Hoa Đăng Định Duyên - 6

Cập nhật lúc: 01/09/2026 02:01

17

"Nếu điện hạ còn không rời đi, ngày mai tấu chương đàn hặc của đám ngôn quan e rằng đếm không xuể."

Đôi mắt đào hoa của thiếu niên cong lên, ý cười sắc tựa lưỡi đao.

Lý Việt như vừa nuốt phải ruồi, một câu cũng không nói nổi.

Ngay cả thị vệ bên cạnh hắn cũng không dám thở mạnh.

Hai người vừa đi tới cửa phòng, lại nghe thiếu niên nói:

"Trêu ghẹo người ta, còn phá hỏng buổi xem mắt của người ta, đến một câu xin lỗi cũng không nói, chẳng phải hành vi của quân t.ử."

Nhìn kỹ mới thấy một thanh đao chắn ngang cửa, chặn Lý Việt và thị vệ lại.

Lý Việt quay đầu, "Xin lỗi, ta đã mạo phạm Lục cô nương."

Ta và Bích Thanh đều nhìn đến ngây người.

Đợi Lý Việt và người của hắn rời đi, ta đuổi theo thiếu niên đang chuẩn bị rời khỏi.

"Công t.ử xin dừng bước."

"Ta là Lục Mộng Lê, vừa rồi đa tạ công t.ử giải vây. Không biết nên xưng hô với công t.ử thế nào?"

Hắn nheo mắt, không nói tên mình cho ta biết.

"Lục Mộng Lê? Vậy Lục Mộng Đường là tỷ muội của cô?"

Ta sững người, tại sao hắn lại biết tên muội muội?

"Bẩm công t.ử, Mộng Đường là thân muội của ta. Nhưng muội ấy..."

Không đợi ta nói hết, hắn lại nói:

"Muội muội cô tính tình hoạt bát, quả thật rất dễ khiến người khác yêu thích."

"Hảo hữu của ta là Lương Chính tuy xuất thân hàn môn, nhưng chưa từng xu nịnh quyền quý, tính tình chính trực đơn thuần. Mong Lục cô nương khuyên nhủ muội muội mình."

"Nếu muốn đùa bỡn chân tâm của thư sinh, ta khuyên nàng ta tìm người khác."

Muội muội và Lương Chính?

Đùa bỡn chân tâm?

Ta nghe đến mơ hồ.

Kiếp trước lúc này, muội muội và Lương Chính vốn chưa quen nhau.

Còn người trước mắt rốt cuộc là ai?

Hắn đang nghi ngờ muội muội, hay hắn cũng biết chuyện kiếp trước?

18

"Lời công t.ử nói, ta nghe không hiểu."

"Muội muội ta ngày thường tuy có chút kiêu căng, nhưng muội ấy... không phải người đùa bỡn chân tâm như công t.ử nói."

Có thật không?

Ngay cả bản thân ta cũng không chắc.

Nhưng trước mặt người ngoài, ta chỉ có thể khăng khăng nói vậy.

Thiếu niên khẽ cười, phất tay.

"Cô nương cũng đừng công t.ử này công t.ử nọ nữa, gọi ta Khương Dịch là được."

"Nếu cô không tin lời ta, có thể tự mình đến Kính An tự xem thử."

......

Rời trà lâu, ta ngồi trong xe ngựa thất thần.

Cái tên Khương Dịch này ta từng nghe, hắn xuất thân thế gia võ tướng, tuổi còn trẻ đã theo phụ thân ra tận biên cương.

Khương Dịch nắm trọng binh trong tay, là trọng thần trụ cột của thiên t.ử.

Sau khi Lý Việt đăng cơ, hắn nhiều lần muốn thu hồi binh quyền, nhưng chiến sự biên cảnh liên miên, cuối cùng vẫn không thể thực hiện.

Nhưng điều khiến ta chấn động hơn lại là chuyện giữa muội muội và Lương Chính.

Trước khi thành hôn, Lương Chính ở nhờ trong chùa để chuẩn bị khoa khảo.

Kiếp trước lúc này muội muội đang bệnh nặng nằm trên giường, hai người căn bản không thể quen biết, càng không thể đến mức "đùa bỡn chân tâm" như Khương Dịch nói.

Nhưng nếu Khương Dịch trọng sinh, với tính cách trọng nghĩa như hắn, nhất định lúc này đã trừ khử muội muội.

Nhưng hắn không làm.

Hắn chỉ đơn thuần cho rằng muội muội là nữ nhi quan gia, không thể nào thật lòng thích một Lương Chính nghèo trắng tay.

Vậy nên người trọng sinh là muội muội.

19

Sau khi về nhà, ta hỏi hạ nhân trong viện của muội muội, mấy ngày nay quả nhiên muội ấy thường xuyên ra ngoài.

Nơi đến là chùa nên chẳng ai nghi ngờ.

Nỗi nghi hoặc quanh quẩn trong lòng.

Nếu muội muội cũng trọng sinh, đáng lẽ muội ấy phải hận ta mới đúng.

Hoặc nói cách khác, nếu biết ta cũng trọng sinh, ít nhiều muội ấy cũng phải đề phòng ta.

Nhưng dường như muội ấy không hề làm vậy.

Ta không biết nên đối mặt với muội muội thế nào, bèn lấy cớ thân thể không khỏe, không ăn tối.

Đêm ấy, ta nằm một giấc mộng rất dài.

Trong mộng, ta nhìn thấy chính mình thổ huyết mà c.h.ế.t trong ngự hoa viên.

Lý Việt xuất hiện trước mắt, chắn t.h.i t.h.ể ta lại.

"Hoàng hậu bệnh mất trong tẩm điện, chuyện đêm nay, những kẻ không nên biết một người cũng không được giữ lại!"

Nội giám đáp một tiếng "Vâng".

Cấm vệ tiến lên, đưa tất cả cung nhân rời đi.

Cảnh tượng trước mắt lúc mờ lúc rõ.

Tựa như có người đang khóc.

Khi cảnh tượng từ mơ hồ trở nên rõ nét lần nữa, khuôn mặt Lý Việt tiến đến sát trước mắt.

"Mộng Đường, số mệnh của tỷ tỷ nàng đã tận."

"Năm năm nay nàng ấy hưởng hết vinh hoa, trẫm đối với nàng ấy đã là tận tình tận nghĩa."

"Tận tình tận nghĩa?" Là giọng của muội muội.

Giọng muội ấy lại vang vọng trong đầu ta.

Hóa ra ta đã "trở thành" muội muội.

"Bệ hạ lừa tỷ tỷ nhiều năm như vậy, tỷ ấy cũng theo bệ hạ chịu bao nhiêu khổ sở, vậy mà bệ hạ đối với tỷ ấy chỉ có bốn chữ 'tận tình tận nghĩa' thôi sao?"

Lý Việt bị đẩy ra, hắn kiên nhẫn giải thích:

"Trẫm biết, là trẫm có lỗi với hai tỷ muội nàng."

"Nhưng Mộng Đường, nếu không có trẫm, tỷ tỷ nàng nhiều nhất cũng chỉ gả cho một con cháu nhà quan bình thường."

"Nàng nhìn lại mình đi, gả cho Lương Chính nhiều năm như vậy, hắn từng cho nàng được thứ gì?"

Lý Việt bước lên, ôm muội muội vào lòng.

"Mộng Đường, bây giờ chúng ta chỉ còn có nhau. Đừng giận dỗi với trẫm nữa, được không?"

20

Chẳng bao lâu sau, muội muội nhập cung.

Việc đầu tiên sau khi vào cung là không cho phép ta được chôn vào hoàng lăng.

Muội ấy nói với Lý Việt:

"Tỷ tỷ trước khi c.h.ế.t biết được chân tướng, uất ức mà qua đời."

"Sau khi c.h.ế.t chắc hẳn cũng không muốn gặp ta và bệ hạ, chi bằng để tỷ ấy an nghỉ dưới gốc lê trong Lục phủ?"

Lý Việt tưởng muội ấy đang ghen, vui vẻ đồng ý.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Hoa Đăng Định Duyên - Chương 6: 6 | MonkeyD