Hóa Giải Vận Đen: Sư Muội Cầm Trùm Nghĩa Địa Thần Tiên - Chương 135
Cập nhật lúc: 26/03/2026 03:01
“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, mới khiến Cơ Tù Vũ đối với Kỷ Thanh Trú có bộ dạng vừa yêu vừa hận như vậy?”
Trong đầu Liễu Phù Nhược lóe qua không ít tình tiết trong các cuốn thoại bản, ví dụ như là ——
Hắn, vạn hoa bụi trung quá, phiến diệp bất triêm thân (đi qua bụi hoa vạn đóa, một chiếc lá cũng không dính thân), nơi nơi lưu tình, nơi nơi vô tình, lại gặp được nàng khác biệt với mọi người, từ đó lún sâu, không thể tự thoát ra được, nếm đủ trái đắng...
“Sắp lên bờ rồi."
Kỷ Thanh Trú liếc nhìn mặt biển phía trên.
“Đinh đông."
Vừa khéo lúc này, Phản Nghịch Tiểu Hắc Trùng gửi cho nàng một cái hồng bao.
Phản Nghịch Tiểu Hắc Trùng:
“Ta đã nói rất nhiều lời với nương thân rồi nha!
Nương thân nói, ngươi bây giờ vẫn còn đang ở ngoài rèn luyện, mang theo bà ấy sẽ tốt hơn."
Kỷ Thanh Trú trả lời:
“Được."
Nàng không vội vàng mở hồng bao, mà nói với Tiêu Nhạ Ý:
“Ta sẽ đưa ngươi và sư muội của ngươi tới hòn đảo gần đây, rồi chúng ta từ biệt tại đó."
Nàng còn phải đi tìm Tạ T.ử Dạ.
Tiêu Nhạ Ý đứng dậy hành lễ, “Kỷ đạo hữu nhân tâm bực này, Nhạ Ý vô cùng cảm kích, đại ân không lời nào cảm tạ hết được, sau này nếu có nhu cầu, Nhạ Ý dù có cách xa nghìn trùng, cũng nhất định phải tới một phen."
Nàng và Kỷ Thanh Trú trao đổi phương thức liên lạc bằng Văn Tấn Ngọc Lệnh.
Kỷ Thanh Trú vừa mới cất Văn Tấn Ngọc Lệnh đi, Hải Triều Nhập Châu Bối liền phá ra khỏi mặt biển.
“Rào rào."
Nước biển b-ắn tung tóe, sóng nước lấp lánh, ánh mặt trời khúc xạ ra màu sắc của cầu vồng.
Trong bóng sáng rực rỡ đó, một luồng ánh sáng vàng rực rỡ như quỷ ảnh đột nhiên hiện ra.
Gần như chỉ trong nháy mắt, liền bay tới bên ngoài lớp màn phòng hộ của Hải Triều Nhập Châu Bối ——
“Keng!"
Nhưng đúng lúc này, một thanh kiếm vô hình hiện ra ngăn cản, cứng rắn đem luồng ánh sáng vàng c.h.é.m thành hai nửa!
Ánh sáng vàng lướt qua Hải Triều Nhập Châu Bối, thuận theo mặt biển bay xa, kéo theo những con sóng khổng lồ cao tới hàng chục mét!
Liễu Phù Nhược và Tiêu Nhạ Ý nhìn thấy cảnh này, trong lòng kinh hãi.
Nếu luồng ánh sáng vàng này không bị ngăn cản, trực tiếp có thể xuyên thấu qua phòng ngự của Hải Triều Nhập Châu Bối, g-iết ch-ết bất kỳ ai trong số họ, thậm chí là tiêu diệt toàn bộ!
Đây là...
“Nguyên Anh kỳ!"
Ngữ khí của Tiêu Nhạ Ý ngưng trọng.
Trong lòng Liễu Phù Nhược trầm xuống, đã chuẩn bị sẵn sàng để lộ ma khí.
“Tạ T.ử Dạ."
Kỷ Thanh Trú bỗng nhiên lên tiếng, nhìn cái bóng lưng đang chắn trước Hải Triều Nhập Châu Bối.
Không phải là Tạ T.ử Dạ đã biến mất bấy lâu nay thì là ai?
“Lại là ngươi!"
Trên trời mây xanh, một tiếng quát giận dữ như tiếng sấm rền vang.
Người đó không hề có ý định che giấu thân phận của mình.
Ngay khi Kỷ Thanh Trú nghe thấy âm thanh đó, biểu tình liền lạnh xuống.
“Tống trưởng lão đã tới nơi này, vì sao lại trốn trong bóng tối không lộ diện?"
Kỷ Thanh Trú lên tiếng, linh lực đem giọng nói của nàng truyền lên chín tầng mây, mang theo sự châm chọc:
“Cũng may ta nghe ra là giọng nói của Tống trưởng lão ngài, nếu không còn tưởng là con chuột cống nào đó, không ở yên trong rãnh mương, ngược lại lại muốn lên trời rồi."
“Đứa trẻ miệng còn hôi sữa!
Dám nh.ụ.c m.ạ ta sao?"
Phía trên, bóng dáng Tống trưởng lão từ trong mây hiện ra, lão đạp trên phi hành linh khí, trong tay nâng một khối lập phương khắc đầy phù văn, chính là bản mệnh linh khí của lão, Bách Chuyển Thiên Hóa Phương.
Tống trưởng lão biết rõ trên người Kỷ Thanh Trú có nhiều kỳ trân dị bảo, tuy miệng mắng nhiếc, nhưng động tác trên tay không dám chậm trễ, không muốn cho Kỷ Thanh Trú cơ hội sử dụng pháp bảo phù lục.
Một khắc trước khi lộ diện, lão đã kích hoạt Bách Chuyển Thiên Hóa Phương, trở tay ném nó ra.
Trên không trung, khối lập phương nhỏ bé đó phóng to như núi, tỏa ra một bóng đen khổng lồ.
Thân núi lại trong nháy mắt tan rã, hóa thành vô số khối lập phương, từ bốn phương tám hướng vây lấy mọi người ở giữa, rồi lại biến hình thành từng chiếc nỏ công thành, mỗi chiếc cao bằng hai người, dày hơn cả vòng eo.
Những chiếc nỏ công thành sắc nhọn ngay khi vừa thành hình, liền phóng thẳng về phía Hải Triều Nhập Châu Bối.
Dày đặc, như cơn mưa dồn dập đổ xuống, bịt kín mọi đường sống trên trời dưới đất!
Chương 102 G-iết ngươi, chỉ cần một kiếm
Bốn phương tám hướng, nỏ công thành hàng nghìn hàng vạn, mang theo khí thế không gì cản nổi, lao thẳng về phía chiếc Hải Triều Nhập Châu Bối nhỏ bé bên dưới.
Tạ T.ử Dạ chắn trước Hải Triều Nhập Châu Bối, trầm giọng nói:
“Ta sẽ mở cho các ngươi một con đường, Kỷ đạo hữu, ngươi hãy nhân cơ hội rời ——"
“Tạ đạo hữu."
Nhưng đúng lúc này, từ phía sau thò ra một bàn tay, nắm lấy cánh tay của Tạ T.ử Dạ.
Tạ T.ử Dạ không hề phòng bị, trực tiếp bị đối phương kéo vào trong màn chắn phòng hộ.
“Đừng có cậy mạnh."
Theo âm thanh đó rơi xuống, một bình linh đan được nhét vào trong tay hắn.
Tạ T.ử Dạ rúng động, ngẩng đầu nhìn lên, liền thấy Kỷ Thanh Trú lướt đi nhẹ nhàng, lướt qua vai hắn, nghênh đón ra bên ngoài.
“Kỷ đạo hữu ——"
Tạ T.ử Dạ kinh hãi, muốn đi ngăn cản, nhưng dưới chân lảo đảo một cái, cư nhiên suýt chút nữa không đứng vững.
Trên Hải Triều Nhập Châu Bối, một dây hoa từ hư không rủ xuống, ôm lấy ngang hông hắn.
Tạ T.ử Dạ túm lấy dây hoa, khó khăn lắm mới đứng vững, lại thấy Kỷ Thanh Trú đã đi tới bên ngoài Hải Triều Nhập Châu Bối.
Xung quanh là những chiếc nỏ công thành dày đặc không kẽ hở, không chừa nửa con đường sống đã ở ngay sát sạt, có thể đ-âm nàng thành con nhím!
Giây tiếp theo, linh quang bừng sáng, đem nàng và Hải Triều Nhập Châu Bối bao bọc lấy, ngăn những chiếc nỏ công thành ở bên ngoài gang tấc.
“Hừ!"
Phía trên truyền đến giọng nói khinh miệt của Tống trưởng lão:
“Phù lục phòng ngự cao cấp sao?
Phá cho ta!"
Lão dùng linh lực hỗ trợ những chiếc nỏ công thành do Bách Chuyển Thiên Hóa Phương hóa thành, trực tiếp đem màn chắn phòng hộ mới được tạo ra phá tan.
Nhưng ngay tại thời khắc màn chắn phòng hộ đó vỡ tan, lại có mấy đạo linh quang bừng sáng, chống đỡ lấy những chiếc nỏ công thành kia.
“Bạch Vi quả nhiên là cho ngươi không ít bảo bối nha!"
Giọng nói của Tống trưởng lão vừa hận vừa đố kỵ, “Chỉ là Trúc Cơ kỳ, cư nhiên có thể lấy ra nhiều phù lục phòng ngự như vậy..."
Toàn bộ gia tài của lão cộng lại, cũng không nhiều bằng số phù lục Kỷ Thanh Trú tùy tay lấy ra thế này!
Linh Dược Phong... hừ, Linh Dược Phong!
Trong lòng Tống trưởng lão nảy sinh lòng tham, lão vốn dĩ là vì báo thù mà tới, nhưng hiện tại, lão chỉ muốn g-iết ch-ết Kỷ Thanh Trú, kiểm kê kỹ càng những bảo bối trên người nha đầu này!
“Văn Tấn Ngọc Lệnh không phát ra được tin tức!"
Bên trong Hải Triều Nhập Châu Bối, Liễu Phù Nhược thấy Kỷ Thanh Trú đang gắng gượng chống đỡ bên ngoài, có chút lo lắng, “Có người đang phong tỏa việc truyền tin của Văn Tấn Ngọc Lệnh ở gần đây."
“...
Là cái tên kia."
