Hồ Ly Quốc Sư - 8
Cập nhật lúc: 01/07/2026 20:02
Ta ngây người nhìn túi bạc trong tay Diệp Thiên Diểu.
Gió đêm thổi qua.
Lá cây trong Ngự Hoa Viên xào xạc rung động.
Ta dụi mắt.
Lại nhìn.
Không sai.
Chính là túi bạc của ta.
Trên túi còn thêu một con thỏ nhỏ xiêu xiêu vẹo vẹo.
Là do ta tự thêu.
Tai con thỏ một bên dài, một bên ngắn, xấu đến mức ngay cả mẫu phi nhìn cũng phải im lặng hồi lâu.
Không thể nhận nhầm được.
Ta lập tức ngừng khóc.
Đôi mắt còn ngấn nước mở to.
“Bạc của ta?”
Diệp Thiên Diểu gật đầu.
“Bạc của người.”
Ta chớp mắt.
“Ngươi cướp của tên hòa thượng giả kia về?”
Hắn nhướng mày.
“Cướp?”
“Chẳng lẽ không phải?”
Diệp Thiên Diểu khẽ cười.
“Thần chỉ đi lấy lại đồ của điện hạ.”
Ta nhìn hắn.
Lại nhìn túi bạc.
Cuối cùng không nhịn được, vội vàng giật lấy.
Mở ra xem.
Từng thỏi bạc nhỏ xếp ngay ngắn bên trong.
Không thiếu một đồng.
Ta đếm một lần.
Lại đếm thêm lần nữa.
Sau đó ôm c.h.ặ.t túi bạc vào n.g.ự.c.
Sống lại rồi.
Bạc của ta sống lại rồi!
Ta vui đến mức muốn khóc lần nữa.
Một lúc sau.
Ta mới nhớ tới người trước mặt.
Ngẩng đầu nhìn Diệp Thiên Diểu.
Dưới ánh trăng, hắn đang lười biếng ngồi trên bậc đá.
Tóc dài màu đen rơi xuống vai.
Ánh mắt mang theo vài phần ý cười.
Ta đột nhiên có chút ngượng.
Dù sao…
Ta vừa khóc trước mặt hắn.
Lại còn được hắn giúp lấy bạc về.
Hình như…
Con hồ ly này cũng không quá xấu.
Ta mím môi.
Nhỏ giọng nói:
“Cảm ơn.”
Diệp Thiên Diểu hơi sửng sốt.
Hắn nhìn ta.
“Điện hạ vừa nói gì?”
Ta đỏ mặt.
“Ta nói cảm ơn.”
“Thần nghe không rõ.”
Ta nghiến răng.
“Ta nói cảm ơn ngươi!”
Diệp Thiên Diểu bật cười.
Lần này.
Hắn cười rất vui.
Đôi mắt cong lên.
Đuôi mắt như mang theo ánh trăng.
Ta nhìn hắn.
Bỗng ngẩn người.
Con hồ ly này…
Đúng là đẹp thật.
Nhưng chỉ ngẩn người một lát.
Ta lập tức tỉnh táo lại.
Không được.
Sắc đẹp mê hoặc.
Ta suýt quên mất hắn là yêu quái.
Ta vội vàng quay đầu đi.
Không nhìn nữa.
Một lúc lâu.
Diệp Thiên Diểu mới chậm rãi lên tiếng:
“Điện hạ.”
“Hửm?”
“Người thật sự muốn bắt thần sao?”
Ta ngẩn người.
Rồi lập tức ngẩng đầu.
“Tất nhiên!”
“Tại sao?”
“Bởi vì ngươi là hồ ly.”
Hắn im lặng.
Một lúc sau.
Lại hỏi:
“Nếu thần không làm chuyện xấu thì sao?”
Ta nhất thời không biết trả lời thế nào.
Thật ra…
Từ lúc gặp hắn đến giờ.
Hắn chưa từng làm chuyện xấu.
Ngược lại còn trả bạc cho ta.
Giúp ta giải vây.
Cho ta ăn bánh quế.
Dạy ta học.
Tuy hắn thích chọc ta tức.
Nhưng…
Hình như không xấu.
Ta ôm túi bạc.
Bắt đầu do dự.
Một lúc lâu.
Ta nhỏ giọng nói:
“Nhưng ngươi là yêu quái.”
Diệp Thiên Diểu nhìn mặt hồ.
Giọng nói rất khẽ.
“Yêu quái… thì nhất định là xấu sao?”
Ta ngẩn người.
Trong đầu bỗng hiện lên lời của lão hòa thượng giả.
—— Không phải cứ là yêu đều xấu.
Ta cúi đầu.
Không nói gì.
Diệp Thiên Diểu cũng không nói nữa.
Ngự Hoa Viên chìm vào yên tĩnh.
Chỉ còn tiếng côn trùng kêu xa xa.
Một lúc sau.
Ta khẽ hỏi:
“Ngươi… thật sự là hồ ly à?”
Hắn quay đầu nhìn ta.
Ánh mắt mang theo ý cười.
“Điện hạ chẳng phải luôn nói vậy sao?”
“Ta muốn nghe chính miệng ngươi nói.”
Diệp Thiên Diểu im lặng.
Một hồi lâu.
Hắn khẽ gật đầu.
“Ừ.”
Ta lập tức mở to mắt.
Hắn thừa nhận rồi!
Hắn thật sự là hồ ly!
Ta kích động đến mức suýt nhảy dựng lên.
Nhưng chưa kịp nói gì.
Lại nhớ đến chuyện hắn vừa giúp mình.
Bèn ngồi xuống lại.
Ta nhìn hắn.
Hắn cũng nhìn ta.
Hai người mắt to trừng mắt nhỏ.
Cuối cùng.
Ta nhịn không được hỏi:
“Vậy… ngươi có chín cái đuôi thật à?”
“…”
“Có tai hồ ly không?”
“…”
“Có thể biến thành hồ ly nhỏ không?”
“…”
“Ngươi ăn gì?”
“…”
“Ngươi ngủ trong hang à?”
“…”
Diệp Thiên Diểu nhìn ta hồi lâu.
Rồi khẽ day trán.
“Điện hạ.”
“Hửm?”
“Người đang hỏi chuyện tra án sao?”
Ta cười hì hì.
“Ta tò mò.”
Hắn bất đắc dĩ.
Con ngươi như phủ một tầng ý cười nhàn nhạt.
Rồi chậm rãi đáp:
“Có đuôi.”
“Có tai.”
“Có thể biến.”
“Không ăn người.”
“Không ngủ trong hang.”
Ta nghe mà hai mắt sáng rực.
Quá thú vị!
Ta còn định hỏi tiếp.
Bỗng một cơn gió lạnh thổi tới.
Ta run lên.
Hắt xì!
Lại hắt xì thêm cái nữa.
Diệp Thiên Diểu nhìn ta.
Mày hơi nhíu lại.
“Điện hạ ngồi ở đây bao lâu rồi?”
Ta nghĩ ngợi.
“Không biết.”
“Vì sao lại ngồi?”
“Đợi người.”
“Đợi ai?”
Ta đỏ mặt.
“Không nói.”
Diệp Thiên Diểu nhìn biểu cảm của ta.
Dường như hiểu ra điều gì.
Ánh mắt lập tức tối đi vài phần.
Một lúc lâu.
Hắn khẽ thở dài.
“Đồ ngốc.”
Ta không vui.
“Ta không ngốc.”
“Ừ.”
“Ngươi lại nói ta ngốc.”
“Thần không nói.”
“Ngươi có ý đó.”
“Điện hạ nghĩ vậy thì chính là vậy.”
Ta: “…”
Lại nữa!
Con hồ ly này thật đáng ghét.
Ta tức giận đứng dậy.
Kết quả ngồi quá lâu.
Chân tê.
“A!”
Ta lảo đảo ngã về phía trước.
Nhưng không ngã xuống đất.
Một cánh tay vững vàng đỡ lấy ta.
Ta ngẩng đầu.
Khoảng cách giữa ta và Diệp Thiên Diểu rất gần.
Gần đến mức ta có thể ngửi thấy mùi hương nhàn nhạt trên người hắn.
Giống hương trúc sau cơn mưa.
Rất dễ chịu.
Ta ngơ ngác nhìn hắn.
Hắn cũng đang nhìn ta.
Ánh mắt đen sâu.
Không biết vì sao.
Tim ta bỗng đập nhanh một chút.
Ngay lúc ấy.
Diệp Thiên Diểu khẽ thở dài.
Rồi…
Giống như xách một con mèo nhỏ.
Một tay bế thốc ta lên.
Ta: “?”
Ta sửng sốt.
Hắn… hắn bế ta?
Ta lập tức vùng vẫy.
“Thả ta xuống!”
“Không thả.”
“Ta có thể tự đi!”
“Chân người đang tê.”
“Ta không tê!”
Vừa dứt lời.
Chân ta run lên.
“…”
Diệp Thiên Diểu bật cười.
Ta xấu hổ đến mức đỏ bừng cả mặt.
“Ngươi cười cái gì?”
“Không cười.”
“Ngươi rõ ràng đang cười!”
“Ừ.”
“…”
Ta tức c.h.ế.t mất!
Ta giãy giụa.
“Thả ta xuống! Đồ yêu quái! Đồ hồ ly tinh!”
Diệp Thiên Diểu không để ý.
Cứ thế bế ta đi.
Ta tức quá.
Cuối cùng.
Há miệng.
Cắn thật mạnh lên cánh tay hắn.
Hắn khựng lại.
Ta đắc ý.
Cho ngươi biết lợi hại!
Nhưng…
Một lát.
Hai lát.
Ba lát.
Người kia vẫn bình tĩnh bước đi.
Như thể không có cảm giác gì.
Ta c.ắ.n đến mỏi cả miệng.
Ngẩng đầu lên.
Diệp Thiên Diểu cúi mắt nhìn ta.
Khóe môi cong lên.
Ánh mắt ấy…
Giống như đang nhìn một con mèo con giương nanh múa vuốt.
Hắn cười khẽ.
“Điện hạ.”
“Hửm?”
“Mọc răng sữa thật tốt.”
Ta: “…”
Ý gì?
Hắn chậm rãi bổ sung:
“Cắn lâu như vậy mà thần không thấy đau.”
Ta: “!!!”
Ta tức đến mức muốn c.ắ.n thêm lần nữa.
