Hồ Ly Quốc Sư - 10
Cập nhật lúc: 01/07/2026 20:02
Thời gian trôi qua rất nhanh.
Nhanh đến mức chỉ chớp mắt một cái, ta đã từ cô bé tám tuổi biến thành thiếu nữ mười lăm tuổi.
Cây hải đường trong Quốc Sư phủ nở rồi lại tàn bảy lần.
Thanh kiếm gỗ đào của ta đã bị mối mọt gặm mất một góc.
Chiếc lư hương dùng để “trừ yêu” cũng bị ta đem đi trồng hoa lan.
Còn ta…
Đã không còn là cô bé suốt ngày đuổi theo Diệp Thiên Diểu, đòi bắt hắn hiện nguyên hình nữa.
Dù sao thì năm mười hai tuổi, ta đã tận mắt nhìn thấy hắn biến thành hồ ly.
Đêm ấy trời đổ mưa lớn.
Ta đang trên đường từ Quốc T.ử Giám trở về thì nghe thấy tiếng động trong Quốc Sư phủ.
Lén leo tường vào xem.
Kết quả…
Nhìn thấy một con hồ ly đỏ rực nằm cuộn mình trên chiếc đệm mềm cạnh cửa sổ.
Bộ lông đỏ như lửa.
Đuôi lớn xòe ra phía sau.
Giữa trán có một nhúm lông trắng như tuyết.
Chính là con tiểu hồ ly năm ấy.
Ta đứng ngây người.
Con hồ ly cũng ngẩng đầu nhìn ta.
Một người một hồ ly nhìn nhau rất lâu.
Cuối cùng.
Ta lặng lẽ trèo xuống tường.
Lặng lẽ đi đến.
Lại lặng lẽ ngồi xổm xuống.
Nhìn hắn.
“…”
Nhìn thêm một lúc.
“…”
Thật lâu sau.
Ta đưa tay.
Chọc chọc tai hắn.
Mềm.
Ta lại sờ đuôi.
Càng mềm.
Ta lập tức sáng mắt.
“Hóa ra ngươi thật sự là hồ ly!”
Con hồ ly: “…”
Đó là lần đầu tiên ta nhìn thấy Diệp Thiên Diểu lộ ra vẻ mặt bất lực.
Từ hôm đó.
Ta bắt đầu thường xuyên đến Quốc Sư phủ.
Không phải để bắt hồ ly.
Mà để…
Sờ hồ ly.
Lúc đầu.
Diệp Thiên Diểu còn từ chối.
Nhưng ta lì lợm.
Ngày nào cũng đến.
Hôm nay sờ tai.
Ngày mai sờ đuôi.
Hôm sau còn ôm hắn ngủ trưa.
Cuối cùng.
Hắn đành mặc kệ.
Thỉnh thoảng.
Ta còn nghe hắn thở dài.
Nhưng…
Vẫn để mặc ta ôm.
Mười lăm tuổi.
Ta bắt đầu lớn.
Không biết từ khi nào.
Ta không còn thích chạy nhảy nữa.
Cũng không còn thích bánh quế như trước.
Mẫu phi bắt đầu cho ta mặc váy dài.
Cài trâm ngọc.
Học quản gia.
Các cung nữ cũng không còn gọi ta là “tiểu điện hạ”.
Mà gọi ta là “Trưởng công chúa”.
Ngay cả những ánh mắt nhìn ta cũng dần thay đổi.
Ta bắt đầu biết.
À.
Ta đã là một thiếu nữ rồi.
Ngày sinh thần mười lăm tuổi.
Mẫu phi đưa cho ta một chiếc gương đồng.
Bà cười dịu dàng.
“Sở Sở, con đã lớn rồi.”
Ta nhìn vào gương.
Trong gương.
Thiếu nữ mặc váy đỏ.
Mày như tranh vẽ.
Đôi mắt sáng ngời.
Khuôn mặt vẫn còn vài phần non nớt, nhưng đã thấp thoáng dáng vẻ mỹ nhân sau này.
Ta ngẩn người.
Lớn thật rồi.
Thế mà…
Ta vẫn cảm thấy hôm qua mình còn đang cầm kiếm gỗ đào đòi trừ yêu.
Mẫu phi nhìn ta.
Bỗng cười.
“Sở Sở.”
“Dạ?”
“Con đã có người trong lòng chưa?”
Ta lập tức đỏ mặt.
“Chưa!”
Mẫu phi nhìn phản ứng của ta.
Nụ cười càng sâu.
“Thật không?”
“Thật!”
“…”
“Thật mà!”
Mẫu phi không hỏi nữa.
Chỉ cười.
Nhưng nụ cười ấy…
Làm ta thấy chột dạ.
Buổi chiều.
Ta mang gương đồng đến Quốc Sư phủ.
Vừa bước vào sân.
Đã nhìn thấy Diệp Thiên Diểu ngồi dưới cây hải đường.
Bảy năm trôi qua.
Ta lớn lên.
Nhưng hắn…
Dường như chẳng thay đổi gì.
Vẫn là bạch y như tuyết.
Vẫn là dung mạo tuấn mỹ ấy.
Vẫn là dáng vẻ lười biếng ấy.
Thời gian đối với yêu quái quả nhiên rất thiên vị.
Ta bỗng thấy bất công.
Ta đi tới.
Ngồi xuống đối diện hắn.
Diệp Thiên Diểu ngước mắt.
“Điện hạ?”
Ta đặt chiếc gương trước mặt hắn.
“Nhìn.”
Hắn cúi đầu.
“Nhìn gì?”
“Nhìn ta.”
“…”
Hắn ngước mắt nhìn ta.
Ta chống cằm.
“Ta có phải đã lớn rồi không?”
Diệp Thiên Diểu nhìn ta.
Rất lâu.
Lâu đến mức ta bắt đầu thấy không tự nhiên.
Một lát sau.
Hắn mới chậm rãi nói:
“… Đúng là lớn rồi.”
Ta lập tức vui vẻ.
“Ta cũng thấy vậy.”
Ta ghé sát.
“Có phải rất đẹp không?”
Diệp Thiên Diểu: “…”
Ta chớp mắt.
“Không đẹp sao?”
“… Đẹp.”
“Đẹp thế nào?”
“…”
“Ngươi nói đi.”
Diệp Thiên Diểu nhìn ta.
Ánh mắt dừng trên gương mặt ta rất lâu.
Gió thổi qua.
Hoa hải đường rơi xuống.
Một cánh hoa đáp lên tóc ta.
Hắn đưa tay.
Nhẹ nhàng lấy xuống.
Đầu ngón tay vô tình lướt qua vành tai ta.
Ta bỗng ngẩn người.
Ngón tay hắn hơi lạnh.
Tai ta…
Lại nóng lên.
Diệp Thiên Diểu dường như cũng khựng lại.
Không khí bỗng yên tĩnh.
Một lúc lâu.
Hắn chậm rãi thu tay.
Khẽ cười.
“Rất đẹp.”
Tim ta…
Bỗng đập nhanh một nhịp.
Ta nhìn hắn.
Ánh nắng chiều xuyên qua tán cây.
Rơi lên gương mặt hắn.
Đôi mắt hồ ly ấy đang nhìn ta.
Ánh mắt rất dịu dàng.
Không biết vì sao.
Ta chợt nhớ đến rất nhiều năm trước.
Đêm ở Ngự Hoa Viên.
Hắn trả lại bạc cho ta.
Nhớ đến những lần ta ngủ gục khi học bài, tỉnh dậy đều thấy trên người có thêm chiếc áo choàng của hắn.
Nhớ đến những năm ta lớn lên.
Hình như…
Mỗi một năm.
Đều có bóng dáng của hắn.
Ta bỗng thấy tim mình đập càng nhanh hơn.
Nhanh đến mức có chút hoảng.
Đúng lúc ấy.
Diệp Thiên Diểu bỗng lên tiếng.
“Điện hạ.”
“Hả?”
Hắn nhìn ta.
Khóe môi hơi cong lên.
“Người đang đỏ mặt.”
Ta: “…”
Ta lập tức che mặt.
“Ta… ta không có!”
“Ừ.”
“…”
“Người không có.”
“…”
Con hồ ly này.
Đến tận bây giờ.
Vẫn đáng ghét như thế!
