảnh đã bỏ ra một ngàn quỷ tệ thuê hắn mà, cái này còn cao hơn cả tiền lương cơ bản làm một tháng ở chợ quỷ của hắn nữa đấy.
Gọi là kho hàng, thực ra chỉ là một khu vực được quây lại sơ sài bằng cỏ tranh và ván gỗ.
Giống như chuồng lợn vậy, nuôi nhốt các vật phẩm đấu giá.
Môi trường trong kho hàng đổ nát và hỗn loạn, vừa nhìn là biết không có ai dọn dẹp, ngày thường tùy tiện ném cho chút đồ ăn đồ uống, bảo đảm những vật phẩm này không ch-ết đói là được.
Nhìn những vật phẩm đấu giá đó, ngoại trừ các thiếu nữ tộc Cáo có lẽ vừa mới bị bắt tới, trông còn chưa phải chịu khổ gì nhiều ra, còn lại từng người từng con đều là dáng vẻ g-ầy gò lại lếch thếch bẩn thỉu, thậm chí có một số còn thiếu tay thiếu chân, không phải là bị thương lúc bị bắt thì cũng là bị thương do tranh giành thức ăn ở đây.
Lộc Nguyệt Ảnh có chút may mắn, hôm nay mình đã đấu giá toàn bộ, nếu không thì cho dù ngày rằm tháng sau nàng có duyên vào lại chợ quỷ lần nữa, những vật phẩm này có còn sống được tới lúc đó hay không cũng chưa chắc.
Nàng phất tay một cái, thần thức khẽ động, các vật phẩm đấu giá liền tiến vào không gian linh tuyền của nàng, tự động kết thành khế ước chủ tớ với nàng.
Lộc Linh cũng tự giác tiến vào không gian linh tuyền, sắp xếp chỗ ở cho các vật phẩm.
Đám ma thú đương nhiên được an trí toàn bộ ở khu vực thú cưng.
Còn về các ch-ủng t-ộc khác nhau, Lộc Linh chỉ có thể để họ tạm thời ở lại ranh giới giữa khu vực thú cưng và khu vực tu luyện, phân chia một phạm vi nhỏ riêng biệt, còn chia cho một ít linh quả để những kẻ vốn đã thoi thóp kia không đến mức ch-ết đói ngay lập tức.
Dù sao vẫn phải đợi chính Lộc Nguyệt Ảnh tiến vào không gian linh tuyền mới có thể khai khẩn lại một khu vực sinh sống cho bọn họ, sắp xếp cuộc sống sau này cho họ.
Người áo trắng mặt nạ quỷ và nữ t.ử áo đỏ mặt nạ quỷ nhìn thấy tất cả vật phẩm đấu giá biến mất trong nháy mắt cũng không có thần sắc gì bất thường, chỉ tưởng rằng Lộc Nguyệt Ảnh sở hữu linh bảo nào đó có thể chứa đựng vạn vật tương tự như túi Càn Khôn.
Linh bảo có thể chứa vạn vật ở chợ quỷ tuy rất hiếm thấy nhưng không phải là không có, Lộc Nguyệt Ảnh giàu có như vậy, có một cái linh bảo chứa vạn vật cũng chẳng có gì lạ.
Chỉ là bọn họ hoàn toàn không hề nghĩ tới phương diện không gian.
Nữ t.ử áo đỏ mặt nạ quỷ khi nhận được Quỷ Bài của Lộc Nguyệt Ảnh còn cười đến híp cả mắt.
Hết cách rồi, người trước mặt này chính là một vị đại thần tài nha, chỉ riêng tiền hoa hồng đấu giá nhận được trong một tối hôm nay ước chừng cũng có thể bằng tiền hoa hồng đấu giá tích lũy trong mấy chục năm cộng lại rồi.
Chưa kể, Lộc Nguyệt Ảnh còn mua hai hũ đặc sản của chợ quỷ, thứ này ở trong rừng núi chợ quỷ có thể thấy ở khắp nơi, nhưng đối ngoại lại có giá trên trời là Cửu U Linh Trà.
Người ta đều nói người phàm yếu ớt, đến chợ quỷ thường cũng là rụt rè sợ sệt, sợ trước hãi sau, thỉnh thoảng nhặt được món đồ rẻ tiền ở sạp hàng, lúc đấu giá chỉ làm khách xem chứ chưa bao giờ tham gia gọi giá.
Hôm nay nữ t.ử áo đỏ mặt nạ quỷ coi như đã được mở rộng tầm mắt.
Nàng cảm thấy vị thần tài Lộc Nguyệt Ảnh này tuy tuổi xương trông không lớn nhưng lời nói cử chỉ cũng coi là ổn trọng, hoàn toàn không coi tiền là tiền, tám phần là đại tiểu thư được nuông chiều của một thế gia đại tộc nào đó trong giới cổ võ Hoa Hạ.
Nghĩ đến đây, nữ t.ử áo đỏ mặt nạ quỷ liếc nhìn người áo trắng mặt nạ quỷ một cái, lại thấy đối phương ngay cả một ánh mắt thừa thãi cũng chẳng thèm cho nàng, cứ nhìn chằm chằm vào Lộc Nguyệt Ảnh, đuôi lông mày mang theo ý cười.
