Hệ Thống Tương Tác Người Và Ma - Chương 5
Cập nhật lúc: 26/06/2026 05:02
"Sướng điên người luôn ấy chứ."
Thế là hai chúng tôi cùng nhau bật cười nắc nẻ.
Đến khi tôi tới khu vực nơi anh tự sát năm xưa mới phát hiện ra những tòa nhà ở đó đã bị giải tỏa từ lâu, không còn nhìn ra dáng vẻ ban đầu nữa rồi.
Những tòa nhà cao tầng mới mọc lên san sát, tôi hỏi thăm rất nhiều người xung quanh mới xác định được những hộ dân cũ đã chuyển đến một khu tái định cư mới.
Khi tới khu tái định cư, tôi cầm tờ báo cũ hỏi han những người ở đó, phần lớn bọn họ đều bảo không biết hoặc không nhớ rõ chuyện này.
Cho đến khi một người dừng lại và bảo tôi: "Tôi nhớ chuyện đó."
Người đó nói: "Tôi nhớ người thanh niên kia không phải tự mình chủ động nhảy xuống quyên sinh đâu, mà là đang cãi vã với một người khác trên sân thượng, sau đó không biết thế nào mới bị ngã xuống."
6
Đáng tiếc là chuyện này đã trôi qua năm năm, ngay cả khi lúc đó có camera giám sát thì bây giờ cũng chẳng thể tra ra được nữa, tôi nhất thời rơi vào ngõ cụt.
Trì Hằng chỉ đành an ủi tôi:
"Không vội, dù sao tôi cũng đã mất lâu như vậy rồi, không quan tâm một hai ngày này đâu."
Lúc ra về, có lẽ thấy tâm trạng tôi có chút sa sút nên Trì Hằng chủ động đề nghị muốn chơi game.
Thế là tôi rút điện thoại ra, mở tựa game Vương Giả Vinh Diệu lên.
Vào trận, tôi chọn vị tướng Vương Chiêu Quân, kết quả là lần nào tung chiêu hai cũng hụt, chẳng đóng băng được ai.
Trì Hằng sụp đổ hoàn toàn, anh gầm rú trong tai tôi:
"Thả một con gà vào mổ bàn phím khéo nó đ.á.n.h còn hay hơn cô đấy!"
Tôi đe dọa anh: "Anh có phải là lại muốn đi nhà ma chơi tiếp không?"
Anh lập tức câm nín.
Một lát sau anh lý nhí: "Tôi bỗng thấy cô đ.á.n.h cũng tạm ổn."
Mẹ tôi gọi điện bảo: "Thôi Mân, bên nhà chú con có đứa con trai bằng tuổi con đấy, hai đứa gặp mặt làm quen một chút đi."
Buổi chiều bà ấy đã hẹn một buổi xem mắt cho hai chúng tôi.
Sau khi kết bạn WeChat với đối phương, anh ta lịch sự chào hỏi tôi một câu.
Lúc này tôi mới nhận ra cái lợi của việc có Trì Hằng bên cạnh.
Buổi chiều trước khi ra cửa, lúc thử quần áo, cứ thay xong một bộ tôi lại hỏi Trì Hằng:
"Bộ này đẹp không?"
Tôi thử một chiếc váy ngắn chấm bi màu trắng, rồi lại thử một chiếc váy màu đỏ, cuối cùng thay một bộ vest họa tiết răng sói màu xám.
Trì Hằng hỏi tôi: "Cô có hoạt động giải trí gì à?"
Tôi bảo anh: "Mẹ tôi bắt tôi đi xem mắt."
Trì Hằng hỏi: "Cô nhất định phải tìm bạn trai sao?"
Tôi nói: "Tất nhiên rồi, tôi đã đến tuổi rồi mà, mấy đứa con gái bằng tuổi tôi bây giờ đều có bạn trai cả rồi."
Tôi hỏi anh: "Trong ba bộ này anh thích bộ nào nhất?"
Anh bảo: "Tôi thấy cả ba bộ này đều chẳng đẹp."
Tôi hỏi: "Thế anh có gợi ý gì không?"
Anh nói: "Đàn ông thường thích những cô gái giản dị."
Tôi hiểu rồi, tôi liền bới từ trong đáy tủ quần áo ra một bộ đồ vô cùng mộc mạc do mẹ tôi mua cho từ đời nào, mặc lên người trông chẳng khác nào vừa đi làm ruộng về.
Trì Hằng gật đầu: "Ừm, đàn ông đều thích kiểu này."
Tôi hỏi lại: "Anh chắc chắn chứ?"
Anh quả quyết: "Chắc chắn."
Để biểu thị sự tôn trọng, tôi định trang điểm nhẹ một chút nhưng Trì Hằng lại khuyên tôi nên để mặt mộc.
Tôi tin sái cổ.
Vừa mới ngồi vào bàn, Trì Hằng đã bắt đầu bình phẩm về đối phương trong tai tôi:
"Năm nay hai mươi tám tuổi thật đấy à? Trông đứng tuổi thế."
"Nhan sắc cũng tầm thường."
"Ừm, gu ăn mặc cũng ba chấm luôn."
Tôi bảo Trì Hằng câm miệng.
Trì Hằng ấm ức ngậm miệng lại.
Theo lời mẹ tôi thì đối phương tên là Trương Cường, làm công chức nhà nước, đúng chuẩn tuổi trẻ tài cao.
Anh ta mở miệng ra là bàn về tình hình xã hội, việc lãnh đạo coi trọng anh ta thế nào, rồi định hướng phát triển sự nghiệp tương lai ra sao.
Tôi chỉ có thể phụ họa theo và ngồi nghe anh ta khoác lác.
Sau đó anh ta lại nhắc đến: "Nhà tôi được giải tỏa, được đền bù tận ba căn hộ đấy."
Tôi ngẩng đầu lên: "Giải tỏa sao? Trước đây nhà anh ở khu nào?"
Hóa ra chính là khu vực nơi Trì Hằng đã nhảy lầu.
Tôi liền hỏi anh ta: "Vậy anh có biết năm năm trước, bên đó có một người nhảy lầu không?"
Sắc mặt đối phương lập tức sa sầm xuống.
"Chuyện từ bao nhiêu năm trước rồi, cô hỏi cái này làm gì?"
"Cái đứa nhảy lầu đúng là vô đạo đức, làm ảnh hưởng đến giá nhà đất cả khu đó."
"Cũng may là chỗ đó vốn đã sắp giải tỏa rồi, nếu không thì chẳng biết còn làm hại bao nhiêu người nữa."
Ăn xong bữa cơm mà tôi có cảm giác như năng lượng trong người bị hút cạn kiệt.
Nghĩ bụng đây chắc chắn là lần cuối cùng ăn cơm cùng nhau rồi, sau khi anh ta trả tiền xong, tôi lập tức chuyển khoản trả lại một nửa tiền bữa ăn cho anh ta qua WeChat.
Đối phương nhận tiền trong vòng một nốt nhạc.
Tôi cứ ngỡ chuyện thế là chấm dứt, nào ngờ sau đó mẹ tôi lại bảo người mai mối phản hồi lại rằng đối phương đã nhắm trúng tôi rồi, cảm thấy tôi không phấn son, không thích ăn diện, đúng chuẩn là kiểu phụ nữ tốt thích hợp để lấy về cung kính lo toan cho gia đình.
Gia cảnh nhà anh ta rất khá giả nên không trông mong tìm người môn đăng hộ đối, chỉ muốn tìm người biết chăm sóc mình mà thôi.
Hơn nữa việc tôi chủ động chia tiền bữa ăn chứng tỏ tôi là một người phụ nữ tốt, không thích lợi dụng đàn ông.
…
Tôi giơ ngón tay cái với Trì Hằng: "Cao tay thật đấy, đúng là nắm thóp tâm lý đàn ông chuẩn xác."
Ngay khi tôi chuẩn bị xóa kết bạn với anh ta thì đối phương bỗng nhiên nhắn tin hỏi:
"Tại sao cô lại hỏi về vụ nhảy lầu năm năm trước? Phía cảnh sát đều đã kết luận đối phương tự sát rồi mà."
"Đó là bạn tôi."
7
Nửa tiếng sau, Trương Cường gửi cho tôi một đoạn video.
"Ở đây có đoạn video này, có lẽ sẽ có ích cho cô."
"Nhưng cô đừng nói với bất kỳ ai là video do tôi đưa nhé, tôi không muốn bị kéo vào rắc rối này đâu."
