Hệ Thống Thánh Mẫu - Chương 162
Cập nhật lúc: 27/12/2025 01:10
"Đừng sờ, sờ vào thì lâu khỏi hơn đấy."
Chu Gia Huyên nhẹ nhàng gạt tay nàng ra.
Cửu Ninh ậm ừ, cầm lấy gương đồng tiếp tục soi, thỉnh thoảng thở dài một hơi: "Có khi nào sau khi hết sưng vẫn phồng lên thế này không? Sau này ta sẽ biến thành Thọ tinh công sao?"
Nghĩ đến việc mình có thể xấu đi, sống mũi nàng cay cay, vành mắt càng đỏ hơn.
Chu Gia Huyên đặt tách trà xuống, khẽ cười dỗ dành: "Không đâu, lang trung vừa nói rồi, khỏi hẳn sẽ lại xinh đẹp như trước thôi."
Cửu Ninh vẫn còn sợ hãi, nàng chậm rãi ngẩng đầu, tiếp tục lườm Chu Gia Ngôn: Suýt chút nữa nàng đã bị hắn ta hủy hoại dung nhan rồi!
Chu Gia Ngôn bị ánh mắt của nàng nhìn đến phát hoảng, muốn quát lớn nhưng biết mình đuối lý, không tiện nói gì. Thấy nàng nói chuyện với Chu Gia Huyên thì dịu dàng nhỏ nhẹ, nhưng khi đối diện với mình lại đổi ngay thái độ, hắn ta hừ lạnh một tiếng: "Vẫn là Tam đệ tốt, ai cũng thích ngươi."
Đám thị tỳ trong phòng liếc nhìn nhau, rồi lặng lẽ lui ra ngoài.
Sắc mặt Chu Gia Huyên hơi trầm xuống: "Đại ca, có chuyện gì để mai nói tiếp."
"Mai ư? Mai có khi bá tổ phụ đã tuyên bố truyền vị trí gia chủ cho ngươi rồi. Đến lúc đó Chu gia còn chỗ cho ta không?"
Chu Gia Ngôn giận dữ.
Chu Gia Huyên đứng lên, cố nén tức giận: "Quan Âm Nô đang ở đây, huynh vừa mới làm muội ấy bị thương đấy!"
Chu Gia Ngôn cứng họng, im lặng hồi lâu, rồi cười cười: "Ta biết, mọi người đều đứng về phía ngươi. Không ai ủng hộ ta, cũng chẳng ai thích ta. Ta sinh ra đã không bằng ngươi, tính khí ta nóng nảy, còn ngươi thì điềm tĩnh. Tài học của ngươi xuất chúng, còn ta chỉ tầm thường..."
Nói đến đây, khóe mắt hắn ta đột nhiên đỏ lên.
Nghe giọng điệu đầy ý tự thương hại của hắn ta, Chu Gia Huyên khẽ thở dài: "Đại ca, ta chưa từng nghĩ đến việc cướp bất cứ thứ gì của huynh."
Chu Gia Ngôn cười khẩy: "Nhưng ngươi sắp cướp được rồi còn gì."
Nghe đến đây, Cửu Ninh ngồi trên sập trợn trắng mắt: "Trưởng huynh, giờ chỉ là tin đồn thôi, huynh không đi tìm bá tổ phụ để xác minh mà lại gây chuyện với Tam ca làm gì? Có bản lĩnh thì huynh tới tìm bá tổ phụ đi!"
Giọng nàng đầy khinh miệt, Chu Gia Ngôn ngẩng đầu, tức giận trợn mắt nhìn nàng.
Chưa đợi hắn ta mở miệng mắng, Cửu Ninh nói tiếp: "Bá tổ phụ nghĩ gì trong lòng, chẳng ai biết cả. Ta chỉ biết rằng, nếu a ông chưa trở về, không có sự đồng ý của ông ấy, vị trí gia chủ này chắc chắn chưa thể định đoạt. Huynh chỉ nghe được chút tin đồn đã không giữ nổi bình tĩnh, lại còn đến làm khó Tam ca. Huynh có nghĩ đến khả năng đây là bài thử thách của bá tổ phụ dành cho huynh không?"
Chu Gia Ngôn sững người.
Vầng trán Cửu Ninh vẫn còn sưng đỏ, không nể nang gì mà nói tiếp: "Việc này do tổ phụ và bá tổ phụ quyết định. Nếu huynh muốn vị trí đó thì nên tìm cách để hai người họ nhìn huynh bằng con mắt khác, chứ cứ trốn trong phòng làm khó dễ huynh đệ nhà mình, không có chút bao dung nào, liệu bá tổ phụ có yên tâm giao vị trí gia chủ cho huynh không?"
Sắc mặt Chu Gia Ngôn thay đổi liên tục, lúc trắng lúc xanh. Nghĩ đến khả năng đây có thể là một phép thử của Chu thứ sử dành cho hai huynh đệ, hắn ta trợn trừng mắt, hơi thở dồn dập.
Vậy chẳng phải hắn ta đã thua hoàn toàn rồi sao?
Hắn ta c.ắ.n răng, không nói thêm lời nào, phất tay áo bỏ đi.
Thấy hắn ta tức tối rời đi, Cửu Ninh kéo tay áo Chu Gia Huyên, khuôn mặt đầy lo lắng: "A huynh, vừa rồi huynh không bị gì chứ?"
Chu Gia Huyên ngây ra một lúc lâu.
Cửu Ninh ngồi trên sập, hai mắt chớp chớp, lắc tay hắn ta: "A huynh?"
Chu Gia Huyên cúi đầu nhìn nàng, thấy trán nàng vẫn sưng, vừa rồi còn đau đến mức nước mắt rưng rưng, trên hàng mi dài vẫn còn vương giọt lệ trong suốt.
Nàng sợ hắn ta chịu thiệt nên mới chạy đến đây sao?
