Hồ Sơ: 327 - 36

Cập nhật lúc: 28/07/2026 10:12

23.

Sau khi rời khỏi Bệnh viện số 9 trong mưa lớn, Thanh Nghi gần như thức trắng đêm.

Cô cùng Tần Mặc trực tiếp đến hiện trường vụ án cựu cảnh sát nghỉ hưu bị sát hại tại nhà riêng.

Căn nhà bị lục soát xáo trộn. Một tập hồ sơ quản lý mười tám năm trước đã bị lấy mất. Trên mặt bàn dính m.á.u, kẻ thủ ác viết lại ba con số: 317.

Nhưng điều khiến Thanh Nghi ám ảnh nhất không phải là hiện trường đẫm m.á.u đó.

Đó là thông tin về người mẹ quá cố—Thẩm Nhược Lan.

Hồ sơ của mẹ cô từng tồn tại tại Bệnh viện số 9, rồi đột ngột bị tài khoản đặc biệt EXT-09 xóa sạch và chuyển sang Phòng Hồ sơ bảo vệ nhân chứng đúng ba ngày sau t.h.ả.m sát.

Thanh Nghi ngồi tựa lưng vào thành giường, đặt tấm ảnh gia đình chụp năm cô sáu tuổi bên cạnh bức ảnh sáu người trong chiếc hộp gỗ.

Trong ảnh gia đình, Thẩm Nhược Lan mỉm cười dịu dàng.

Thế nhưng, mỗi khi Thanh Nghi tập trung quan sát gương mặt mẹ, hai bên thái dương cô lại giật lên từng cơn đau nhói.

Những mảnh ký ức méo mó chập chờn xuất hiện: Mái tóc mẹ ướt sũng nước mưa, gương mặt tái nhợt vì sợ hãi, hai bàn tay gầy gộc giữ c.h.ặ.t lấy vai cô, và một tập hồ sơ màu xám.

Tần Mặc nhắn cho cô một tin nhắn ngắn: "Nghỉ ngơi đi."

Thanh Nghi nhìn màn hình điện thoại phát sáng rồi tắt ngấm. Cô không trả lời.

Đến gần sáng, cô mới chợp mắt được chưa đầy một giờ.

Sáng hôm sau, Thanh Nghi có mặt tại phòng khám nghiệm của Trung tâm Pháp y.

Cô đang tiến hành phân loại lại một số tiêu bản vi thể của vụ án trước.

Do mệt mỏi và mất ngủ, cử động tay của cô thiếu đi sự linh hoạt thường ngày.

Khuỷu tay cô vô tình gạt trúng chiếc khay inox đựng dụng cụ phẫu thuật đặt ở mép bàn.

"XOẢNG!"

Chiếc khay kim loại rơi văng xuống nền gạch men cứng.

Dao mổ, kéo phẫu thuật, kẹp kim loại va đập vào nhau, tạo ra một chuỗi âm thanh chát chúa, ch.ói tai vang dội khắp căn phòng kín.

Thanh Nghi đứng khựng lại tại chỗ.

Âm thanh kim loại va đập mạnh ấy lập tức xé rách lớp màng ngăn cách ký ức trong tâm trí cô.

Tai cô ù đi nhanh ch.óng, âm thanh xung quanh bị nuốt chửng hoàn toàn.

Khung cảnh phòng pháp y trắng xóa trước mắt bắt đầu chao đảo rồi nhòe đi. Mùi t.h.u.ố.c sát trùng nồng nặc biến thành mùi khói s.ú.n.g và mùi gỗ cháy khét.

Ánh đèn huỳnh quang trên trần nhà biến thành những vệt chớp lóe xé rách bầu trời đêm.

Lồng n.g.ự.c cô thắt lại, hơi thở dồn dập, dốc hờn từng hớp không khí lạnh buốt.

Chu Mạn đứng bên cạnh thấy Thanh Nghi loạng choạng thì hốt hoảng lao tới: "Thanh Nghi! Cô sao thế?"

Thanh Nghi không còn nghe thấy tiếng Chu Mạn. Đầu gối cô khuỵu xuống.

Cơn PTSD thứ mười tám kéo đến dữ dội, cuốn phăng cô trở về đêm t.h.ả.m sát mười tám năm trước.

Đêm mưa tầm tã tại Hứa gia mười tám năm trước.

Thanh Nghi khi ấy mới bảy tuổi, đứng co rúc sau lan can gỗ trên tầng hai, ngó xuống phòng khách.

Tiếng mưa rơi đập cuồng loạn vào các ô kính cửa sổ.

Phía dưới tầng trệt, cha cô—Hứa Đình Viễn—đang đứng đối diện với một người đàn ông bí ẩn.

Gã đàn ông đứng quay lưng về phía cầu thang. Gã mặc một chiếc áo khoác tối màu, phần vai áo đứng phom dầy dặn giống như đồng phục công vụ.

Thanh Nghi không thể nhìn rõ gương mặt gã.

Giọng nói của người đàn ông hạ thấp, mang theo sự đe dọa lạnh lẽo:

“Đây là mệnh lệnh.”

“Anh không còn quyền giữ nó.”

Hứa Đình Viễn đứng thẳng sống lưng, cất giọng đanh thép đáp trả:

“Không thể đưa hồ sơ 327 cho bọn chúng.”

Gã đàn ông tiến lên một bước, giọng hằn học:

“Nếu anh không giao…”

“Cả nhà anh sẽ gặp nguy hiểm.”

Hứa Đình Viễn không hề lùi bước. Ông dùng tay gạt mạnh một chiếc hộp kim loại đặt trên bàn làm việc.

Chiếc hộp rơi xuống sàn nhà tạo ra tiếng "XOẢNG" chát chúa—chính là âm thanh vừa kích hoạt cơn PTSD của Thanh Nghi.

Gã đàn ông giật mình ngẩng đầu nhìn về phía cầu thang.

Một ánh chớp nhấp nháy xé ngang bầu trời đêm, chiếu sáng nửa gương mặt gã, nhưng khoảng tối dưới chân cầu thang vẫn nuốt chửng danh tính kẻ thủ ác.

Cùng lúc đó, Thẩm Nhược Lan từ gian phòng ngủ tầng hai hốt hoảng chạy xuống.

Trên tay bà ôm c.h.ặ.t một tập hồ sơ tài liệu màu xám đậm.

Mái tóc bà xõa xượi, tay áo sơ mi dính vệt m.á.u tươi.

Ngay trên bìa của tập hồ sơ màu xám ấy, ba con số màu đen in in rõ nét:

327

Thẩm Nhược Lan không tiến về phía phòng khách nơi hai người đàn ông đang đối chất.

Bà lao nhanh về phía góc khuất dưới chân cầu thang, quỳ gối xuống trước mặt Thanh Nghi.

Bà ôm lấy hai vai con gái, đôi tay run rẩy bần bật, ánh mắt đong đầy sự hoảng loạn lẫn dịu dàng tột cùng:

“Nghi Nghi.”

“Con phải nhớ.”

“Không được để ai tìm thấy hồ sơ này.”

Thanh Nghi nhỏ tuổi òa khóc, túm lấy vạt áo mẹ: "Mẹ đi đâu?"

Thẩm Nhược Lan không trả lời. Bà nhanh tay rút từ trong túi áo ra một vật nhỏ bằng kim loại, nhét sâu vào bên trong túi áo khoác của Thanh Nghi.

Bà vuốt nhẹ mái tóc con gái, thì thầm:

“Đừng lên tiếng.”

“Dù nghe thấy gì cũng không được ra ngoài.”

"RẦM!"

Cánh cửa chính phía trước bị đập văng. Tiếng s.ú.n.g nổ chát chúa vang lên xé tan đêm mưa. Ánh đèn trong nhà vụt tắt hoàn toàn.

Thanh Nghi choàng tỉnh, mở bừng mắt.

Cô đang ngồi sụp dưới nền gạch phòng pháp y, lưng tựa vào chân tủ inox.

Chu Mạn đang quỳ bên cạnh đỡ lấy vai cô. Tần Mặc ngồi xổm trước mặt cô, giữ một khoảng cách an toàn, ánh mắt tràn ngập sự lo lắng nhưng cực kỳ bình tĩnh.

Tần Mặc cất giọng trầm ấm, từng từ rõ ràng:

“Đây là phòng pháp y.”

“Cô đang ở hiện tại.”

Thanh Nghi chớp mắt nhiều lần, tiêu cự ánh mắt dần lấy lại độ sắc nét.

Cô hít một hơi sâu, cảm nhận cái lạnh của mặt sàn gạch giúp cô thoát khỏi biển lửa mười tám năm trước.

Tần Mặc đỡ cô ngồi lên ghế, kiểm tra mạch cổ tay cô rồi nhẹ nhàng hỏi:

“Lại nhớ ra điều gì?”

Thanh Nghi nhìn Tần Mặc, cất giọng khàn đục:

“Hồ sơ 327.”

Cô thuật lại toàn bộ ký ức vừa khôi phục: Cuộc tranh cãi giữa cha và kẻ lạ mặt, tập hồ sơ màu xám 327 mẹ cô cầm trên tay, và vật nhỏ bằng kim loại được nhét vào túi áo cô.

Tần Mặc lắng nghe, ánh mắt đăm chiêu suy ngẫm. Anh nhanh ch.óng phát hiện điểm mâu thuẫn nghiệp vụ:

“Nếu mẹ cô cầm hồ sơ…”

“Thì tại sao trong bệnh viện lại có hồ sơ của bà bị xóa?”

Tần Mặc chỉ ra: Tập hồ sơ 327 mà Thẩm Nhược Lan ôm trong tay đêm t.h.ả.m sát và bản ghi bệnh án bị xóa tại Bệnh viện số 9 có thể là hai tài liệu hoàn toàn khác nhau.

Thanh Nghi nhớ lại chi tiết mẹ cô nhét một vật kim loại nhỏ vào túi áo cô trước khi đẩy cô vào góc tối.

Ngay trong buổi chiều, Thanh Nghi cùng Tần Mặc trở lại căn nhà ngoại ô của Lâm Trạch Văn.

Thanh Nghi hỏi cha nuôi về toàn bộ những di vật thu giữ được trên người cô trong đêm ông cứu cô khỏi hiện trường vụ cháy.

Lâm Trạch Văn mở một chiếc rương gỗ cũ đặt trong góc phòng.

Bên trong chứa một số mảnh áo bị cháy xém, kẹp tóc, dây buộc tóc và chiếc vòng tay trẻ em.

Thanh Nghi nhìn chiếc rương, cất giọng kiên quyết:

"Mẹ con đã bỏ một vật vào túi áo con trước khi căn nhà bị đốt. Mẹ nói đó là hồ sơ 327."

Khi nghe Thanh Nghi nhắc đến con số 327, bàn tay đang lục tìm đồ vật của Lâm Trạch Văn đột ngột khựng lại mid-air.

Gương mặt ông biến sắc. Ông chậm rãi ngẩng đầu nhìn cô, ánh mắt tràn ngập sự chấn động.

Lần đầu tiên mười tám năm qua, Lâm Trạch Văn không lảng tránh hay phủ nhận. Ông thở dài một tiếng cay đắng:

“Con…”

“Cuối cùng cũng nhớ ra.”

Lâm Trạch Văn vươn tay đẩy một ngăn khóa bí mật bên dưới đáy rương gỗ.

Ông lấy ra một gói vải xô nhỏ đã ố vàng.

Mở gói vải ra, bên trong là một chiếc cúc áo bằng đồng thau.

Bề mặt chiếc cúc bị nhiệt độ cao làm cháy xém đen kịt, một vệt viền kim loại bị biến dạng gãy gập.

Trên kẽ cúc vẫn còn dính c.h.ặ.t một vài sợi vải dệt tối màu bị nhiệt độ nung chảy quyện vào.

Lâm Trạch Văn giải thích:

Đêm đó khi đưa Thanh Nghi ra khỏi căn nhà đang cháy, phần túi áo khoác của cô đã bị rách bươm. Trong lớp vải lót túi áo chỉ còn lại duy nhất chiếc cúc đồng này.

Nó không thuộc về chiếc áo khoác trẻ em của cô, cũng không khớp với bất kỳ cúc áo nào trên trang phục của Hứa Đình Viễn hay Thẩm Nhược Lan.

Lâm Trạch Văn từng định nộp chiếc cúc này cho Đội điều tra t.h.ả.m án mười tám năm trước.

Thế nhưng, khi ông rà soát lại danh mục thu giữ vật chứng công khai, ông bàng hoàng phát hiện thông tin về chiếc cúc đồng đã bị ai đó âm thầm xóa bỏ khỏi biên bản hiện trường.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Hồ Sơ: 327 - Chương 36: 36 | MonkeyD