Hồ Sơ: 327 - 25
Cập nhật lúc: 28/07/2026 10:09
Một chấm sáng màu đỏ của tia hồng ngoại từ ống kính ngắm vừa nhẹ nhàng biến mất khỏi ô cửa sổ tối om của tòa nhà đối diện.
16.
Một tuần sau khi Lương Gia Huy bị khởi tố, không khí tại văn phòng Đội Trọng án mới tạm thời bình ổn trở lại.
Ngô Minh Khải đã được bàn giao cho bộ phận điều tra tội phạm công nghệ cao để xử lý hành vi xâm nhập trái phép hệ thống.
Manh mối về “người ra giá” vẫn nằm lặng lẽ trên bảng trắng nhưng chưa có thêm tiến triển mới.
Tần Mặc không nhắc tới bức ảnh Hứa Đình Viễn.
Thanh Nghi cũng im lặng không chủ động giải thích.
Giữa hai người tồn tại một khoảng lặng ngầm hiểu.
Lục Hạo đứng cạnh máy pha cà phê, vừa xúc bột cà phê vừa ngáp dài:
“Hy vọng hôm nay đừng có án mạng nữa.”
Chu Mạn gõ phím, không ngẩng đầu:
“Cậu nói câu này là chuẩn bị có chuyện rồi.”
Trần Vũ bật cười:
“Lần sau cấm Lục Hạo phát biểu trước chín giờ.”
Thanh Nghi ngồi ở góc bàn, lặng lẽ đọc lại báo cáo giải phẫu lần cuối của Hạ Vũ Đồng.
Ánh mắt cô lướt qua chiếc cốc nước ấm đặt ở góc bàn—chiếc cốc Tần Mặc đưa cho cô một tuần trước.
Đúng lúc đó, chiếc điện thoại bàn trên bàn Tần Mặc đột ngột vang lên.
Tiếng cười đùa trong phòng lập tức ngưng bạt.
Tần Mặc nhấc máy.
Người ở đầu dây bên kia tự giới thiệu là Trịnh Văn Hải, Viện trưởng Bệnh viện số 9.
Ông không báo án mạng, không yêu cầu bắt giữ ai, cũng không khẳng định trong bệnh viện có tội phạm.
Giọng ông thấp và đầy do dự:
“Tôi không chắc có phải vụ án hay không…”
“Nhưng chuyện này…”
“Quá kỳ lạ.”
Tần Mặc nhíu mày, hỏi liệu hiện tại có bệnh nhân nào đang gặp nguy hiểm không.
Trịnh Văn Hải đáp hiện tại thì chưa.
Ông cho biết mình vừa phát hiện một nhóm hồ sơ t.ử vong có điểm lặp bất thường. Bộ phận kiểm soát chất lượng nội bộ đã rà soát nhưng không tìm ra bất kỳ sai sót y khoa nào.
Tần Mặc không yêu cầu ông giải thích dài dòng qua điện thoại.
Anh lấy địa chỉ phòng họp, dặn giữ nguyên toàn bộ hồ sơ.
Cúp máy, Tần Mặc quay sang nhìn Thanh Nghi:
“Đi bệnh viện.”
Thanh Nghi gập tập báo cáo, lập tức đứng dậy.
Lục Hạo buông tay khỏi cốc cà phê chưa kịp uống:
“Lần này thật sự không chắc là án mạng?”
Tần Mặc đáp:
“Chưa chắc.”
“Vì vậy mới phải đi xem.”
Xe của Đội Trọng án dừng trước Bệnh viện số 9 sau ba mươi phút di chuyển.
Bệnh viện số 9 đã hoạt động hơn ba mươi năm, quy mô lớn, nổi tiếng với ba chuyên khoa mũi nhọn: Tim mạch, Thần kinh và Hồi sức tích cực.
Tòa nhà cũ trải qua nhiều lần cải tạo nhưng vẫn giữ nguyên kết cấu ban đầu.
Sảnh chính sạch sẽ, nhân viên di chuyển trật tự, hoàn toàn không có dấu vết của sự hỗn loạn hay bê bối.
Tuy nhiên, vừa bước qua cánh cửa kính, Thanh Nghi đã cảm nhận được sự áp lực vô hình.
Hành lang trắng toát.
Mùi t.h.u.ố.c sát trùng nồng hơn bình thường.
Tiếng bánh xe cáng thương lăn rào rạt trên sàn gạch. Tiếng còi monitor từ các phòng bệnh vang lên từng nhịp đều đặn.
Một bệnh nhân lớn tuổi nằm trên xe đẩy đi ngang qua họ, mắt nhắm nghiền, gương mặt nhợt nhạt.
Thanh Nghi vô thức nhìn theo dây truyền dịch và màn hình theo dõi sinh hiệu.
Tần Mặc nhận ra cô đang quan sát các thiết bị y tế nhiều hơn là con người.
Anh hỏi khẽ:
“Có gì bất thường?”
Cô đáp:
“Chưa.”
“Chỉ là nơi này quá yên tĩnh.”
Thang máy đi thẳng lên tầng hành chính. Viện trưởng Trịnh Văn Hải đã đứng chờ sẵn ở cửa phòng họp.
Bước vào phòng họp nhỏ, Trịnh Văn Hải đẩy một tập hồ sơ dày cộp về phía Tần Mặc.
Gương mặt vị viện trưởng hằn sâu sự mệt mỏi:
“Ba tháng.”
“Mười một người.”
“Đều c.h.ế.t trong bệnh viện.”
Lục Hạo thốt lên:
“Mười một?”
Trịnh Văn Hải mở từng hồ sơ.
Nạn nhân trẻ nhất mới hai mươi ba tuổi, lớn nhất bảy mươi mốt tuổi.
Có người nhập viện vì rối loạn nhịp tim, người theo dõi sau phẫu thuật thần kinh, có người chỉ cần theo dõi sau cơn ngất. Người bệnh nền nặng có, người tình trạng đã tiên lượng ổn định cũng có.
Họ không quen biết nhau, không cùng quê, không cùng bác sĩ điều trị chính, cũng không dùng chung một lô t.h.u.ố.c.
Thời điểm t.ử vong rải rác trong ba tháng qua.
Mỗi ca đều có giấy chứng t.ử và biên bản hội chẩn chuyên môn đầy đủ.
Kết luận ghi nhận: Ngừng tim đột ngột, suy hô hấp cấp, rối loạn nhịp ác tính, hoặc biến cố mạch m.á.u não.
Tất cả đều được xác định là đột t.ử hoặc t.ử vong tự nhiên trên nền bệnh lý.
Không có vết thương ngoại lực. Xét nghiệm độc chất thông thường không có bất thường.
Gia đình các bệnh nhân đều không có khiếu nại.
Tần Mặc lật từng trang hồ sơ, ánh mắt đăm chiêu.
Trịnh Văn Hải mở một bảng thống kê trên máy tính:
“Tỷ lệ t.ử vong của bệnh viện vẫn bình thường.”
Ông dừng lại một nhịp, giọng hạ thấp xuống:
“Nhưng…”
“Mười một người này đều c.h.ế.t trong cùng một phòng.”
Cả phòng họp chìm vào im lặng.
Đó là phòng chăm sóc đặc biệt ngắn hạn số 907, nằm ở tầng chín.
Căn phòng này dành cho bệnh nhân cần theo dõi sát trong khoảng hai mươi bốn đến bốn mươi tám giờ trước khi chuyển về khoa thường hoặc xuất viện.
Vì thời gian lưu trú ngắn, danh sách bệnh nhân luân chuyển liên tục.
Mỗi khoa chỉ ghi nhận một ca t.ử vong riêng lẻ của khoa mình. Không ai đặt mười một tờ giấy chứng t.ử này cạnh nhau.
Chỉ đến khi Trịnh Văn Hải rà soát lại lịch sử sử dụng phòng 907, ông mới phát hiện ra điểm trùng hợp rợn người này.
Mười một người, thuộc các khoa khác nhau, nhưng đều ngừng tim khi đang nằm trên chiếc giường trong phòng 907.
Lục Hạo hỏi:
“Phòng đó có thiết bị gì đặc biệt không?”
Viện trưởng lắc đầu, khẳng định thiết bị trong phòng 907 hoàn toàn tiêu chuẩn như các phòng chăm sóc khác.
Thanh Nghi không đọc các dòng kết luận t.ử vong.
Cô lấy một tờ giấy trắng, ghi lại chính xác mốc thời gian t.ử vong của mười một bệnh nhân rồi xếp thành một hàng ngang.
Khoảng cách giữa các ca không chính xác tuyệt đối như máy móc.
Nhưng phần lớn đều rơi vào khoảng tám đến mười ngày. Ca ngắn nhất là bảy ngày, ca dài nhất là mười một ngày.
Sự xuất hiện đều đặn này vượt quá mức ngẫu nhiên thông thường.
Thanh Nghi lật tiếp phần ghi chép của điều dưỡng trong khoảng hai giờ trước khi bệnh nhân t.ử vong.
Một cụm từ lặp đi lặp lại trong cả mười một hồ sơ:
“Bệnh nhân ngủ rất sâu.”
Có hồ sơ ghi: Gọi không đáp ứng ngay, nhịp thở đều, không kêu đau, không kích động.
Đặc biệt, không ai trong số họ được kê thêm t.h.u.ố.c an thần hay t.h.u.ố.c ngủ mới trước đó.
Lục Hạo nhíu mày thắc mắc:
“Ngủ ngon chẳng phải chuyện tốt sao?”
Thanh Nghi không đáp lời Lục Hạo. Cô ngẩng đầu hỏi Trịnh Văn Hải:
“Các bệnh nhân này có điểm chung nào về tiền sử dùng t.h.u.ố.c can thiệp thần kinh không?”
Trịnh Văn Hải lắc đầu, xác nhận nhiều người hoàn toàn không có chỉ định dùng t.h.u.ố.c ngủ.
Tần Mặc đứng dậy:
“Đưa chúng tôi đến phòng 907.”
Phòng chăm sóc đặc biệt số 907 ở tầng chín hiện đang trống. Bệnh nhân gần nhất đã chuyển khoa từ đầu giờ sáng.
Căn phòng chỉ có một giường bệnh, một monitor theo dõi sinh hiệu, máy bơm tiêm điện, bình oxy dự phòng và hệ thống oxy trung tâm.
Chu Mạn kiểm tra cửa sổ. Cửa sổ kính khóa chốt phía trong, không có dấu vết cạy phá.
Trần Vũ kiểm tra camera góc trần. Thiết bị ghi hình bình thường, dữ liệu không bị ngắt đoạn.
Kỹ sư bệnh viện vặn kiểm tra các van khí và dây cắm monitor. Mọi chỉ số kỹ thuật đều đạt chuẩn, không có dấu hiệu rò rỉ hay hỏng hóc.
Tần Mặc quan sát cửa chính. Lối vào duy nhất phải đi qua hành lang có camera và bàn trực điều dưỡng.
Thanh Nghi bước chậm rãi quanh giường bệnh.
Cô cúi xuống nhìn chiếc monitor, rồi lần theo dây nguồn cắm vào ổ điện phía sau.
Trên thành giường kim loại, cô phát hiện một vết xước nhỏ hình vòng cung. Vết xước còn rất mới, ánh kim loại chưa bị oxy hóa.
Ở góc ổ cắm tường phía sau máy theo dõi, lớp bụi mịn bị lau đi một vệt khác màu với xung quanh.
Thanh Nghi chụp ảnh lại hai chi tiết này nhưng chưa đưa ra nhận định.
Tại bàn trực điều dưỡng tầng chín, điều dưỡng trưởng—người đã làm việc hơn mười năm tại đây—cung cấp thêm thông tin.
Bà khẳng định cả mười một bệnh nhân trước khi t.ử vong đều không có biểu hiện bất thường.
“Tất cả bệnh nhân trước khi c.h.ế.t đều rất yên tĩnh.”
“Không ai kêu đau.”
“Không ai giãy giụa.”
“Có người còn đang ngủ.”
