Hệ Thống Tương Tác Người Và Ma - Chương 7 - Hết
Cập nhật lúc: 26/06/2026 05:02
Trì Hằng luôn im lặng, tôi đốt cho anh một chiếc máy chơi game, nhờ vậy anh cũng có thể g.i.ế.c thời gian bằng cách chơi trò chơi.
Tôi mua bia, mua một bó hoa, vừa ngân nga hát vừa trang điểm, thay một chiếc váy màu trắng tinh khôi.
Trì Hằng hỏi tôi: "Thôi Mân, cô đang chuẩn bị đi hẹn hò đấy à?"
Sau khi nốc hết hai lon bia, gương mặt tôi bắt đầu ửng hồng.
Tôi nhìn Trì Hằng hỏi: "Anh biết không, tôi thích anh mất rồi."
"Hồi học đại học, tôi luôn khát khao có một người bạn trai có thể giúp tôi giải quyết những rắc rối nhỏ nhặt trong cuộc sống, có thể giống như một vị anh hùng luôn dang tay bảo vệ tôi. Thế nhưng trên thực tế cho đến tận năm năm sau khi tốt nghiệp đại học, tôi vẫn chẳng yêu ai."
"Cho đến khi anh xuất hiện."
"Trì Hằng, tôi thích anh nhiều lắm."
"Hình như con người ta một khi qua đời thì diện mạo sẽ dừng lại mãi mãi ở độ tuổi khi đó đúng không? Anh sẽ mãi mãi dừng lại ở tuổi hai mươi hai, còn tôi đã hai mươi bảy tuổi rồi. Nếu anh cứ mãi ở bên cạnh tôi thì tốt biết mấy."
"Nhưng đợi đến khi tôi bảy mươi tuổi, chẳng lẽ anh vẫn là dáng vẻ của tuổi hai mươi hai sao? Đến lúc đó anh có thể gọi tôi là bà nội được rồi đấy."
Hơi men bốc lên, cảm xúc dâng trào làm tôi bắt đầu khóc nức nở.
"Anh có thể làm người bạn trai vạn năng của tôi không, Trì Hằng?"
"Không thể."
Trì Hằng từ chối tôi, tôi càng khóc dữ dội hơn.
"Ít nhất là ngay cả cái việc anh muốn ôm em cũng chẳng thể nào làm được."
"Anh chỉ có thể làm người tình lạnh giá của em, vĩnh viễn không cách nào chạm vào được hơi ấm của em."
"Thôi Mân, chuyện tỏ tình thế này đáng lẽ phải để đàn ông làm chứ không phải để em chủ động."
"Xin lỗi em, trước đây anh không muốn làm lỡ dở tương lai của em nên mới không có dũng khí bước ra bước này. Anh đã nghĩ kỹ về nguyện vọng cuối cùng của mình rồi."
"Thôi Mân, làm bạn gái anh nhé?"
"Vâng."
Tôi có chút ngơ ngác chấp nhận lời tỏ tình của Trì Hằng.
Sáng ngày hôm sau lúc tôi mở cửa phòng, trước cửa đã bày sẵn một bó hoa hồng khổng lồ gồm 999 bông.
Là do Trì Hằng đặt mua.
"Yêu đương thì phải bắt đầu từ một bó hoa chứ."
Tôi hỏi anh: "Anh đào đâu ra quỹ đen thế? Chẳng phải anh bảo toàn bộ số tiền trên người đều chuyển hết cho em rồi sao?"
Trì Hằng giải thích với tôi: "Là tiền cổ tức của công ty vừa mới về tài khoản, anh dự định sẽ chuyển nhượng toàn bộ cổ phần của công ty sang cho em."
Cậu bạn thân của Trì Hằng chủ động liên lạc với tôi:
"Trì Hằng báo mộng cho tôi, bảo tôi chuyển nhượng cổ phần sang cho cô, nói cô là bạn gái của cậu ấy. Cái chuyện thần tiên ma quỷ quái dị này làm sao mà tôi có thể..."
Anh ta khẽ cười lạnh một tiếng:
"Tôi tin rồi, khi nào cô rảnh để đến làm thủ tục đây?"
Lúc đi làm thủ tục chuyển nhượng cổ phần, bạn thân của Trì Hằng hỏi tôi:
"Năm năm rồi cậu ấy chưa từng báo mộng cho tôi lấy một lần, thế mà giờ lại trọng sắc khinh bạn đến mức này, cậu ấy không có lời nào muốn nói với tôi sao?"
"Với lại, cái hệ thống tương tác người và ma này của hai người được phát triển như thế nào vậy? Trông có vẻ có triển vọng thương mại lắm đấy."
"Cảm giác có thể kiếm được một vố lớn."
Tôi bảo anh ta: "Trì Hằng đã đến tham dự đám cưới của anh và vợ anh đấy, anh ấy đã nhìn thấy bảng tên để trống mà anh chuẩn bị cho anh ấy ở bàn tiệc chính rồi."
Người đàn ông kia lập tức khóc hu hu như một chiếc ấm nước sôi:
"Hóa ra thực sự không phải là l.ừ.a đ.ả.o, thằng nhóc Trì Hằng này cũng có chút nghĩa khí đấy chứ."
Chuyện chuyển nhượng cổ phần diễn ra vô cùng thuận lợi, phía Lâm Tình cũng không cần số cổ phần này.
Trong lòng tôi không khỏi thon thót lo sợ, bởi vì một khi hoàn thành tâm nguyện cuối cùng của Trì Hằng thì anh sẽ phải rời đi.
Tôi và Trì Hằng cùng đi làm những việc mà các cặp đôi yêu nhau thường làm.
Chúng tôi cùng đi tự tay đúc nhẫn bạc, thực ra cả hai chiếc đều là do tự tay tôi đúc. Chiếc nhẫn khắc tên anh ở vòng trong được tôi đeo vào tay mình.
Còn chiếc nhẫn khắc tên tôi thì được tôi mang đến đặt trước mộ của anh.
Chúng tôi còn cùng nhau đi xem một bộ phim chiếu rạp vô cùng ăn khách nhân ngày Lễ Tình Nhân, nội dung sến sẩm đến mức Trì Hằng ngủ quên mất.
Lúc bước ra khỏi rạp chiếu phim, tôi tỏ ra vô cùng giận dữ.
Trì Hằng cuống cuồng liên tục xin lỗi tôi.
Tôi liền bảo: "Tình tiết đúng là có chút nhàm chán thật, hay là chúng ta đi xem phim ma đi."
Trì Hằng mạnh miệng: "Xem thì xem, lần này anh chắc chắn sẽ không ngủ gật."
Quả thực, Trì Hằng sợ tới mức bất động như một xác ướp, đúng là không hề chợp mắt tí nào.
Vào ngày cuối cùng trước khi Trì Hằng biến mất hoàn toàn, tôi đã đi chụp một bộ ảnh cưới.
Tôi hỏi Trì Hằng: "Em mặc thế này có đẹp không?"
Anh bảo: "Đẹp lắm."
Nhiếp ảnh gia hỏi tôi: "Cô đang trò chuyện với ai thế? Thời buổi này người độc thân đi chụp ảnh cưới cũng nhiều lắm."
"Tôi có bạn trai rồi."
Vẫn là người bạn thân kia của Trì Hằng đã giúp tôi dùng công nghệ AI để ghép bức ảnh cưới của tôi và ảnh của Trì Hằng lại với nhau.
Khoảnh khắc tôi nhận được bức ảnh, Trì Hằng vẫn còn ở bên cạnh tôi, thế nhưng linh hồn của anh đã trở nên vô cùng mờ nhạt, gần như trong suốt.
Tôi nhìn anh hỏi: "Trì Hằng, chúng ta còn có thể gặp lại nhau không?"
"Có."
(Hết)
