Hệ Thống Thánh Mẫu - Chương 265
Cập nhật lúc: 29/12/2025 05:36
Lúc này những chuẩn bị nàng làm trước đây đã phát huy công dụng, ruộng đất bán đi đổi lấy bạc cứng: Vàng bạc và lương thực, chất đầy vài nhà kho.
Nàng gọi tất cả quản sự tới, hơn hai mươi người mất ba ngày làm rõ toàn bộ sổ sách.
Ngoại trừ mảnh trang viên cách xa chiến tranh kia ra, hiện tại ruộng đất và nông trang trên danh nghĩa của nàng chỉ còn lại Giang Châu là vẫn chưa bán đi.
Cuối năm tá điền vào thành chúc Tết Cửu Ninh.
Theo quy củ họ không vào được nội viện, do quản sự ra mặt tiếp.
Năm nay thế đạo càng rối loạn, tá điền lo sợ bất an, kiên trì dập đầu trước mặt Cửu Ninh.
Mặc kệ thế đạo có bao nhiêu loạn, đất còn phải trồng tiếp.
Đối với bách tính thì đất đai chính là vận mệnh của họ, không trồng trọt, họ phải đói bụng. Các lộ bá chủ mỗi ngày đ.á.n.h tới đ.á.n.h lui, những người sinh hoạt dưới đáy như họ vẫn phải bán mặt cho đất bán lưng cho trời, tiếp tục trồng trọt, bằng không sẽ phải c.h.ế.t đói.
Họ không có bạc không có lương thực, không có cách nào!
Cửu Ninh biết lý do tá điền vội vã gặp mình, họ sợ nàng cũng bán đất Giang Châu.
Những gia chủ khác đều tăng bạc thuê hàng năm, có vài người thậm chí cách mấy tháng tăng bạc thuê một lần, chỉ có ruộng đất trên danh nghĩa nàng vẫn không tăng bạc thuê.
Cửu Ninh phân phó quản sự: "Nói cho những tá điền kia nên bán đều đã bán hết, ruộng còn lại không bán."
Quản sự đáp vâng một tiếng, hỏi: "Năm nay vẫn không tăng giá thuê ạ?"
"Không tăng." Cửu Ninh lắc đầu, cười nói: "Không chỉ không tăng, còn giảm bạc thuê."
Các quản sự nhìn nhau, nương t.ử tâm thiện là chuyện tốt nhưng đất thuê này đã rất thấp, lại giảm xuống... Còn có thể kiếm bạc sao?
Cửu Ninh ra hiệu cho thị tỳ đưa hồng bao cho đám tá điền, nói: "Ban đầu thuê bao nhiêu đất, vẫn dựa theo ruộng cũ mà thuê. Sang năm trên danh nghĩa ta sẽ có thêm một mảnh đất, đều là đất màu mỡ rộng lớn bằng phẳng, nếu họ nguyện ý chuyển qua trồng trọt, mỗi người nhận bao nhiêu mẫu, đất ban đầu sẽ giảm bấy nhiêu bạc thuê, đất thừa không thu bạc thuê. Nhưng trồng gì thì phải nghe theo ta."
Nàng chỉ nói đại khái, các quản sự nghe không hiểu nhưng ý tứ cơ bản đã hiểu, không khỏi tò mò hỏi: "Nương t.ử nói là mảnh đất nào?"
Trong thời loạn thế, bách tính dựa vào các đại hào tộc địa phương, ruộng đất màu mỡ ở Giang Châu trên cơ bản do thế gia bản địa chia cắt, gần đây nương t.ử cũng không nói muốn mua đất, mảnh đất màu mỡ trong miệng nàng nói từ đâu mà đến?
Cửu Ninh lại cười nói: "Đến lúc đó các ngươi sẽ biết."
Nàng vẫn nhớ chuyện trồng mía làm đường, trước đây còn có thể từ từ chuẩn bị, bây giờ mọi thứ đều phải sớm.
Các quản sự cũng không hỏi nhiều nữa, cầm hồng bao đi ra ngoài phân phát cho tá điền đến chúc Tết, mỗi người đều có.
Đám tá điền sợ quản sự ghét bỏ họ tay không mà đến, gánh từng gánh củi, gạo, cá khô thịt khô hoặc là sơn hào hải vị và các loại đồ vật tới bái kiến, một số người thật sự gom không ra một gánh lễ vật t.ử tế nên đã tới trong núi lớn đào chút d.ư.ợ.c thảo hiếm thấy.
Quản sự nhận lấy bái lễ của họ, ghi lại đầy đủ.
Tá điền nhận hồng bao, biết rằng dựa vào phần thưởng này sẽ đủ để cả nhà hỗ trợ cho vụ mùa mới nên lần lượt bái tạ.
Quản sự nói chuyện giảm bạc thuê: "Bây giờ vẫn chưa quyết định, nương t.ử chỉ nói muốn mở rộng một mảnh đất khác trồng mía."
Đám tá điền vừa mừng vừa sợ, vội nói: "Nương t.ử bảo chúng ta trồng gì thì chúng ta trồng cái đó! Chúng ta không hiểu, có thể học theo người đã hiểu."
Quản sự cười nói: "Biết các ngươi chịu khổ còn tháo vát, cũng không sợ chuyện này, chỉ là việc này chưa quyết định, các ngươi cũng đừng gấp. Còn có một việc, Cửu nương nói đến lúc đó nam nữ đều có thể phân đến cùng một nơi, trong nhà nhiều nhi nữ, có một người tính một người."
Đám tá điền ngẩn ngơ, chuyện tuyên bố đất đai này trước đó họ đã nghe nói qua, nhưng nam nữ có thể phân đến cùng một chỗ... Điều này thật kỳ lạ.
Họ nhỏ giọng nghị luận một lúc, quyết định chờ có điều lệ của Cửu nương rồi tính toán, dù sao thì nương t.ử là người tâm địa Bồ Tát, chắc chắn sẽ không lừa họ.
Một đám người xếp hàng lãnh hồng bao xong, lại cùng nhau quỳ xuống dập đầu với Cửu Ninh.
Cảm tạ ân đức rồi lui ra ngoài.
Hôm nay Đa Đệ giúp phân phát hồng bao. Hiện giờ nàng ta đã trở thành thị tỳ thiếp thân của Cửu Ninh, thay đổi trang phục, mặc váy xanh váy đỏ, chải tóc b.úi hình ốc, trên cổ tay đeo một đôi vòng mạ vàng, tuy cử chỉ vẫn có hơi nóng vội hơn mấy người Hàm Thiền, nhưng khí chất cả người đã tốt hơn trước kia không ít.
Nghe nói Cửu Ninh muốn chia đất cho nam nữ, nàng ta c.ắ.n môi, nói chuyện phiếm với quản sự: "Đều chia đất giống nhau, cũng giao bạc thuê giống nhau sao?"
