Hệ Thống Thánh Mẫu - Chương 365

Cập nhật lúc: 06/01/2026 15:41

Người của Chu thứ sử chắc chắn đã bị chặn lại, hoặc nói đúng hơn là đã bị tiêu diệt.

Lý Chiêu quay lại nhìn Cửu Ninh.

Cửu Ninh đáp lại bằng một nụ cười rạng rỡ.

Ai mai phục ai, còn chưa chắc đâu!

Lý Chiêu đột nhiên cúi người, ho khẽ một tiếng.

Tùy tùng bên cạnh phản ứng nhanh ch.óng, lập tức đỡ lấy hắn ta dìu vào giữa đám đông.

Mưa tên lạnh lẽo như châu chấu, dữ dội như cuồng phong, từng trận một nối tiếp nhau.

Hộ vệ Chu gia lần lượt trúng tên ngã xuống đất nhưng đội kỵ binh không hề giảm tốc độ, tiếp tục truy đuổi theo nhóm người chạy trốn.

Ánh mắt Viêm Diên sáng rực, toàn thân như trào dâng nhiệt huyết, phấn khích tột độ. Tuy nhiên, nàng ấy không quên nhiệm vụ của mình đêm nay, lập tức dẫn dắt các tân binh bao vây quanh chiếc xe ngựa, nhảy xuống ngựa, hành lễ với Cửu Ninh.

"Huyện chúa, may mắn không làm nhục mệnh!"

Ánh lửa soi rõ khuôn mặt nàng. Búi tóc chỉnh tề bị lửa thiêu cháy một phần, trên người phảng phất mùi tanh nhàn nhạt. Dung mạo đoan chính, bất kể góc độ nào cũng không giống nữ nhân.

Nhưng lúc này Cửu Ninh lại cảm thấy Viêm Diên thật sự rất xinh đẹp, hơn nữa còn là kiểu xinh đẹp rạng rỡ!

Nàng mỉm cười nói: "Sau này không cần gọi ta là Huyện chúa... Ta đã rời khỏi Chu gia."

Viêm Diên đứng dậy, tay đặt trên hông nơi có bội đao, nói: "Người được triều đình phong tặng, dù rời khỏi Chu gia thì vẫn là Huyện chúa. Vì sao không thể gọi như vậy?"

Cửu Ninh cười khẽ vài tiếng, ánh mắt thoáng chốc trở nên ảm đạm.

Bởi vì cái phong hào này là Chu đô đốc tặng cho nàng vào ngày sinh thần, nếu nàng không phải là tôn nữ của ông thì về sau vẫn nên tránh gọi như vậy.

Nàng chỉ ngẩn người một lúc rồi nói: "Lục lang đâu? Bắt huynh ấy lại!"

Đám tân binh đồng thanh đáp lời.

Chẳng bao lâu sau, Lục lang bị các tân binh bắt giữ, đầu tóc tán loạn.

Lục lang nghiến răng ken két liếc nhìn Thất lang, rồi cùng nhau nhìn về phía Cửu Ninh.

Cửu Ninh thu lại con d.a.o găm, đá văng Thất lang, ra lệnh đưa Lục lang đang bị trói c.h.ặ.t vào trong xe ngựa.

Thất lang đột nhiên bị thả, sửng sốt một lúc, ngơ ngác hỏi: "Cửu nương... Ngươi muốn thả ta đi sao?"

Cửu Ninh cắm lại con d.a.o găm vào giày, lạnh lùng đáp: "Tốt nhất là có người về báo tin. Thất ca, huynh về nói với Sứ quân, ta tạm thời không thể thả Lục ca về Giang Châu. Nếu trong lòng ông ta vẫn còn người cháu đích tôn này thì đừng chọc giận ta."

"Còn một câu nữa: Hơn mười tòa thành ở Ngạc Châu, minh ước giữa Giang Châu và Ngạc Châu, tương lai Chu gia..."

Cửu Ninh ngẩng đầu, giữa những tiếng la hét ầm ĩ xung quanh, khóe miệng nàng khẽ cong lên, khuôn mặt xinh đẹp trong bóng đêm càng thêm phần tinh quái, sắc bén.

"Liên quan gì đến ta?"

Sắc mặt Thất lang tái mét.

Cách đó không xa, một con ngựa đen béo khỏe từ từ tiến lại gần. Người trên ngựa nghe thấy Cửu Ninh đột ngột thốt ra lời thô tục, khẽ nhíu mày kiếm, khóe môi hiện lên nụ cười nhàn nhạt.

Cửu Ninh thấy Chu Gia Hành thì phất tay chào hắn.

Cách làn khói dày cuồn cuộn, hai người trao đổi một ánh mắt.

Chu Gia Hành đợi một lúc, thấy Cửu Ninh đuổi Thất lang đi nói chuyện với mấy người Viêm Diên thì mới giục ngựa rời đi.

Hầu cận bẩm báo với hắn: "Lang chủ, Lý Chiêu chạy ngược lại, có cần phái người đuổi theo không ạ?"

Tuy họ chuẩn bị đầy đủ nhưng không dám tự phụ, dù sao thì Giang Châu cũng là địa bàn của Chu gia, đuổi theo rất có thể đụng phải binh Giang Châu tới trợ giúp.

Lý Chiêu rất bình tĩnh, tìm phương hướng chạy trốn rất chuẩn.

Chu Gia Hành ngồi ngay ngắn trên lưng ngựa, quay đầu nhìn núi xanh nhấp nhô trong bóng đêm, trong đôi mắt phản chiếu ánh lửa: "Giữ hắn ta lại còn có tác dụng gì, thả hắn ta đi đi."

Các hầu cận vâng lệnh, truyền lời xuống, vòng vây vững chắc cố tình mở ra một khoảng trống.

Hầu cận của Lý Chiêu lập tức nhận ra khoảng trống này, họ mừng rỡ rồi hộ tống hắn ta chạy trốn.

Trận chiến nhanh ch.óng kết thúc, các binh lính đếm số lượng, dập tắt đám cháy.

Hộ vệ Chu gia đều bị bắt làm tù binh.

Đương nhiên Cửu Ninh sẽ không g.i.ế.c họ nhưng cũng không thể cứ như vậy mà thả họ đi. Nàng trói toàn bộ lại, sau đó chọn vài thuộc quan có chức quan kia ra, bảo họ viết thư cho Chu thứ sử, muốn Chu thứ sử lấy người lấy bạc đến chuộc họ.

Bận rộn xong, Chu Gia Hành tìm tới, trong tay xách một người, ném đến trước mặt Cửu Ninh.

"Ai da!"

Thập Nhất lang kêu đau, lăn một vòng trên đất, xoa vai đứng lên, tóc tai bù xù, mặt mũi bầm dập, dáng vẻ chật vật.

"Thập Nhất ca?"

Cửu Ninh kinh ngạc.

Chu Gia Hành giải thích: "Nhặt được trên đường, hắn ta đi theo đoàn xe của các ngươi."

Cửu Ninh gật đầu. Khi nàng nói lời tạm biệt với Thập Nhất lang đã cố ý nhéo tay hắn ta vài cái, ám chỉ hắn ta phải theo kịp, hắn ta phản ứng hơi chậm nhưng may mà không ngốc, thật sự theo kịp.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Hệ Thống Thánh Mẫu - Chương 365: Chương 365 | MonkeyD