Hình Như Bạn Cùng Phòng Kỳ Thị Đồng Tính Thích Tôi - Chương 8
Cập nhật lúc: 17/07/2026 17:03
Ánh mắt cậu ấy liên tục đảo qua đảo lại giữa tôi và Tạ Hành.
Tôi ngẩn ngơ đứng c.h.ế.t dí tại chỗ.
Tạ Hành đáp lại rằng vẫn chưa: "Nhưng chắc là sắp ở bên nhau rồi."
Tôi tưởng chừng như chẳng còn nghe thấy gì nữa, mà dàn bình luận cũng ngơ ngác theo:
[Ơ cái... thế này là có ý gì? Tôi nghe không hiểu lắm.]
[Ý là Thụ Bảo cổ vũ đối tượng của mình đi tìm bạn trai hả? Nam chính làm tôi hoang mang quá, nói thế là đang cưa cẩm à?]
[Đậu má, bị lừa rồi.]
Kỳ Nhượng mỉm cười: "Được rồi, vậy chúc anh sớm đuổi kịp người trong lòng nhé."
Đợi Kỳ Nhượng đi khỏi, tôi mới bừng tỉnh khỏi cơn mê.
Tạ Hành đang đeo chiếc balo của tôi trên vai, tay cầm ly trà sữa tôi thích uống: "Đi thôi."
Đầu óc tôi hỗn loạn một mớ bòng bong. Đi được nửa đường, tôi dừng khựng bước chân lại, ngẩng đầu nhìn Tạ Hành.
Tôi mím c.h.ặ.t môi, mãi một lúc lâu sau mới lên tiếng hỏi: "Vừa rồi... những lời cậu ấy nói có ý gì thế?"
Tạ Hành không trả lời ngay: "Về nhà rồi nói, được không?"
Đắn đo một hồi, tôi mới gật đầu đồng ý.
Vừa về đến nhà, tôi đã không chờ nổi mà gặng hỏi Tạ Hành ngay. Suốt cả quãng đường đi, những suy đoán mà tôi không dám nghĩ tới đều thi nhau ngoi lên.
Tạ Hành hít một hơi thật sâu: "Đúng thế."
"Giang Lâm, trước đây tôi không nhìn rõ trái tim mình. Tôi cứ tưởng sự quan tâm dành cho cậu chỉ đơn thuần là tình cảm bạn bè. Tôi thích dỗ dành cậu, nhường nhịn cậu, cậu có giận dỗi nũng nịu với tôi thì tôi cũng chẳng cảm thấy làm sao."
"Lúc cậu nói cậu thích đàn ông, thích tôi, tôi quả thực rất kinh ngạc, cũng rất sững sờ, nhưng tuyệt đối không có cảm giác buồn nôn."
"Chỉ là quá bất ngờ nên không biết phải đối mặt với cậu thế nào thôi. Cậu không thèm ngó ngàng đến tôi khiến trong lòng tôi rất khó chịu, nhưng tôi cứ ngỡ là do bản thân quen có cậu ở bên cạnh rồi."
"Cho đến buổi tối hôm đó, dưới lầu có người đến tìm cậu, muốn tỏ tình với cậu..."
Nói đến đây, Tạ Hành hít một hơi thật sâu: "Tôi mới phát hiện ra bản thân bực bội đến nhường nào..."
"Lúc quay về phòng, Giang Đảo hỏi tôi có thể chấp nhận việc cậu ở bên người khác không, có thể chịu đựng được việc xung quanh cậu có người khác đối xử tốt với cậu không, tôi mới bừng tỉnh nhận ra mình hoàn toàn không thể chấp nhận nổi."
"Đến lúc đó tôi mới nhìn rõ xu hướng tính d.ụ.c của mình... Tôi thích cậu, Giang Lâm."
Những lời của Tạ Hành đ.á.n.h thẳng vào tâm trí làm tôi ngẩn ngơ tại chỗ. Tôi ngơ ngác nhìn anh.
Tạ Hành vươn tay nâng lấy khuôn mặt tôi, rủ mắt xuống, một lần nữa cất lời: "Giang Lâm, tôi thích em."
Anh cúi đầu, đặt một nụ hôn lên môi tôi.
Tạ Hành hôn rất sâu, mãi đến khi tôi sắp không thở nổi nữa anh mới thả tôi ra.
Dàn bình luận hoàn toàn chào thua
[Mẹ nó... phục thật rồi!]
[Chưa thấy cái truyện nào thần kinh như thế này!]
[Thế còn Thụ Bảo thì sao?]
Dòng bình luận đó giống như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào đầu, khiến tôi lập tức tỉnh táo lại.
"Thế còn Kỳ Nhượng thì sao?"
Tạ Hành nhíu mày: "Cái gì cơ?"
"Anh thích tôi, thế còn Kỳ Nhượng? Anh không thích cậu ấy sao?"
"Tại sao tôi phải thích cậu ta?" Tạ Hành hỏi ngược lại.
Tôi nói: "Chẳng phải trước đây anh cứ liên tục đi tìm cậu ấy sao?"
Tạ Hành rốt cuộc cũng hiểu ra chuyện: "Cậu đang ăn giấm đấy à? Mấy hôm đó cậu ta bị xe đụng phải, tài xế gây t.a.i n.ạ.n bỏ chạy nên tôi mới đưa cậu ta vào viện thôi. Sau này vì phải làm chứng này nọ nên mới ghé qua thêm vài lần. Bạn trai cậu ta tới là tôi đi ngay rồi."
"Biết cậu ta cũng thích con trai nên tôi... tôi mới gặng hỏi thêm vài câu."
Tôi hoàn toàn ngẩn ngơ.
Tạ Hành bật cười: "Còn muốn hỏi gì nữa không?"
Tôi lắc đầu: "Không còn nữa."
Tạ Hành gật đầu, trông vẻ mặt có chút căng thẳng: "Vậy cậu có đồng ý ở bên tôi không?"
12.
Khoảnh khắc thích Tạ Hành, tôi cũng thường hay ảo tưởng đến cảnh anh sẽ thích lại mình. Bây giờ anh thật sự thích tôi, lại còn tỏ tình với tôi nữa, thế nhưng tôi lại cảm thấy mọi chuyện thật không chân thực.
Sao anh lại có thể thích tôi được cơ chứ? Chẳng phải anh kỳ thị đồng tính sao? Chẳng phải chán ghét đồng tính luyến ái sao?
"Giang Lâm, em có đồng ý không?" Tạ Hành hỏi lại.
Tôi bừng tỉnh khỏi dòng suy nghĩ: "Đồng ý, em đồng ý chứ."
Tôi vòng tay ôm lấy cổ Tạ Hành rồi nhón chân hôn lên. Nụ hôn lần này kéo dài hơn bất cứ lúc nào, dài đến mức đôi mắt Tạ Hành nhìn tôi cũng đỏ ngầu lên.
Bàn tay anh đã luôn vào trong áo tôi, nhưng rồi lại lập tức lấy lại lý trí: "Không được, ạn có tìm hiểu tài liệu rồi."
"Con trai không có đồ hỗ trợ thì rất dễ bị thương..."
Tôi chớp chớp mắt, thò tay vào ngăn kéo lấy ra một hộp 001: "Có mà."
Hơi thở của Tạ Hành tức thì trở nên dồn dập.
Lần đầu tiên, anh rất cẩn thận, cũng rất chậm rãi và dịu dàng. Ban đầu thì còn ổn, nhưng về sau tôi thật sự thấy không đã: "Đừng lề mề nữa có được không?"
"Rốt cuộc anh có làm được không? Không được thì để anh em!"
Cũng chính vì hai câu nói này mà về sau, lúc tôi khóc đến mức xém đứt hơi Tạ Hành cũng chẳng chịu dừng lại.
Hai ngày cuối tuần Tạ Hành đều ở lại căn phòng trọ của tôi, càn quấy suốt cả hai ngày trời.
Giang Đảo chịu hết nổi bèn gửi tin nhắn qua hỏi tôi tình hình thế nào. Tôi thật thà kể hết cho nó nghe.
