Họ Mắng Tôi Bất Hiếu, Nhưng Người Nhận Tất Cả Tài Sản Là Tôi - 2
Cập nhật lúc: 14/09/2026 05:01
Cha được cứu qua cơn nguy kịch, nhưng nửa người bên phải vận động bị hạn chế, nói năng cũng không còn lưu loát.
Bác sĩ đ.á.n.h giá ông cần phục hồi chức năng lâu dài.
Bệnh viện hỏi: “Sau khi xuất viện, ai sẽ chăm ông cụ?”
Cả năm người con đều im lặng.
Anh cả nói mình mở một siêu thị nhỏ, cả ngày không thể rời cửa hàng, mà chị dâu cả lại đau lưng.
Chị cả nói con dâu vừa sinh đứa thứ hai, chị phải phụ trông cháu.
Anh hai làm công trình ở nơi khác, mỗi tháng chỉ về được hai ba lần, chị dâu hai cũng còn phải đi làm.
Chị hai nói mẹ chồng chị đã ngoài tám mươi, hai bên đều cần người nên chị không xoay xở nổi.
Cuối cùng, tất cả đồng loạt nhìn sang tôi.
Chị cả nói: “Tĩnh Thù, công ty cô chẳng phải nghỉ hai ngày cuối tuần sao?”
Tôi suýt bật cười.
“Ý chị là nghỉ hai ngày cuối tuần thì mỗi tuần tôi phải về chăm cha hai ngày?”
“Cô lại không có con, ít vướng bận hơn.”
“Hơn nữa công việc tài chính chỉ ngồi văn phòng, có mệt mỏi gì đâu.”
Đến lúc ấy tôi mới biết, không có con hóa ra còn mang một ý nghĩa khác.
Nó có nghĩa là người khác có thể tùy tiện sắp xếp thời gian của bạn.
Tôi nói: “Tôi cách đây hơn bốn trăm cây số, tuần nào cũng về là không thực tế.”
Anh hai lập tức sa sầm mặt.
“Vậy phải làm sao?”
“Không thể vứt cha lại bệnh viện mãi được.”
Tôi đáp: “Thuê người chăm sóc.”
Cả nhà lập tức phản đối ầm lên.
Anh cả là người lên tiếng đầu tiên.
“Người ngoài có thể tận tâm bằng con cái trong nhà sao?”
Chị hai cũng nói: “Thuê người chăm tốn kém lắm.”
“Bây giờ một tháng phải bảy tám nghìn.”
Tôi nhìn họ.
“Vậy ai chịu nghỉ việc?”
Lại không ai nói gì.
Cuối cùng, tôi đưa ra một phương án.
Lương hưu của cha mỗi tháng là năm nghìn bốn trăm tệ.
Tiền thuê cửa hàng mặt phố là bốn nghìn tệ.
Căn nhà ở Tây Thành cho thuê được hai nghìn năm trăm tệ.
Cộng lại gần mười hai nghìn, hoàn toàn đủ thuê một người chăm sóc ở lại nhà.
Con cái thay nhau về thăm, còn chi phí y tế thì năm người chia theo tỷ lệ để cùng gánh.
Sắc mặt anh cả không được dễ coi lắm.
“Lấy hết tiền của cha ra dưỡng già cho cha à?”
Tôi hỏi ngược lại: “Không thì để làm gì?”
“Dù sao sau này cũng phải để lại một ít chứ.”
“Để lại cho ai?”
Không ai trả lời.
Đó là lần đầu tiên tôi cảm nhận rõ ràng rằng cha còn sống, nhưng họ đã bắt đầu xem tiền của ông như di sản.
Cuối cùng chính cha là người quyết định.
“Thuê.”
Ông nói không rõ, nhưng thái độ vô cùng kiên quyết.
“Cha… có tiền.”
Người chăm sóc họ La, tên La Tú Trân.
Năm ấy bà năm mươi sáu tuổi, trước đây từng làm công việc chăm sóc tại viện dưỡng lão.
Lương mỗi tháng bảy nghìn năm trăm tệ, được nghỉ bốn ngày.
Cha trả năm nghìn năm trăm.
Hai nghìn còn lại do tôi trả.
Vì sao tôi chịu nhiều hơn?
Bởi tôi ở xa nhất, không thể thường xuyên về nhà, nên tôi thấy góp thêm tiền cũng hợp lý, còn bốn anh chị luân phiên về thăm vào cuối tuần.
Ban đầu mọi chuyện khá suôn sẻ.
Cho đến một tháng sau, chị cả đề nghị: “Nếu bọn chị phải luân phiên về, vậy tiền chăm sóc có nên chia cho bọn chị một phần không?”
Tôi tưởng mình nghe nhầm.
“Tiền chăm sóc gì?”
“Dì La mỗi tháng nghỉ bốn ngày, lúc bà ấy nghỉ thì ai chăm cha?”
“Phần lớn là bọn chị.”
“Tiền xe đi lại, tiền ăn uống chẳng lẽ không tốn?”
Tôi nhìn chị.
“Về thăm cha ruột mà cũng tính thành tiền công à?”
Chị cả lập tức nổi giận.
“Thế tại sao La Tú Trân chăm thì được trả tiền?”
“Bọn chị là con ruột chăm cha lại không được lấy?”
Lý lẽ ấy khiến tôi nhất thời chẳng biết phản bác thế nào.
Cha nghe xong lại gật đầu.
“Trả.”
Sau đó thống nhất rằng những ngày dì La nghỉ, ai đến thay bà thì được trợ cấp ba trăm tệ một ngày, tiền đi lại thanh toán riêng, tất cả đều lấy từ tiền của cha.
Chị cả lập tức hài lòng.
Chị hai cũng không ý kiến.
Khi ấy tôi chưa nhận ra ba trăm tệ mỗi ngày này về sau sẽ biến thành cuốn sổ nực cười nhất của cả gia đình.
Cha bị liệt được nửa năm, họ hàng bắt đầu ai cũng khen chị cả hiếu thảo.
Trên trang cá nhân, gần như tuần nào chị cũng đăng ảnh cha.
“Hôm nay lại đưa cha ra phơi nắng.”
“Ngâm chân cho cha.”
“Cha mẹ còn đó, đời người vẫn còn chốn để quay về.”
Ảnh nào cũng được sắp đặt rất đẹp.
Một chậu nước nóng.
Đôi chân của cha.
Đĩa trái cây đã gọt sẵn trên bàn.
Chị hai cũng chụp.
“Lại một ngày ở bên ông cụ.”
Hai anh trai tuy ít đăng bài hơn, nhưng mỗi lần tụ họp gia đình, kiểu gì cũng có người nói: “Con trai rốt cuộc vẫn là con trai.”
“Quốc Đống, Quốc Cường chạy tới bệnh viện cũng chẳng ít.”
Chỉ có tôi là hiếm khi xuất hiện trong những câu chuyện ấy.
Nhưng ngoài khoản tiền chăm sóc cố định mỗi tháng, chuyện nằm viện, tái khám, t.h.u.ố.c men, thiết bị phục hồi chức năng của cha gần như đều do tôi lo liệu và kết nối.
Tôi học tài chính nên cũng có thói quen giữ lại toàn bộ hóa đơn chứng từ.
Ba tháng sau khi cha xuất viện, tôi mua cho ông một chiếc giường chăm sóc điện trị giá mười tám nghìn tệ.
Chị cả biết chuyện, câu đầu tiên không phải cảm ơn.
Chị nói: “Trên mạng mấy nghìn cũng có.”
“Cô mua loại đắt thế làm gì?”
Tôi đáp: “Loại này có thể tự động trở mình.”
“Giúp phòng loét do tì đè.”
Chị bĩu môi.
“Người có tiền đúng là biết tiêu thật.”
Nửa năm sau, cha bị nhiễm trùng phổi và nhập viện lần nữa.
Tôi vội trở về, phát hiện vùng xương cùng cụt của ông đã xuất hiện vết loét do tì đè.
Không quá nghiêm trọng, nhưng tuyệt đối không thể chỉ mới hình thành trong một hai ngày.
Tôi hỏi dì La.
Sắc mặt bà rất khó coi.
“Tôi nghỉ về mới phát hiện.”
“Bốn ngày đó ai ở cùng cha?”
Là chị cả.
Chị lập tức giải thích: “Cha cứ bảo buồn ngủ.”
“Tôi nghĩ người già thì để ông ngủ nhiều một chút.”
“Ai biết được còn phải hai tiếng trở mình một lần?”
