Hẹn Hò Đời Thực: Giáo Sư Học Tỷ Của Ta Quá Ngọt Ngào - Chương 37: Cần Quay Phim Thực Cảnh, Lời Mời

Cập nhật lúc: 19/03/2026 13:04

"Chị Cầm Thường, Chủ nhật nghỉ ngơi cho tốt, ngày mai gặp."

Bạch Vĩnh Khải trước khi ngắt cuộc gọi video, vẫy tay đạo.

"Cậu cũng vậy."

Lạc Cầm Thường vẫy vẫy tay, lời vừa dứt, cuộc gọi video trên điện thoại liền ngắt quãng.

"Hù~"

Suýt chút nữa đã tưởng tiểu sư đệ biết chuyện. Thân tâm thả lỏng, cô cảm thấy vẫn là không nên làm những chuyện mạo hiểm như thế này, lần này đã khiến tài khoản QQ không thể liên lạc với cậu ấy được nữa rồi.

Cũng may còn có WeChat.

Tần Thấm phơi xong quần áo, nhìn hảo khuê mật bộ dạng tâm thái thả lỏng, không còn nhíu mày như thế nữa, cảm giác cuộc tình này yêu đương cũng không khiến người ta bớt lo cho được.

Nói đi cũng phải nói lại, hình như đã quên mất chuyện gì đó?

Đúng rồi! Bạch lão sư...

"Thường Thường, lão sư về rồi, sáng nay chúng ta còn phải tới chỗ lão sư một chuyến."

"Đừng chậm trễ thời gian."

Tần Thấm vội vàng đạo, đã quên mất chiều hôm qua Bạch lão sư đã từ ngoại tỉnh trở về.

"Tôi lập tức đây..."

Lạc Cầm Thường hồi đáp, lập tức rời giường, cư nhiên lại quên mất chuyện lão sư về.

Chiều tối hôm qua, lúc còn ở chỗ tiểu sư đệ, cô đã lén gặp lão sư một lần rồi...

——

Chuyện tiểu thuyết, Bạch Vĩnh Khải tạm thời không suy tính, không biết Tiêu Thần và Lý Tự Nhiên đã luyện tập nhảy đường phố xong chưa. Nhưng mới trôi qua vài ngày, chắc là chưa luyện tốt đâu, dạy bảo bọn họ, đến cả động tác đồng bộ phối hợp còn chưa làm được.

Phòng thu âm, phòng tập.

"Cứ như vậy, tiếp tục."

Tiểu Thiên Lung vỗ vỗ đôi tay, giám sát bọn họ đang nỗ lực luyện tập nhảy đường phố.

Bạch Vĩnh Khải bước tới trước cửa, nhìn vào như để quan sát. Vũ đạo đường phố của Lý Tự Nhiên và Tiêu Thần vô cùng mượt mà, đã thực hiện được các động tác đồng bộ.

Một giờ sau...

Tiêu Thần, Lý Tự Nhiên ngồi xuống, nối tiếp nhau nghỉ ngơi.

"Mệt người quá, khóa huấn luyện nhảy đường phố này coi như cũng sắp luyện xong rồi."

"Đúng vậy, vì để thực hiện giá trị sản xuất âm nhạc, chúng ta cũng coi như liều mạng rồi."

Hai người trước sau nói đạo, huấn luyện nhảy đường phố, luyện tập đủ mệt.

"Được rồi, vất vả cho các cậu rồi. Nào, nước ngọt các cậu thích uống đây, tôi mang tới cho các cậu rồi."

Tiểu Thiên Lung lộ ra nụ cười ôn hòa, đưa nước ngọt đóng chai cho bọn họ.

"Cảm... cảm ơn."

Lý Tự Nhiên nhận lấy nước ngọt, có chút thẹn thùng đạo tạ.

Tiêu Thần điềm tĩnh nhận lấy nước ngọt, cũng nói lời cảm ơn:

"Tiểu Thiên Lung, cảm ơn nhé."

Tiểu Thiên Lung lắc đầu, liền ngồi xuống bên cạnh Tiêu Thần và ôm lấy cánh tay anh:

"Chúng ta là quan hệ gì, hà tất phải nói lời cảm ơn."

Vặn mở nắp chai, Lý Tự Nhiên trước khi uống liếc nhìn động tác của hai người bọn họ ở bên nhau, trong lòng vô cùng hâm mộ, cũng không biết sau này đến khi nào mới có người mình thích đây?

Bạch Vĩnh Khải, Lý Hạo Phong, những người cùng ký túc xá đều đã yêu đương, chỉ có cậu là chưa, cảm giác như đã bị thế giới, bị người đời cô lập vậy.

Chỉ có mình cậu là cẩu độc thân, đến cả bạn gái cũng không có.

"Các cậu vất vả rồi."

Bạch Vĩnh Khải bước vào, nhìn về phía bọn họ, tiến độ luyện tập nhảy đường phố quả thực đã thuần thục hơn rất nhiều.

"Tiểu tiền bối." Tiểu Thiên Lung vẫy tay chào hỏi.

"Vĩnh Khải?" Lý Tự Nhiên đầu tiên là kinh ngạc, sau đó là mờ mịt khó hiểu:

"Chủ nhật không nghỉ ngơi, đến đây làm gì?"

"Nếu là giám sát thì tôi và Tiêu Thần, việc huấn luyện nhảy đường phố cũng sắp xong rồi."

Bạch Vĩnh Khải xua tay, cười nói: "Dĩ nhiên biết các cậu sắp huấn luyện xong. Đến đây chỉ để bảo các cậu, huấn luyện nhảy đường phố hoàn thành thì bắt đầu quay video, hãy chuẩn bị trước cho tốt."

Tiêu Thần, Lý Tự Nhiên nhìn nhau, đồng thanh hỏi:

"Khi nào bắt đầu?"

Bạch Vĩnh Khải dựa vào tường, thuận thế chậm rãi ngồi xuống:

"Dự kiến là ngày kia, đến lúc đó tôi sẽ chuẩn bị cho việc quay phim ngoại cảnh. Sản xuất video MV phải đi đến những địa điểm khác nhau để lấy bối cảnh thực tế, chu kỳ quay phim xấp xỉ bảy ngày, quay tại các môi trường khác nhau ở Ma Đô."

Hắn lấy điện thoại ra, mở WeChat, nhấn vào khung trò chuyện với cậu ruột.

"Lấy bối cảnh thực tế tận bảy ngày, video MV khó làm vậy sao?"

Lý Tự Nhiên hỏi, vốn tưởng sản xuất video chỉ một ngày là xong, không ngờ lại cần cả một chu kỳ.

"Chứ còn gì nữa." Bạch Vĩnh Khải vừa gõ chữ trên điện thoại vừa tiếp tục nói: "Sản xuất video MV, muốn có sự nguyên bản thì chi phí ít nhất cũng từ vài nghìn đến vài vạn, thậm chí là vài chục vạn. Lấy bối cảnh thực tế phải chạy qua mấy nơi, thời gian chu kỳ tự nhiên phải dài hơn một chút."

Tiêu Thần thử hỏi một câu: "Quay cảnh thực tế, sau này có làm lỡ việc học không?"

Bạch Vĩnh Khải chỉ lo nhìn điện thoại, tùy miệng đáp: "Cứ xem các cậu sắp xếp thời gian thế nào."

Phong Khải: "Cậu à, chỉ là một chiếc xe chở được tám người, cậu có thể cho cháu một chiếc không?"

Cậu của hắn: "Thằng nhóc nhà cháu, lấy của cậu hai triệu không nói, giờ còn đòi xe. Thật hết cách với cháu, cháu muốn gì cậu cũng cho, ngày mai sẽ có người mang một chiếc xe đến cho cháu, bảo đảm đủ đẳng cấp."

Phong Khải: "Cậu, đừng tốt quá, có thể chở người đi lại là được."

Cậu của hắn: "Nói gì thế! Dẫu sao cháu cũng là cháu ruột của cậu, nhà họ Bạch lão gia chỉ có mình cháu là con trai, không cho cháu thứ tốt nhất thì bà ngoại cháu chẳng mắng c.h.ế.t cậu à."

"Thế này đi, cậu mua một chiếc xe việt dã Mercedes-Benz cho cháu."

Phong Khải: "Cháu... sao cũng được."

Nói thế nào nhỉ... Bạch Vĩnh Khải thầm nghĩ: Kỳ lạ, gia đình nguyên chủ giàu có như vậy, sao lại vì theo đuổi Chu Nguyệt Tình mà sẵn sàng hạ thấp thân phận?

Có bà ngoại, ông ngoại yêu thương, lại là nam đinh duy nhất của Bạch gia, tầm quan trọng còn hơn cả người cậu này, sao có thể ngu ngốc đến mức đi làm kẻ l.i.ế.m cẩu cho người khác?

Không nghĩ đến những chuyện đó nữa.

Phương tiện đi lại đã xong, chỉ chờ ngày mai cậu cử người mang xe đến.

"Sắp xếp thời gian thì cứ như vậy, chắc là có thể dành ra đủ thời gian để quay xong video."

"Sấp sỉ là thế."

Lý Tự Nhiên cùng Tiêu Thần, Tiểu Thiên Lung cùng nhau bàn bạc cách để dành ra thời gian.

Hiện tại, đã có kế hoạch thời gian nhất định.

"Các cậu cứ tiếp tục luyện tập, đợi đến khi quay xong video MV sẽ mời các cậu ăn một bữa lớn, mọi người cố gắng lên nhé."

Vẫy vẫy tay, Bạch Vĩnh Khải rời khỏi phòng tập, đi về.

Nhìn theo bóng lưng Bạch Vĩnh Khải rời đi, mấy người bọn họ nửa ngày trời không thốt ra lời nào.

...

Rời khỏi phòng thu âm, Bạch Vĩnh Khải bắt máy cuộc gọi từ cô em gái.

Vừa bước ra khỏi phòng tập, điện thoại mới vang lên.

"Sao thế? Y Âm."

Bạch Vĩnh Khải hỏi cô em gái ở đầu dây bên kia.

"Anh, có rảnh không? Lần trước vì anh không hài lòng với bản thỏa thuận hợp tác âm nhạc nên đã đưa ra ý kiến sửa đổi, người đại diện và em thấy khó giải quyết nên đã báo cho chị Dương... Mịch. Chị Mịch nhờ em mời anh đến công ty quản lý của chúng em gặp mặt một chuyến để chốt xong chuyện hợp tác âm nhạc."

Giọng điệu Bạch Y Âm lo lắng, đem chuyện mời hợp tác nói cho anh trai, thuận tiện xác nhận xem hiện tại anh trai có rảnh để đến không?

"Dương Mịch mời tôi? Người ta là một đại minh tinh, sao lại chú ý đến chuyện của em và anh?" Tâm trạng thắc mắc, Bạch Vĩnh Khải không ngờ một đại minh tinh lại đích thân mời mình đến công ty quản lý để đàm phán trực tiếp.

"Chị Mịch là người hướng dẫn của em, mời anh cũng là vì bài hát đang gây bão trên mạng kia, chị ấy biết bài 《Khiến một trái tim không còn u sầu》 là do anh biên soạn." Bạch Y Âm giải thích lý do tại sao chị Mịch mời hắn.

"Là em nói với người ta chứ gì, kết quả người ta mới có ý định mời anh gặp mặt."

Bạch Vĩnh Khải nói ra sự thật.

"Không giấu được anh mà. Tóm lại là anh... anh trai, có đến đàm phán hợp tác không?"

Bạch Y Âm cần xác nhận ý định của anh trai, nếu không thì không biết ăn nói sao với chị Mịch.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.