Hỗ Bất Đơn Hành - Chương 2: Hỗ Bất Đơn Hành – Chương 1

Cập nhật lúc: 07/09/2026 04:01

Tôi quen chị à?

Đợt quân huấn của Vân Trung kéo đến vào cuối tháng Tám, vừa kịp lúc mùa hè sắp tàn. Mấy đứa học sinh lớp 9 vừa phung phí hai tháng hè nay phải qua cửa ải quân huấn mới chính thức bước lên cấp ba.

Buổi sáng đến trường sớm không có tiết. Cô giáo phát sách giáo khoa và mấy thứ tài liệu linh tinh xuống, đứng trên bục giảng nhìn một lượt cả lớp:

– Người đông đủ rồi thì cô giới thiệu qua một chút nhé.

Cô mở hộp phấn mới, cầm một viên phấn trắng viết họ và số điện thoại lên bảng:

– Cô là giáo viên chủ nhiệm kiêm giáo viên Văn của lớp 10A1 – lớp các bạn – trong năm học này. Cô họ Hoàng, các bạn có thể gọi là cô Hoàng. Có gì thắc mắc cứ hỏi.

Đám học sinh dưới lớp lơ đãng, có đứa còn gật gù buồn ngủ. Cô Hoàng hít một hơi sâu, chẳng biết mấy đứa học sinh mới này nghe vào được bao nhiêu chữ.

– Các bạn phải lấy lại tinh thần đi. Hè đã kết thúc rồi, mấy hôm trước đã phải điều chỉnh đồng hồ sinh học rồi.

Đúng lúc đó, một bạn nam giơ tay trái, đứng dậy một cách lững thững:

– Xin lỗi cô nhé, mấy hôm trước em mới đi du lịch một nước khá xinh đẹp, giờ chưa kịp chỉnh múi giờ nên em đem văn hóa bên đó truyền bá về đất nước Trung Hoa xinh đẹp của chúng ta, cũng coi như đóng góp cho sự nghiệp ngoại giao chứ ạ? Hì hì, cô đừng phê bình đại sứ ngoại giao của Vân Trung bọn em nha.

Nói đến cuối, mắt cậu ta nheo lại, giọng chậm rãi như đang đe doạ cô giáo, chẳng biết cậu ta đang nói đùa hay thật lòng nữa.

Câu chưa dứt, cả lớp đã cười đến ngã ngửa, đến cô Hoàng cũng không kịp phản ứng. Bạn cùng bàn cậu ta cũng đứng lên hùa theo:

– Đúng đấy cô ạ, tối qua em còn gặp nó trên máy bay từ San Francisco về. Chà chà, bạn cùng bàn của em vì muốn về kịp nhập học mà quầng thâm dưới mắt còn đậm hơn ấy! Hơn nữa nếu không nhờ Hướng Hạ nhắc khéo, em còn chẳng biết hôm nay khai giảng. Cô thông cảm cho bọn em mấy đứa buồn ngủ với ạ~

Cô Hoàng nhìn chằm chằm cái quầng thâm chẳng có thật, quay sang thấy mấy đứa vừa gật gù nay đã tỉnh được một nửa, bất lực:

– Thôi được rồi, không bắt hai đứa đứng. Tha cho lần này.

Chúng nó ngồi xuống, lại nghe hai đứa kia thì thào với bàn sau:

– Vụ mạo hiểm này ngại vãi! Tiếp tiếp...

– Làm kiểu này nữa tao chọn thật lòng đấy.

– Chơi được thì chơi, không chơi được thì cút.

Phác Hồng nhếch mép, rõ là đang xem kịch vui.

– Ủa chứ? Láo à! Tao phải thắng cho coi, xem mày còn dám ngông cuồng thế nào nữa!

Trương Hướng Hạ tức sôi m.á.u.

Phác Hồng:

– Ừ, tao cố sống tới thế kỷ sau.

Lý Vọng Giáp, bạn cùng bàn Phác Hồng, chế giễu:

– Đại sứ ngoại giao Vân Trung đừng làm trò cười nữa.

Trương Hướng Hạ đỏ bừng mặt, bạn cùng bàn lại bồi thêm một câu:

– Người của công chúng mà, sau này tôi buồn ngủ trong giờ cứ thế mà bịa.

– Hoàng Dịch Khúc!!

Cậu ta suýt nhảy dựng lên, trợn mắt nhìn cùng bàn.

– Hai bạn ngồi trên kia! Cãi nhau xong chưa?!

Cô Hoàng dập tắt một trận đại chiến sắp bùng nổ.

Hoàng Dịch Khúc lập tức đứng bật dậy, cúi người, lớn giọng:

– Thưa cô, bọn em sai rồi ạ!!!

Cậu ta hét lên đầy khí thế, khoa trương đến mức như muốn rung chuyển cả thế giới.

Trương Hướng Hạ:

– Đỉnh thật!

Nhưng rồi cũng phải hạ giọng, thầm nghĩ: thằng này đúng là hết t.h.u.ố.c chữa.

– Đứa nào hết t.h.u.ố.c chữa?! Mới khai giảng đã thế này, sau này chẳng lẽ lên trời à? Đứng lên bục cho cô!

Cô chủ nhiệm có vẻ không phải dạng vừa, cả lớp im phăng phắc.

Phác Hồng tự nhiên tưởng tượng ra cảnh Trương Hướng Hạ già rồi vẫn bị cô chủ nhiệm bắt đứng trên bục. Cậu bật cười, nghiêng đầu khẽ cười một mình.

Trong khoảnh khắc Phác Hồng quay đi, Triệu Hạc ngồi chéo phía sau vội thu ánh mắt. Cậu suýt chạm mắt với Phác Hồng, mặt hơi nóng lên. Có lẽ nên mừng vì Phác Hồng không thấy.

– Bạn ơi, thêm WeChat nhé, cô chủ nhiệm bảo tớ kéo bạn vào nhóm lớp.

Lớp trưởng Trần Nhân Ấm đứng trước mặt Triệu Hạc, lịch sự mở lời.

Triệu Hạc định từ chối, nhưng vừa thoáng thấy mặt nghiêng của Phác Hồng đã đổi ý:

– Ừm.

["Trần Nhân Ấm" đã mời "SH" vào nhóm, cậu ấy không có quan hệ bạn bè với những người khác, hãy cẩn thận l.ừ.a đ.ả.o!]

Cô Hoàng lớp 10A1: Bạn mới vào nhóm đổi tên thành lớp 10A1 + họ tên nhé!

["Yêu người rồi khóc" đã đổi tên nhóm thành "10A1 Lý Vọng Giáp"]

Cô Hoàng lớp 10A1: ?

[Cô Hoàng lớp 10A1 đã đổi tên nhóm thành "Đại gia đình 1"]

Triệu Tuế Tuế lớp 10A1: hhh người già chơi mạng à?

Lý Vọng Giáp lớp 10A1: Em bấm nhầm ạ, tha cho em.

Trương Hướng Hạ vừa lướt nhóm vừa cười khùng khục, quay sang kéo Phác Hồng xem cùng:

– Trời ơi, tao cười c.h.ế.t mất...

Phác Hồng trợn mắt:

– Hay để tao gọi xe cấp cứu đưa mày đi?

– Thật ấy anh, không phải em dễ cười đâu, em ở trong... haha #?…☆!

Phác Hồng nghe chẳng hiểu gì, cuối cùng lười nói nhảm nên mới bật máy. Chưa được bao lâu, mấy đứa khác đã tán chuyện ầm ĩ trong nhóm, tin nhắn lên đến con số khủng khiếp 99+. Cậu lướt lên mới hiểu Trương Hướng Hạ cười cái gì.

– Mày còn bảo mày không dễ cười?

Phác Hồng cũng thấy Lý Vọng Giáp đúng là trò cười, tiện tay đổi tên nhóm mình luôn.

Đổi chưa được một phút, một lời mời kết bạn nhảy ra.

["SH" trong "Đại gia đình 1" đã gửi lời mời kết bạn với bạn]

[Lý do: Muốn kết bạn với các bạn trong lớp.]

Phác Hồng:

– Ai đây?

Cậu lẩm bẩm, chưa vội ấn đồng ý.

Lý Vọng Giáp tò mò thò đầu sang:

– Ai cơ? Ừm... người này chưa kết bạn với tớ.

Phác Hồng phân vân một chút, rồi ấn đồng ý. Được cái xong là quên luôn.

– Tôi xin tự giới thiệu nhé, tôi là huấn luyện viên Vương của các bạn. Mấy ngày nay do tôi dẫn dắt các bạn tham gia hoạt động quân huấn đầy nhiệt huyết này! Nào nam nữ xếp thành hàng dọc từ thấp đến cao! Quay mặt về phía tôi!

Ngày đầu quân huấn, huấn luyện viên Vương tinh thần phấn chấn dẫn cả lớp ra bãi cỏ chỉnh đội hình.

Triệu Hạc nhìn chằm chằm gáy Phác Hồng. Nếu lại gần thêm một chút có lẽ cậu sẽ ngửi thấy mùi tóc cậu. Phác Hồng để tóc hơi dài trong hè, nhưng chưa đủ buộc. Triệu Hạc nheo mắt trước nắng, thầm mong thời tiết đừng ngột ngạt đến thế.

Phác Hồng trong lòng đã mắng trời không biết bao nhiêu lần. Chắc chắn sau đợt này cậu sẽ đen thêm một tông.

Huấn luyện viên Vương nói gì đó lầm bầm, mấy đứa bên cạnh thì thầm tán gẫu. Phác Hồng chịu trận cái nắng thiêu đốt, đôi khi cậu tưởng mình đứng có mấy phút là ngất.

Nhưng hôm nay nóng thật sự, đến huấn luyện viên cũng cởi mũ ra, than:

– Trời nóng thế này, ai sức yếu đừng cố. Ngồi xuống nghỉ đi.

– Trời ơi thầy tốt quá!

Cả lớp thở phào, chạy đi uống nước.

Phác Hồng thở nhẹ một hơi, bước ra chỗ râm, cầm chai nước uống một ngụm lớn. Dòng nước mát trôi qua cổ họng, cậu mới tỉnh táo một chút. Hả? Rõ ràng chai nước của cậu vốn là nước nóng mà, sao trời nóng thế này lại nguội nhanh vậy? Tay còn lại của Phác Hồng bỗng chạm phải một chai nước nóng khác – hơi ấm, nhưng rõ ràng chai vừa uống mới là của cậu.

Nhận ra điều đó, cậu suýt phun ngụm nước trong miệng ra, đột nhiên có cảm giác như mình vừa vô tình uống chung đồ với người khác.

Dù biết chuyện chẳng có gì đáng nổi nóng, Phác Hồng vẫn muốn tìm chủ nhân chai nước kia tính sổ.

Cậu nghiến răng.

– Xin lỗi.

Triệu Hạc giấu không nổi niềm vui, đưa tay che miệng để kìm lại:

– Nước của tớ...

Phác Hồng ném mạnh chai nước về phía cậu:

– Cút.

Mày xứng với tao dùng đồ cùng loại à?

Triệu Hạc nhìn Phác Hồng phẫn nộ bỏ đi, lặng lẽ uống hết phần nước còn lại.

Quay lại hàng, Triệu Hạc khẽ xin lỗi Phác Hồng. Phác Hồng nghĩ không c.h.ử.i nó đã là may, còn đòi mình tha thứ? Mơ đi.

Giọng nói sau lưng im bặt, Phác Hồng dần nguôi cơn muốn động tay. Đã im thì kệ.

Phác Hồng lúc này trông ngoan thật. Triệu Hạc nuốt một ngụm nước, mắt không rời khỏi đuôi tóc cậu.

Như thể nhận ra ánh mắt phía sau, tai Phác Hồng đỏ lên, muốn cho nó một đ.ấ.m. Muốn gây sự à? Không phải chỉ uống nhầm một ngụm nước thôi sao, đáng đời.

– Võ thuật quân đội!... Bước đều... chưa đều, làm lại một lần rồi nghỉ.

– Thầy ơi mấy giờ rồi? Bao giờ ăn cơm?

Một ngày dài như một năm, giờ phút này mới thấy rõ. Biết bao đứa ở nhà được bưng như ông tướng, đâu có chịu nổi khổ thế này.

– Sắp xong rồi, cố lên! Chiến thắng đang ở trước mắt!

Mười hai giờ trưa, các huấn luyện viên dẫn lũ học sinh mướt mồ hôi ra trước cổng nhà ăn. Mấy đứa định ăn một bữa no nê thì nhận được thông báo: lớp nào hát quân ca vang nhất sẽ được vào trước.

Cả lớp nổi giận:

– Hả???

– KHÔNG!!!

Huấn luyện viên Vương "nhân văn" đề nghị:

– Nào! Để lớp 1 chúng ta mở màn cho các lớp khác! Đoàn kết là sức mạnh – Bắt đầu!

Đám lớp 1 mất cơ hội phản kháng, đành lúng nhúng ngâm nga. May mà vẫn có người hát nghiêm túc. Sau một vòng, lớp được hạng hai.

Đừng hỏi, hỏi là cảm ơn mấy lớp kia làm nền.

– !! Trời ơi, thằng kia đẹp trai quá đi!!

Một bạn nữ vỗ vai bạn bên cạnh, cố kìm tiếng thét ch.ói tai. Bạn kia nhìn kỹ, mắt sáng lên:

– Tóc dài á? Trời ơi tui đổ rồi...

– Vậy bạn có dám... – Không dám, trông cậu ấy lạnh lùng quá. – Hứ, xem tôi bắt trọn dễ dàng thôi.

Thế là sau bữa ăn, bạn nữ đứng dưới cây to trước cổng nhà ăn gọi Phác Hồng:

– Ê bạn kia, bạn lớp 1 đúng không?

Không ai đáp.

Cho đến khi cô ta chạy đến bên cạnh, Phác Hồng mới để ý:

– Tôi quen chị à?

Cô bạn thể hiện nỗi ngượng ngùng không chút dè dặt:

– Không... Nhưng tôi muốn làm quen với bạn được không? Chẳng hạn như thêm WeChat...

– Không quen thì thêm làm gì? Chị muốn lừa tiền tôi à?

Phác Hồng bối rối.

Cô gái vội lắc đầu:

– Không phải, tôi không ham tiền, tôi chỉ thấy bạn đẹp trai, muốn xem... có cơ hội thân thiết hơn không thôi.

Phác Hồng lúc này mới hiểu cô ta định làm gì:

– Chị đùa đấy à? Tôi còn chẳng biết chị là ai, đòi thêm WeChat. Chị sắp xếp lại lời nói đi, tôi đi đây.

Không muốn bỏ lỡ cơ hội, cô gái sốt ruột nắm lấy cổ tay cậu, thành khẩn nói:

– Xin lỗi, em là Lâm Hiểu Du lớp 7. Nếu anh không ghét em thì lần sau em tìm anh được không?

Phác Hồng:

– Thôi, dạo này không có hứng.

Lâm Hiểu Du:

– Vậy em còn cơ hội không? Ít nhất thêm WeChat đi, thêm bạn chẳng hại gì mà.

Phác Hồng nhìn cô ta một lúc:

– Không thêm, phiền. Và, chị thả tay ra được chưa?

Cậu đã dùng hết kiên nhẫn.

Cô gái cúi đầu, từ từ buông tay, thở dài:

– Em thực sự thích anh... Không sao, anh đi đi.

Phác Hồng gật đầu, thở phào, giãn mày. Chờ Lâm Hiểu Du đi xa, cậu mới về ký túc xá.

– Ể? Hồng Hồng yêu quý của chúng ta sao giờ mới về?

Trong phòng trừ Phác Hồng thì đông đủ. Lý Vọng Giáp ngồi trên giường quay ra hỏi.

Phác Hồng thuật lại qua loa.

Trương Hướng Hạ kinh ngạc:

– Trời đất, Phác ca mất một mối tình ngọt ngào luôn ấy! Du?ên trời cho đó!

Hoàng Dịch Khúc phản bác:

– Mày im đi. Phác ca đâu có quen cô ấy, lỡ hại người ta thì sao? Đúng là Phác ca, tỉnh táo trước tình yêu!

Người duy nhất im lặng ngồi trên giường là Triệu Hạc. Phác Hồng thầm nghĩ sao lại là hắn, lại còn ở giường dưới của mình nữa.

– Ê phòng ta có 5 người, có bốn đứa nói chuyện, hơi cô lập người ta quá không? Ông bạn, nói gì đi chứ.

Hoàng Dịch Khúc gọi Triệu Hạc.

Lý Vọng Giáp hùa theo:

– Đúng đúng, ở chung phòng là bạn cả. Tớ kết bạn WeChat với cậu rồi lập nhóm nhé.

Triệu Hạc mới nhàn nhạt đáp một tiếng.

Hoàng Dịch Khúc:

– Cậu tên gì? Vào nhóm lớp chưa?

Không hiểu nghĩ đến chuyện gì, Triệu Hạc có vẻ vui:

– Triệu Hạc. Cậu bảo Phác Hồng gửi WeChat của tớ cho mọi người cũng được.

– Hặc hặc...

Phác Hồng vừa uống một ngụm nước, càng thêm kinh ngạc:

– Sao cậu lại có WeChat tớ? Cậu quen tớ à?

Triệu Hạc:

– Tớ tưởng cậu còn nhớ. Tớ là bạn cùng bàn cuối cấp hai của cậu mà.

Phác Hồng:

– Anh bạn, chúng ta đã nói chuyện được mấy câu?

Cậu nhớ ra, chính là thằng c.h.ử.i mình là ch.ó. Với Triệu Hạc, khoảng thời gian ngồi cùng bàn ấy rất đáng nhớ. Nhưng với Phác Hồng, đó chỉ là một mảnh ký ức vụn vặt giữa hàng trăm người từng đi qua.

Thôi rồi có bệnh à? Hai đứa có thù oán gì với nhau, kiểu gì cũng phải đuổi g.i.ế.c mình.

– Chưa nói câu nào.

Giọng Triệu Hạc nhỏ, mấy đứa còn lại cũng đang nghe:

– Nhưng có thể bắt đầu từ bây giờ, nói nhiều hơn.

Cậu nói như đinh đóng cột, dù Phác Hồng chẳng hiểu cậu muốn gì.

– ? Ờ.

Vì lịch sự, cậu vẫn đáp mà không hiểu.

Lý Vọng Giáp chợt tỉnh ngộ:

– Phác ca, ra là anh vẫn còn thương người yêu cũ (cùng bàn) của mình... Tụi em hiểu rồi, tụi em biết hết rồi!...

– Mày biết cái *** mày biết.

Phác Hồng tức, cúi xuống gửi WeChat của Triệu Hạc cho ba đứa kia.

Hoàng Dịch Khúc chuẩn bị điền ghi chú:

– Ê, Triệu Hạc là chữ Triệu nào, chữ Hạc nào?

Triệu Hạc:

– Chữ Triệu trong "triệu hồi" ấy, đọc là "Shao". Hạc là chữ "Hạc" trong "tiên hạc" – cậu kiên nhẫn giải thích, như thể nói cho cả phòng nghe.

Trương Hướng Hạ:

– Tên hay đấy!

Nhận ra ánh mắt của Phác Hồng, vội đổi giọng:

– Nhưng vẫn không sánh bằng Phác Hồng bảnh bao, đẹp trai, phóng khoáng.

Phác Hồng chỉ muốn kéo bọn nó chơi game, nên:

– ***.

Lý Vọng Giáp:

– OK lập nhóm xong rồi, mọi người nghĩ tên nhóm đi.

Phác Hồng tiện tay gửi lời mời chơi vào nhóm.

Không Ăn Rau Mùi: [Mời bạn chơi "Nhảy đi" phòng: 4519]

[Trương Hướng Hạ đã đổi tên nhóm thành "Yêu người rồi khóc"]

[Lý Vọng Giáp đã đổi tên nhóm thành "Tao là bố của Trương Hướng Hạ"]

[Trương Hướng Hạ đã đổi tên nhóm thành "10A1 Lý Vọng Giáp"]

Lý Vọng Giáp: Mày bị điên à?

Trương Hướng Hạ: Không phải mày bảo đổi à, tao làm sao?!

Lý Vọng Giáp: "Tao bảo đổi à."

Trương Hướng Hạ: "Ghê nhỉ, còn chơi xỏ à."

Lý Vọng Giáp: "Cãi nữa đá mày ra khỏi nhóm!"

Phác Hồng không chịu nổi.

["Không Ăn Rau Mùi" đã đổi tên nhóm thành "Thần kinh mới cãi nhau với thằng ngu"]

Hoàng Dịch Khúc: Hay! Đổi hay lắm! [Thơm]

Lý Vọng Giáp: Được rồi... thế cứ để tên này nhé.

Không Ăn Rau Mùi: [Mời bạn chơi "Nhảy đi" phòng: 4579]

Phác Hồng:

– Nhanh lên, hai đứa c.h.ế.t đầu tiên mai hát trước lớp đấy.

Ba đứa kia lần lượt vào phòng, Phác Hồng chuyển chế độ sang "Khó".

Khác với chế độ bình thường là... thêm đồng hồ đếm ngược.

Chế độ nhiều người: mỗi người điều khiển một nhân vật, ai thua thì bị loại. Người sống sót cuối cùng chiến thắng.

Ban đầu mấy đứa đều tập trung, cho đến khi Trương Hướng Hạ một lần thử thách giới hạn thành công, tình thế bắt đầu rối.

Phác Hồng nhảy từng bước nhỏ, gần như không sai sót.

Hoàng Dịch Khúc định bắt chước Trương Hướng Hạ, vừa chơi đã muốn thử độ khó, thế là thành kẻ thua đầu tiên.

Lý Vọng Giáp đang cười cậu ta, tay run, trước mắt là vách núi, suýt vào hàng hát.

Triệu Hạc là người chân chính nhất, vẫn nhảy từng ô.

Trương Hướng Hạ vẫn không sợ c.h.ế.t, quên mình là ai – không c.h.ế.t thì không biết c.h.ế.t, bị loại.

Hoàng Dịch Khúc thấy thế cũng bỏ, dù gì cũng không phải hát.

Cuối cùng chỉ còn Phác Hồng và Triệu Hạc, ai ngờ Triệu Hạc chủ động bỏ cuộc.

Phác Hồng:

– Làm gì vậy?

Triệu Hạc:

– Không hứng thú với nhất.

Phác Hồng:

– Giả tạo!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Hỗ Bất Đơn Hành - Chương 2: Chương 2: Hỗ Bất Đơn Hành – Chương 1 | MonkeyD