
Hoa Đăng Dưới Sương
Thuở trẻ, tổ mẫu từng phụ lòng một lang quân của Ngụy gia.
Bà vẫn luôn canh cánh món nợ ấy trong lòng.
Để bù đắp, bà định gả trưởng tỷ cho Ngụy gia.
Nhưng trưởng tỷ đã có người trong lòng.
Nàng hết lời cầu xin, ta cũng không nỡ để nàng chịu khổ vì tương tư.
Thế nên ta đã đồng ý chuyện thay nàng xuất giá.
Sau khi thành thân, ta theo Ngụy Tuân đến Thanh Châu.
Còn trưởng tỷ từ đó chẳng bao giờ gặp lại vị lang quân từng tặng nàng hoa đăng.
Mãi đến khi ta hồi kinh thăm nhà.
Hai người vừa gặp mặt đã đồng loạt thất thố.
Khi ấy ta mới kinh hãi nhận ra, hóa ra mình lại là kẻ đã chia rẽ bọn họ.
Nhưng trưởng tỷ nói không trách ta.
Ngụy Tuân cũng thề đời này tuyệt đối không phụ ta.
Thế nhưng sau khi được sống lại một đời.
Lần nữa trưởng tỷ đem hỉ phục tới trước mặt ta.
Ta chỉ lắc đầu: “Trưởng tỷ, lần này tỷ tự mình gả đi.”












