
Hỉ Thước Lạc Song Hồ
Đích tỷ của ta là Bồ Tát chuyển thế, mở miệng ra đều là Phật lý thiền tâm.
Nàng nói vật ngoài thân chỉ thêm gánh nặng, nào sánh được công đức vô lượng.
Thế là, nửa kho của hồi môn phong phú của ta đều hóa thành lương thực cứu tế, trở thành nồi cháo để nàng mua lấy thanh danh, tự tay từng muôi từng muôi phát cho bách tính.
Nàng nói tỷ muội tranh giành nhau thật quá khó coi, đã không cưỡng lại được thiên mệnh thì hà tất còn quấy nhiễu sự thanh tịnh của nàng.
Thế là, ta bị đưa tới ngoại tổ gia nuôi dưỡng suốt ba năm, viện tử vốn nên thuộc về ta lại biến thành kho chứa kinh Phật của nàng.
Nàng nói, người làm đại nghĩa thì không nên câu nệ tiểu tiết.
Thế là, vào ngày Thái tử dùng nghi thức hỉ thước ngậm hoa để tuyển chọn Thái tử phi.
Nàng vốn khó mang thai, lại âm thầm động tay động chân trong bình hoa, khiến hoa rơi vào hai nhà.
Nàng là chính phi do thiên mệnh lựa chọn, hiền danh vang xa, còn ta là lương thiếp thấp hèn thay nàng sinh con, giúp nàng đoạt quyền.
Kiếp trước, cả đời ta long đong lận đận, chỉ để làm đá kê chân cho nàng.
Thái tử căm ghét ta tâm cơ thâm trầm, cho rằng ta tính kế hôn sự của hắn.
Phụ mẫu hận ta vô dụng, không thể trở thành lưỡi đao không dính máu trong tay A tỷ.
Ngay cả đứa trẻ ta mang nặng mười tháng sinh ra cũng tiếc nuối vì mình không được sinh từ bụng nàng.
Ta hận thấu cuộc đời thân bất do kỷ ấy, cuối cùng dùng một đĩa điểm tâm có độc kéo tất cả cùng xuống hoàng tuyền.
Khi mở mắt lần nữa.
Ta lại trở về ngày tuyển phi.












