Hết Nợ Nhân Duyên - Chương 1
Cập nhật lúc: 02/09/2026 05:17
"Hết nợ nhân duyên."
"Phó Vân Thâm, ký vào cái này, chúng ta coi như không còn nợ nần gì nhau nữa."
Giọng nói lạnh lẽo vang lên từ chiếc máy ghi âm.
Đó là câu cuối cùng cô để lại.
Âm điệu bình thản như thể chỉ đang nói về thời tiết hôm nay.
Không một chút cảm xúc.
Nhưng trong chiếc hộp chuyển phát nhanh.
Ngoài tờ đơn ly hôn đã có chữ ký của cô.
Còn có một tờ siêu âm t.h.a.i tám tuần.
Tim t.h.a.i đập mạnh mẽ.
Cả tập đoàn Phó Thị đều biết tổng giám đốc của họ.
Phó Vân Thâm là người lạnh lùng, cấm d.ụ.c.
Không gần nữ sắc, như một vị thần tiên sống giữa trần gian.
Không ai biết anh đã kết hôn.
Lấy một người phụ nữ mà anh cho là ngoan ngoãn nhất.
Và giờ người phụ nữ ngoan ngoãn ấy.
Lại định mang theo đứa con của anh.
Biến mất hoàn toàn khỏi thế giới của anh.
Tầng cao nhất của tập đoàn Phó Thị.
Một cuộc họp cấp cao quyết định dòng chảy hàng trăm tỷ đang được tiến hành.
Phó Vân Thâm ngồi ngay ngắn ở vị trí chủ tọa.
Bộ vest đen đặt may thủ công ôm sát cơ thể.
Khiến gương mặt anh càng thêm lạnh lùng, sắc bén.
Trên sống mũi anh là một cặp kính gọng vàng.
Đôi mắt sâu thẳm sau lớp kính giống như giếng cổ.
Không chút gợn sóng.
Cả phòng họp im phăng phắc.
Chỉ còn tiếng báo cáo run rẩy của giám đốc tài chính.
Về thương vụ mua lại khu vực châu Âu.
Cộc cộc.
Tiếng gõ cửa bất ngờ cắt ngang phần trình bày.
Trợ lý đặc biệt Trần Ngang hé mở cánh cửa.
Vẻ mặt có phần kỳ lạ.
Phó Vân Thâm giơ tay ra hiệu tạm dừng cuộc họp.
Động tác anh tao nhã, điềm tĩnh.
Mang theo khí chất cao quý trời sinh.
Trần Ngang bước nhanh đến cạnh anh, hạ giọng nói.
"Phó tổng, có một gói chuyển phát nhanh từ Vân Thành gửi đến."
"Người gửi yêu cầu đích danh anh phải mở."
Vân Thành.
Thành phố nơi người phụ nữ đó đang sống.
Trong lòng Phó Vân Thâm thoáng xẹt qua một tia bực bội rất khẽ.
Đã ba tháng anh không về cái gọi là nhà kia nữa rồi.
Người phụ nữ ấy, Tô Cẩm.
Vẫn ngoan ngoãn như mọi khi.
Chưa từng gọi một cuộc điện thoại, gửi một tin nhắn.
"Chuyển cho cô ta ít tiền."
"Sau này những thứ như vậy xử lý luôn đi."
"Không cần đưa đến tôi."
Giọng anh lạnh nhạt, không thể đoán được cảm xúc.
Đối với anh, Tô Cẩm chẳng qua chỉ là công cụ thuận tiện.
Để đối phó với áp lực từ gia đình năm xưa.
Xuất thân trong sạch, tính cách hiền hòa.
Quan trọng nhất là cô yêu anh một cách thấp kém.
Chưa từng gây rắc rối cho anh.
Trần Ngang thoáng lúng túng.
"Phó tổng, người gửi nói nếu anh không xem sẽ hối hận cả đời."
Hối hận?
Phó Vân Thâm thấy buồn cười.
Trong từ điển cuộc đời anh chưa từng tồn tại hai chữ đó.
Anh ra hiệu mang đồ tới.
Một phong bì hồ sơ bằng giấy da nâu cũ kỹ.
Không có bất kỳ trang trí thừa thãi nào.
Giống hệt con người Tô Cẩm, nhạt nhòa, bình thường.
Ngón tay thon dài của anh chậm rãi xé phong bì.
Bên trong rơi ra hai thứ.
Một là tài liệu.
Thứ còn lại là một tờ giấy in mỏng.
Ánh mắt anh rơi vào sấp tài liệu trước.
Dòng chữ in đậm đầu trang như những lưỡi d.a.o sắc bén đ.â.m vào mắt anh.
"Đơn ly hôn."
Chỗ ký tên của bên nữ, hai chữ Tô Cẩm.
Nét b.út thanh tú nhưng cứng cỏi, dứt khoát.
Phó Vân Thâm khẽ khựng lại trong giây lát.
Cô muốn ly hôn.
Người từng nói yêu anh, sẵn sàng làm mọi thứ vì anh.
Lại muốn ly hôn.
Nực cười.
Anh cầm lấy tờ giấy mỏng còn lại.
Là phiếu siêu âm từ bệnh viện.
Góc trên bên phải in rõ ràng tên Tô Cẩm.
Vùng hình ảnh hiển thị.
Cái túi t.h.a.i nhỏ bé mờ mịt kia.
Cùng dòng chữ bên dưới như nhát b.úa nện thẳng vào tim anh.
"Mang t.h.a.i trong t.ử cung sớm, thấy tim thai."
"Khoảng tám tuần."
Toàn bộ giám đốc cấp cao trong phòng họp đều nín thở.
Chưa từng ai thấy Phó tổng có dáng vẻ như thế này.
Người đàn ông luôn điềm tĩnh.
Dù trời sập trước mặt cũng không đổi sắc mặt.
Lúc này lại đang nhìn chằm chằm vào tờ giấy trong tay.
Các đốt ngón tay vì xiết quá mạnh mà trắng bệch đến đáng sợ.
Không khí như đông cứng lại.
Giây tiếp theo, Phó Vân Thâm bất ngờ đứng bật dậy.
Chiếc ghế da cao cấp dưới người anh bị lực đẩy trượt mạnh ra phía sau.
Phát ra âm thanh ch.ói tai.
Anh chộp lấy điện thoại trên bàn.
Bấm số mà từ trước đến nay anh gần như chưa bao giờ chủ động gọi.
"Xin lỗi, thuê bao quý khách vừa gọi hiện đang bận."
"Xin vui lòng gọi lại sau."
Giọng nói máy móc lạnh lùng và vô cảm.
Anh bị chặn số rồi.
Phó Vân Thâm tiếp tục gọi lại.
Kết quả vẫn như cũ.
Một luồng cảm xúc điên cuồng và bạo liệt.
Chưa từng có từ sâu thẳm trong lòng bỗng dưng bùng lên.
Quét sạch toàn thân anh trong chớp mắt.
Anh ném mạnh điện thoại xuống mặt bàn họp sáng bóng như gương.
Rầm!
Chiếc điện thoại phiên bản mới nhất, giá không hề rẻ.
Trong tích tắc vỡ vụn màn hình.
Các vết nứt như mạng nhện lan khắp bề mặt.
Dưới lớp kính vỡ, màn hình vẫn cố gắng sáng lên.
Hiển thị dòng chữ gọi không thành công.
"Giải tán."
Anh nghiến răng rít ra hai chữ, giọng khàn đặc đầy đáng sợ.
Tất cả các giám đốc cấp cao như được đại xá.
Vội vàng chạy khỏi trung tâm bầu không khí áp lực đến nghẹt thở này.
Trần Ngang vẫn đứng im tại chỗ, không dám thở mạnh.
"Chuẩn bị xe về biệt thự Vân Khê."
Phó Vân Thâm cầm lấy tờ đơn ly hôn và phiếu siêu âm.
Sải bước rời đi.
Anh phải tận mắt xem cho rõ.
Người phụ nữ đó lấy đâu ra can đảm.
Một tiếng sau, chiếc Rolls-Royce đen phanh gấp trước biệt thự Vân Khê.
Vang lên tiếng rít sắc lẹn.
Phó Vân Thâm gần như đá cửa xe để xuống.
Anh dùng vân tay mở khóa.
Đẩy cánh cửa gỗ khắc hoa.
Thứ chào đón anh không phải là tiếng khóc hay lời chất vấn như tưởng tượng.
Mà là một căn nhà tĩnh lặng đến lạnh người.
Cùng với đó là một mùi nước hoa nam xa lạ nồng nặc xộc vào mũi.
Mùi hương này anh không thể quen thuộc hơn.
Là loại mà đứa em trai cùng cha khác mẹ của anh, Phó Cảnh Minh thích dùng nhất.
Tim Phó Vân Thâm bỗng nhiên chững nặng.
Phòng khách không một bóng người.
Nhưng khắp nơi đều mang dấu vết của sự rời đi vội vã.
Trên ghế sofa vắt hờ một chiếc áo khoác nam.
Không phải cỡ của anh.
Trên bàn trà có hai ly rượu vang đỏ đã uống một nửa.
Viền ly của một trong hai cái còn vương lại một vết son nhạt.
Màu son đó chính là màu đậu đỏ mà Tô Cẩm yêu thích nhất.
Áp suất quanh người Phó Vân Thâm trong nháy mắt tụt xuống mức băng giá.
Anh chầm chậm bước lên lầu hai.
Đẩy cửa phòng ngủ chính.
Bên trong đồ đạc của Tô Cẩm gần như đã được dọn sạch.
Nửa còn lại của tủ đồ thuộc về cô giờ trống rỗng.
Chỉ còn những bộ lễ phục cao cấp mà anh sai người định kỳ gửi tới.
Cô chưa từng mặc một lần, nằm lặng lẽ.
Như đang âm thầm giễu cợt anh.
Trên bàn trang điểm, những lọ mỹ phẩm anh chẳng thể gọi tên đã biến mất sạch sẽ.
Chỉ còn sót lại một mảnh giấy note nhỏ.
Bên cạnh đó là một chiếc máy ghi âm.
Phó Vân Thâm cầm lấy mảnh giấy.
Trên giấy là nét chữ thanh thoát quen thuộc của Tô Cẩm.
"Đồ tôi đã mang đi hết."
"Phần còn lại để lại cho anh và sự tự do của anh."
Không một lời trách móc.
Không một câu oán giận.
Bình thản đến mức khiến người ta bất an.
Anh nhấn nút phát trên chiếc máy ghi âm.
"Phó Vân Thâm, ký vào nó."
"Chúng ta coi như không còn nợ nhau gì nữa."
Vẫn là câu nói lạnh lùng ấy, cứ thế lặp đi lặp lại.
Anh tắt máy.
Cảm giác như có tảng đá lớn đè nặng lên n.g.ự.c.
Nghẹn đến không thở nổi.
Anh thật sự không hiểu.
Ba năm qua, anh đã cho cô cuộc sống đầy đủ nhất.
Cho cô thân phận Phó phu nhân.
Cô còn gì không hài lòng nữa chứ?
Chẳng qua chỉ ba tháng không về nhà.
Chẳng qua chỉ quên sinh nhật cô.
Có cần thiết phải làm lớn đến mức này?
Còn đang m.a.n.g t.h.a.i lại cùng đàn ông khác uống rượu.
Trong chính ngôi nhà của họ.
Một cơn giận vô danh pha lẫn cảm giác bị x.úc p.hạ.m bùng lên.
Thiêu đốt sạch lý trí trong đầu anh.
Anh rút chiếc điện thoại dự phòng khác.
Bấm gọi một số.
"Điều tra."
"Điều tra cho tôi xem Tô Cẩm hiện giờ đang ở đâu."
"Cả Phó Cảnh Minh nữa, cũng phải điều tra."
Đầu dây bên kia, cấp dưới bị giọng điệu sát khí của anh dọa đến nỗi không dám chậm trễ.
Liên tục đáp vâng.
Cúp máy.
Phó Vân Thâm bực bội kéo lỏng cà vạt.
Đi qua đi lại trong căn phòng trống.
Mỗi một góc của biệt thự này dường như vẫn còn vương vấn hơi thở của Tô Cẩm.
Anh nhớ lại cô luôn thích đi chân trần trên t.h.ả.m.
Vừa đi vừa lẩm bẩm những chuyện vụn vặt trong ngày.
Anh nhớ cô hay pha trà cho anh lúc anh làm việc khuya.
Dù anh chưa từng uống một ngụm.
Anh nhớ cô đứng sau lưng anh, nhẹ nhàng nói.
"Vân Thâm, anh nghỉ một chút đi."
Giờ tất cả đều không còn.
Chỉ còn tờ đơn ly hôn trên tay.
Và tờ siêu âm với tim t.h.a.i đang đập.
Anh siết c.h.ặ.t hai tờ giấy.
"Muốn đi?"
"Không dễ như vậy đâu, Tô Cẩm."
