Hiến Tế Của Quỷ Phu Tử - Chương 1

Cập nhật lúc: 22/07/2026 13:01

01

Tim tôi đập mạnh một nhịp.

Tôi vội vàng đem thông tin quý giá này nói cho mọi người.

Thế nhưng, các bạn học lại tỏ vẻ khinh khỉnh.

Lớp trưởng Lê Dũng có vẻ mất kiên nhẫn.

“Thẩm Đường, cậu bị bệnh đỏ mắt (ghen tị) à? Chỉ cho phép mình cậu là học sinh ưu tú, không cho người khác thi tốt sao?”

“Đúng đó, không ngờ cậu lại là người như vậy!”

“Thẩm Đường, cậu đúng là vừa nhát gan lại vừa xấu tính, bản thân không dám đến nơi ma ám để tra điểm, lại còn không muốn thấy mọi người đạt điểm cao.”

Hoa khôi Lâm Vi cười mỉa mai, giọng nói dịu dàng:

“Thẩm Đường, tại sao mọi người chỉ nhận được một tin nhắn, mà cậu lại có tận hai cái nhỉ?”

“Có phải cậu đang lừa chúng tôi không?”

Tôi vội vàng lấy điện thoại ra mở khóa.

“Các cậu không tin đúng không, để tôi cho xem, có tin nhắn thật mà.”

Màn hình sáng lên.

Tôi sững người.

Trong hộp thư chỉ có đúng một tin nhắn: [Càng tra điểm ở nơi bị ma ám nặng, điểm số sẽ càng cao.]

Ngoài ra, chẳng có gì cả.

Không thể nào!

Tôi bắt đầu hoảng loạn, cố vuốt màn hình xuống dưới, vẫn không có gì cả.

Lâm Vi ngoáy mũi, mỉm cười đầy thấu hiểu:

“Thẩm Đường, có phải vì thi trượt đại học nên cậu bị hoảng loạn tinh thần không? Mọi người đều thông cảm, cậu là học sinh ưu tú nên gánh vác quá nhiều kỳ vọng... Nhưng mà, dù thế nào cũng không nên lừa dối mọi người, càng không được trù ẻo những người đã vất vả thi được 700 điểm như chúng tôi nhé!”

Lớp trưởng Lê Dũng càng không còn chút kiên nhẫn nào, đập mạnh tay lên bàn:

“Thẩm Đường, mọi người đều đã công khai điểm trong nhóm lớp rồi, tại sao cậu không gửi? Rốt cuộc cậu thi được bao nhiêu điểm?”

“Giấu giếm cái gì chứ? Bình thường chẳng phải cậu toàn thi được 680 điểm sao, đưa ra đây xem nào.”

Những người khác cũng hùa theo chế giễu.

Đèn tuýp trong lớp học kêu o o, chiếu rọi khuôn mặt tái mét của mọi người.

Hoa khôi Lâm Vi đầy khiêu khích mở trang web tra điểm, bắt tôi nhập số báo danh vào.

Đây là trường học, bên phải là miếu Thành Hoàng, bên trái là miếu Phu Tử, chưa từng xảy ra chuyện ma quái bao giờ.

Nó không khớp với yêu cầu trong tin nhắn.

Chắc là không nguy hiểm lắm đâu.

Tôi c.ắ.n c.h.ặ.t răng, nhập số báo danh và căn cước công dân của mình.

Vòng tròn xoay xoay.

Đang tải.

Khoảnh khắc trang web hiện ra, tôi nhắm mắt lại không dám nhìn.

“Được bao nhiêu thế?”Có người tiến lại gần.

“Vãi, 113 điểm?” Chẳng biết ai kêu lên một tiếng, rồi cả lớp như bùng nổ.

“Cái quái gì thế này.” Những tiếng cười khẩy không che đậy từ khắp nơi vang lên.

“Bình thường Thẩm Đường toàn thi được 680 điểm, giờ thi đại học mới lộ trình độ thật à?”

“Haha, xem ra đúng là ghen tị vì bọn tôi đạt điểm cao rồi.”

“Từ 680 xuống còn 113 điểm, chuyện này đúng là... như nằm mơ vậy, ha ha ha ha.” Có người nhịn không nổi mà bật cười thành tiếng.

Lâm Vi bĩu môi, hoàn toàn không muốn đoái hoài đến tôi nữa.

“Thẩm Đường bị kích động quá nên hơi điên rồi, cứ để cậu ta bình tĩnh lại đi!”

Đối mặt với những lời mỉa mai châm chọc của các bạn, tôi chẳng hề tức giận.

Thậm chí tôi còn vui mừng đến phát khóc.

02

113 điểm.

Ít hơn 700 điểm rất nhiều.

Thật tốt quá.

Tôi có thể sống sót!

Tôi nhất định sẽ sống sót!

Nhờ vào giác quan thứ sáu cực kỳ nhạy bén từ nhỏ, tôi cảm thấy tin nhắn cảnh báo kia là thật: [Điểm càng cao, c.h.ế.t càng nhanh].

Còn tin nhắn đầu tiên - [Càng tra điểm ở nơi bị ma ám nặng, điểm số sẽ càng cao] thì trái ngược với quy luật tự nhiên, chẳng theo chủ nghĩa duy vật cũng chẳng theo chủ nghĩa duy tâm.

Thần Phật phù hộ con người.

Quỷ quái hại con người.

Lũ quỷ đó sao có thể tốt bụng như vậy, lại còn tặng cho nhiều số điểm 700+ đến thế?

Hơn nữa, trên đời này làm gì có bữa ăn miễn phí.

Chẳng lẽ quỷ quái lại không có mưu đồ gì mà chỉ một lòng muốn giúp người thôi sao?

Tôi cảm thấy tin nhắn đó vô cùng tà quái.

Vì vậy, ngay từ đầu tôi đã không muốn làm theo những gì nó nói.

Cả lớp đang chìm đắm trong sự ngạc nhiên khi ai cũng đạt 700 điểm, chẳng ai chú ý đến những dấu hiệu bất thường của nhau.

Ví dụ như hoa khôi Lâm Vi.

Ấn đường của cô ta đang đen kịt.

Đôi mắt đỏ ngầu, các mao mạch vỡ ra khiến lòng trắng mắt toàn những tia m.á.u nhỏ, trông cực kỳ quỷ dị.

Tôi không nhịn được mà lên tiếng nhắc nhở:

“Lâm Vi, cậu chú ý sức khỏe một chút…”

Lâm Vi phì cười.

Đám bạn học xung quanh cũng bắt đầu lộ vẻ chế nhạo.

Tôi có chút khó hiểu.

Lâm Vi day day thái dương, lạnh lùng nói:

"Thẩm Đường, đừng làm màu để thu hút sự chú ý của mọi người nữa."

"Đây là kiểu trang điểm t.ử thần đang thịnh hành nhất đấy. Tối nay cả lớp sẽ đến bãi tha ma mà tôi tìm được để cắm trại nhảy nhót, tận hưởng lời chúc phúc từ các vong hồn. Cậu là đồ nhà quê thì câm miệng lại đi, có được không?"

Tôi thở dài một tiếng.

Đúng là không thể khuyên nổi kẻ muốn c.h.ế.t.

Ngày hôm sau, khi tôi đang ngủ thì điện thoại reo vang, là cuộc gọi từ lớp trưởng Lê Dũng.

Cậu ta vô cùng hoảng loạn:

"Thẩm Đường, tối qua Lâm Vi đột t.ử rồi!"

"Mau đến lớp tập trung ngay!"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Hiến Tế Của Quỷ Phu Tử - Chương 1: Chương 1 | MonkeyD