Hóa Đơn Tiệm Thuốc Thanh Toán Lỗi - Chương 3

Cập nhật lúc: 15/09/2026 16:03

Tôi nhìn chằm chằm dòng chữ trên màn hình.

Trong lòng tuy chấn động nhưng cũng không ngoài dự đoán.

Ngay khoảnh khắc ấy.

Tôi đã hiểu Giang Ngôn Triệt muốn làm gì.

Tôi ngẩng lên nhìn người đàn ông ngồi đối diện, vẻ mặt vẫn tự nhiên như chẳng xảy ra chuyện gì.

Một luồng lạnh lập tức chạy dọc sống lưng.

Sáng hôm sau, tại văn phòng luật.

Tôi và Giang Ngôn Triệt vừa bước vào.

Một bóng người ăn mặc sặc sỡ đã nhanh ch.óng chạy tới, trên tay cầm hai ly cà phê.

Cô ta ngẩng đầu nhìn Giang Ngôn Triệt, ánh mắt dịu dàng ngọt ngào.

“Luật sư Giang, americano đá, không đường không sữa, đúng loại anh thích.”

Mọi người xung quanh đều là những kẻ tinh ý.

Ai nấy đều giả vờ chẳng nghe thấy gì.

Mắt nhìn thẳng, nhưng thật ra đều âm thầm hóng chuyện.

Giang Ngôn Triệt cười rồi nhận lấy.

Ngón tay lúc nhận ly còn cố tình cọ qua tay cô ta.

Trong lòng tôi chỉ còn một tiếng cười lạnh.

Đã trắng trợn đến mức ngay trước mặt tôi cũng chẳng còn thèm che giấu sao?

Có lẽ ánh mắt của tôi quá lạnh.

Tống Miên Miên cuối cùng cũng quay sang.

“Luật sư Tang, chào buổi sáng. Em… em không biết chị thích uống gì nên không mua. Hay bây giờ em đi mua nhé?”

Tôi nhìn cô ta.

Khẽ nhếch môi.

“Không cần.”

“Mua cho mình một ly trà xanh mà uống là được.”

Mấy người đứng gần đó lập tức không nhịn được bật cười.

Sắc mặt Tống Miên Miên lúc xanh lúc trắng.

Khó coi đến cực điểm.

“Vãn Du.”

Giang Ngôn Triệt liếc tôi đầy không đồng tình.

“Sáng sớm em nổi nóng với người ta làm gì?”

Tôi lạnh nhạt nhìn sang.

Gương mặt chẳng có chút cảm xúc.

“Trước giờ tôi thật sự không biết.”

“Thì ra luật sư Giang lại bảo vệ người của mình đến vậy.”

Nói xong, tôi nhếch môi giễu cợt.

Xoay người bước vào văn phòng.

Giang Ngôn Triệt hít sâu.

Quay sang nói với Tống Miên Miên đang xấu hổ đến mức chỉ muốn chui xuống đất:

“Về làm việc đi.”

Sau đó, dưới ánh mắt hóng chuyện của đám đông, anh đẩy cửa bước vào phòng tôi.

Nhìn sắc mặt tôi không tốt, Giang Ngôn Triệt vừa bực vừa bất an.

“Em so đo với một thực tập sinh làm gì? Chỉ là một ly cà phê thôi.”

Tôi ngẩng lên.

Giọng lạnh hẳn:

“Sao?”

“Bây giờ tôi muốn nhắc nhở một thực tập sinh cũng phải xin phép luật sư Giang sao?”

“Anh đừng quên.”

“Người nắm số cổ phần lớn nhất ở văn phòng này… là tôi.”

Gương mặt Giang Ngôn Triệt lập tức cứng lại.

Anh nhìn tôi như không thể tin nổi.

Bởi tôi hiểu rất rõ.

Thứ anh ghét nhất chính là việc tôi dùng thân phận cấp trên để ép anh.

Tôi cười nhạt.

Vừa định nói tiếp—

Điện thoại bỗng rung.

【Luật sư Tang, một tiếng nữa gặp ở phòng VIP câu lạc bộ ven sông.】

Tôi lập tức đứng dậy.

“Luật sư Giang, chúng ta phụ trách hai nhóm riêng.”

“Làm ơn sau này đừng tùy tiện bước vào phòng làm việc của tôi.”

Tôi đẩy anh ra ngoài.

Đến lúc cửa đóng lại, Giang Ngôn Triệt vẫn còn đứng đờ người.

Ngây ngốc nhìn bóng lưng tôi rời đi.

Nửa tiếng sau.

Phòng VIP câu lạc bộ ven sông.

“Luật sư Tang!”

Vừa thấy tôi, hiệu trưởng Dư lập tức đứng lên.

Gương mặt tràn đầy lo lắng.

“Hiệu trưởng Dư, đừng căng thẳng.”

Tôi bắt tay ông.

Giọng điệu dịu lại.

“Đoạn ghi hình trong phòng hiệu trưởng hôm đó, thầy có mang theo không?”

Ông gật đầu.

Sau đó cắm USB vào máy tính.

Trong video—

Đối diện hiệu trưởng Dư là một nữ sinh đang khóc.

Cô ta dường như đang kể gì đó.

Đang nói, cô gái bất ngờ quỳ xuống trước mặt ông.

Rồi bắt đầu tự cởi quần áo.

Hiệu trưởng Dư giật mình.

Theo phản xạ lập tức tiến tới ngăn lại.

Trong lúc giằng co, áo lót của nữ sinh bị rách.

Do góc camera.

Nhìn từ bên ngoài thật sự giống như hiệu trưởng đang cưỡng ép cô ta.

Xem hết đoạn phim, sắc mặt ông trắng bệch.

“Bây giờ chuyện này đã ầm ĩ quá lớn, tôi bị đình chỉ để điều tra. Nhưng luật sư Tang, xin cô tin tôi, tôi thật sự chưa từng làm gì Trần Hi!”

Trước đó tôi đương nhiên không thể chỉ nghe lời một phía.

Nhưng trùng hợp là hôm qua.

Tôi vừa nhận được một đoạn ghi âm.

Mà nội dung trong đó đủ để chứng minh hiệu trưởng Dư bị người khác gài bẫy.

4

“Tất nhiên.”

“Ba ngày nữa mở phiên tòa.”

“Việc của thầy chỉ là nói thật tất cả.”

“Phần còn lại…”

“Cứ giao cho tôi.”

Tôi nhìn ông, ánh mắt bình tĩnh nhưng kiên định.

Hiệu trưởng Dư nghe vậy mới thở phào.

Chỉ trong vài ngày lo lắng, tóc ông dường như đã bạc thêm không ít.

Chiều tối trở về nhà.

Tôi và Giang Ngôn Triệt hiếm hoi rơi vào chiến tranh lạnh.

Nằm chung giường nhưng mỗi người một tâm tư.

Có lẽ chính là cảm giác này.

Nửa đêm.

Nghe hơi thở đều đều của người nằm bên cạnh.

Tôi mở mắt.

Đầu óc tỉnh táo vô cùng.

Nhìn người đàn ông đang ngủ say.

Tôi nhẹ nhàng xuống giường.

Đi tới chiếc áo vest của anh.

Nơi đó có thiết bị ghi âm tôi lén đặt vào từ sáng, lúc đẩy anh ra khỏi văn phòng.

Khóe môi tôi khẽ cong lên.

Nụ cười mang theo chút lạnh lẽo.

Từ thời đại học.

Giang Ngôn Triệt chưa từng thắng nổi tôi.

Bây giờ cũng vậy.

Tôi sao chép nội dung thiết bị vào điện thoại.

Đeo tai nghe.

Từng câu từng chữ bắt đầu vang lên.

Sáng nay, không lâu sau khi tôi rời văn phòng.

Tống Miên Miên đã đi theo Giang Ngôn Triệt vào phòng.

“Ngôn Triệt, em thật sự chịu hết nổi rồi! Cô ta có ý gì vậy chứ!”

Người đàn ông lập tức ôm cô ta vào lòng dỗ dành:

“Ngoan.”

“Ba ngày nữa ra tòa.”

“Đến lúc đó anh sẽ mua một đợt tài khoản định hướng dư luận, tung hoàn cảnh đáng thương của Trần Hi ra, khiến mọi người thương cảm cho cô ấy.”

“Chỉ cần c.ắ.n c.h.ế.t Tang Vãn Du…”

“Là có thể khiến cô ta thân bại danh liệt.”

“Đến lúc cô ta bị đá khỏi văn phòng, anh sẽ công khai thân phận của em.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Hóa Đơn Tiệm Thuốc Thanh Toán Lỗi - Chương 3: Chương 3 | MonkeyD