Hồ Sơ: 327 - 34
Cập nhật lúc: 28/07/2026 10:11
Trịnh Quang Minh đứng tựa lưng vào tường, mặt không cảm xúc nhìn chiếc điện thoại cá nhân vừa bị Trần Vũ thu giữ.
Tại phòng hỏi cung tạm thời, Tần Mặc đập mạnh cuốn sổ tay và các lọ dung dịch xuống bàn.
Thanh Nghi ngồi bên cạnh, ánh mắt sắc lẹm xoáy thẳng vào người quản lý kho d.ư.ợ.c.
Trịnh Quang Minh nhìn những lọ hóa chất trên bàn, khẽ nở một nụ cười cay đắng:
“Cuối cùng…”
“Vẫn bị các người tìm thấy.”
Trịnh Quang Minh thừa nhận bản thân là người trực tiếp nhận các lọ dung dịch ngoại sinh, tiến hành tráo đổi chúng vào các lô t.h.u.ố.c tiêm truyền rồi phân phát lên các khoa theo đúng mốc thời gian.
Thế nhưng, ông ta phủ nhận việc bản thân tự tay lựa chọn nạn nhân hay trực tiếp cầm kim tiêm sát hại họ.
Tần Mặc gằn giọng tra hỏi:
“Tại sao?”
Trịnh Quang Minh cúi gằm mặt, cất giọng thản nhiên đến rợn người:
“Tôi không g.i.ế.c họ vì tiền.”
“Tôi chỉ…”
“Làm theo quy trình.”
Thanh Nghi nhíu mày:
“Quy trình nào?”
Trịnh Quang Minh đáp rằng định kỳ mỗi tháng, ông ta sẽ nhận được một danh sách mã giường, một đợt vật tư dung dịch cùng chỉ dẫn thời gian hoàn thành qua ứng dụng mã hóa.
Tiền công sẽ tự động chảy vào các tài khoản trung gian sau khi mỗi "ca" hoàn tất.
Tần Mặc đập bàn gầm lên:
“Mười hai người đã c.h.ế.t.”
Trịnh Quang Minh bình tĩnh ngẩng đầu, ánh mắt hoàn toàn trống rỗng:
“Trong danh sách không có tên.”
“Chỉ có số.”
Thanh Nghi tiến lại gần, nhìn thẳng vào mắt Trịnh Quang Minh:
“Ai lập ra quy trình đó?”
Trịnh Quang Minh lắc đầu:
“Tôi không biết.”
“Mỗi tháng.”
“Có người gửi cho tôi một danh sách.”
“Một lô t.h.u.ố.c.”
“Một khoản tiền.”
“Tôi chỉ việc làm đúng.”
Cùng lúc đó, Trần Vũ kiểm tra chiếc điện thoại mã hóa thu giữ của Trịnh Quang Minh.
Ngay khi thiết bị bị ngắt kết nối với thẻ SIM chính chủ, cơ chế an ninh tự hủy tích hợp trong ứng dụng đã lập tức kích hoạt, xóa sạch toàn bộ nhật ký tin nhắn và dữ liệu truy cập.
Trần Vũ chỉ kịp trích xuất được một tệp hình ảnh đệm (cache) duy nhất còn sót lại trong bộ nhớ tạm.
Đó là một bức ảnh biểu tượng: Ba hình tam giác l.ồ.ng vào nhau.
Tần Mặc tra hỏi về tung tích của nữ điều dưỡng mất tích.
Trịnh Quang Minh im lặng vài giây rồi lạnh lùng đáp:
“Cô ta nhìn thấy thứ không nên thấy.”
Khi quy trình làm thủ tục bàn giao nghi phạm hoàn tất, hai trinh sát áp giải Trịnh Quang Minh ra xe xe tù.
Khi bước qua vị trí của Thanh Nghi, Trịnh Quang Minh bất ngờ khựng lại.
Ánh mắt ông ta dừng lại trên gương mặt Thanh Nghi rất lâu, rồi ông ta khẽ nở một nụ cười kỳ quái:
“Cha cô…”
“Cũng từng hỏi tôi đúng những câu này.”
Thanh Nghi c.h.ế.t sững tại chỗ, toàn thân chấn động:
“Ông gặp cha tôi?”
Trịnh Quang Minh không trả lời thẳng. Ông ta bị cảnh sát đẩy tiến về phía cửa xe.
Trước khi bước lên xe tù, Trịnh Quang Minh ngoái đầu lại, để lại hai câu ngắn ngủi:
“Ông ấy đến muộn.”
“Còn cô…”
“Hy vọng vẫn còn kịp.”
"Cánh cửa xe tù đóng sầm lại, chiếc xe lăn bánh rời khỏi sân Bệnh viện số 9."
Thanh Nghi đứng lặng giữa khoảng sân bệnh viện lộng gió.
Mười tám năm trước, Hứa Đình Viễn đã từng đứng ở đây, từng đối chất với người quản lý kho d.ư.ợ.c này và điều tra về "quy trình" ngụy tạo những cái c.h.ế.t tự nhiên.
Thế nhưng khi đó, cha cô đã đến quá muộn.
"Rinh... rinh... rinh!"
Bộ đàm của Chu Mạn đột ngột vang lên tiếng nhiễu sóng dồn dập.
Giọng một trinh sát đang rà soát tuyến đường ống kỹ thuật vang lên gấp gáp:
“Đội trưởng.”
“Chúng tôi tìm thấy một cánh cửa khóa.”
“Không có số phòng.”
“Không có trên sơ đồ hiện tại.”
“Nhưng ổ khóa…”
“Có vẻ vừa đúng với chiếc chìa khóa 317.”
Thanh Nghi lập tức rút chiếc chìa khóa đồng thau từ trong túi bảo quản ra.
Chu Mạn bổ sung qua bộ đàm:
“Ở mép cửa có m.á.u.”
“Còn mới.”
Tần Mặc xoay người nhìn Thanh Nghi:
“Đi.”
Hai người lập tức chạy xộc trở lại dãy hành lang kỹ thuật tầng hầm.
Cuối lối đi tối om, cánh cửa sắt gỉ sét đứng im lìm.
Trên mép cửa kim loại, một vệt m.á.u tươi còn chưa kịp khô đọng lại thành vệt.
"Cộc... Cộc... Cộc..."
Từ sâu bên trong cánh cửa dầy kín, ba tiếng gõ yếu ớt, đứt quãng bất ngờ vang lên.
Thanh Nghi cắm c.h.ặ.t chiếc chìa khóa đồng 317 vào ổ khóa.
Phía sau cánh cửa này có thể là nữ điều dưỡng đang cận kề sinh t.ử, hoặc là bí mật t.h.ả.m án mười tám năm trước mà cha cô đã không kịp cứu vãn.
Lần này, cô tuyệt đối không được phép đến muộn.
22.
Thanh Nghi tra chiếc chìa khóa đồng vào ổ khóa kim loại cũ kỹ cuối hành lang kỹ thuật.
Chiếc chìa tra vào vừa khít. Ổ khóa kẹt cứng vì gỉ sét lâu ngày, phải nhờ cán bộ kỹ thuật hỗ trợ tác động lực nhẹ.
"Cạch."
Lẫy khóa bật ra. Cánh cửa sắt chầm chậm mở rộng.
Bên trong là một gian phòng nhỏ chật hẹp, không có cửa sổ thông gió.
Móc dây cố định trên tường, đường dây gọi nội bộ cắt đứt, một chiếc giường kim loại cũ nằm ở góc phòng. Dưới lớp sơn tường bong tróc vẫn còn hằn mờ ba con số: 317.
Nữ điều dưỡng mất tích nằm gục bên cạnh chân giường.
Tay chân cô bị trói c.h.ặ.t bằng dây nhựa, miệng bị bịt kín.
Thanh Nghi lập tức tiến lại gần, bắt mạch cổ và kiểm tra đồng t.ử. Mạch vẫn đập, ý thức rất yếu.
Trên cẳng tay nạn nhân có một vết đ.â.m kim tiêm mới. Thanh Nghi xác định cô bị tiêm t.h.u.ố.c an thần liều cao nhưng được phát hiện kịp thời nên không nguy hiểm đến tính mạng.
Tần Mặc gọi ngay đội cấp cứu.
Trong phòng, cảnh sát thu giữ một xe t.h.u.ố.c trống, bộ áo blouse cũ, dây trói cùng chiếc camera hành trình bị tháo mất thẻ nhớ.
Mảnh kim loại mờ nhạt mười tám năm trước của Hứa Đình Viễn đã mở đúng cánh cửa cứu sống nhân chứng cuối cùng.
Sau khi được tiêm chất giải độc tại phòng cấp cứu đặc biệt, nữ điều dưỡng hồi tỉnh ngắn ngủi.
Nhận được sự cho phép của bác sĩ, Tần Mặc và Thanh Nghi tiến hành lấy lời khai nhanh.
Cô bàng hoàng nhớ lại: Đêm đó cô phát hiện Trịnh Quang Minh lén lút tráo đổi hộp t.h.u.ố.c ở đường ống kỹ thuật. Khi cô thắc mắc, ông ta viện lý do kho nhầm lô rồi bất ngờ lao tới tiêm một mũi t.h.u.ố.c vào tay cô.
Trước khi lịm đi hoàn toàn, cô nghe thấy chiếc điện thoại mã hóa của Trịnh Quang Minh phát ra âm thanh biến âm lạnh lẽo:
“Danh sách đã thay đổi.”
“Phải xử lý nhân chứng trước sáng mai.”
Cô tỉnh lại một lần duy nhất trong căn phòng 317 và nghe Trịnh Quang Minh lẩm nhẩm:
“Chỉ cần qua đêm nay.”
“Bọn họ sẽ không tìm thấy cô.”
Nữ điều dưỡng khẳng định không biết danh tính kẻ ra lệnh qua điện thoại, cũng không biết tiêu chí lựa chọn các nạn nhân.
Cô chỉ nhớ trên màn hình ứng dụng của Trịnh Quang Minh hiển thị một biểu tượng ba hình tam giác l.ồ.ng vào nhau.
Lời khai của nữ điều dưỡng cùng toàn bộ vật chứng thu giữ tại phòng 317 đã đập tan mọi lập luận bào chữa của Trịnh Quang Minh.
Tại cơ quan điều tra, Trịnh Quang Minh chính thức đặt b.út ký vào biên bản nhận tội.
Ông ta thừa nhận toàn bộ hành vi tráo t.h.u.ố.c, rút ruột vật tư y tế, cản trở điều tra và bắt giữ người trái pháp luật.
Xét nghiệm độc chất khẳng định toàn bộ mười một lọ dung dịch thu giữ trong két sắt của ông ta trùng khớp hoàn toàn với hợp chất ngoại sinh tìm thấy trong cơ thể các nạn nhân.
Khu điều trị tầng chín Bệnh viện số 9 bị niêm phong hoàn toàn để phục vụ công tác điều tra mở rộng.
Những tuần sau đó, Tần Mặc và Thanh Nghi lần lượt gặp gỡ gia đình mười hai nạn nhân để thông báo hủy bỏ kết luận đột t.ử tự nhiên, chính thức chuyển vụ án sang hệ thống án mạng hình sự.
Đối diện với những tiếng khóc xé lòng và câu hỏi nghẹn ngào của thân nhân: "Tại sao lại là ông ấy?", Thanh Nghi chỉ biết im lặng.
Bởi chính Trịnh Quang Minh cũng khai rằng ông ta chỉ nhận được danh sách gồm các mã số giường bệnh khô khốc.
Ba tuần sau, Đội Trọng án tổ chức cuộc họp tổng kết giai đoạn điều tra Bệnh viện số 9.
Chu Mạn hệ thống lại toàn bộ diễn biến: Từ chuỗi t.ử vong bất thường tại phòng 907, hợp chất lạ, y lệnh giả mạo sinh trắc học, hành lang kín, phòng 317 cho đến việc bắt giữ Trịnh Quang Minh.
Lục Hạo ngả người ra sau ghế, thở phào một hơi dài:
“Cuối cùng cũng xong.”
Trần Vũ lập tức cắt lời, nét mặt nghiêm nghị:
“Không.”
“Chúng ta chỉ bắt được người ra tay.”
“Không bắt được người ra lệnh.”
Cả phòng họp chìm vào tĩnh lặng.
Tần Mặc gật đầu đồng tình với Trần Vũ.
