Hóa Giải Vận Đen: Sư Muội Cầm Trùm Nghĩa Địa Thần Tiên - Chương 240
Cập nhật lúc: 26/03/2026 03:21
“Kỷ Thanh Trú tới giờ vẫn chưa khôi phục linh lực nhưng lại có thể dựa vào trực giác chiến đấu cứu lấy nàng.”
Liễu Phù Nhược vừa kính phục vừa cảm động, nàng không có Kỷ Thanh Trú thì phải làm sao đây?
Không được, nàng phải nghĩ cách bám lấy Kỷ Thanh Trú cả đời!
“Làm sao ngươi tìm được tới nơi này?"
Kỷ Thanh Trú nói vào chuyện chính, “Tiêu đạo hữu đâu?"
“Nàng ấy..."
Nhắc tới Tiêu Nhạ Ý, biểu cảm Liễu Phù Nhược hơi nặng nề, “Sau khi ngươi rời khỏi phòng Văn lão gia lại phái người gọi Tạ T.ử Dạ đi, không lâu sau có một đạo hồng quang giống như quỷ mị đột nhiên xuất hiện, chui vào trong c-ơ th-ể Cơ Tù Vũ, hắn bỗng nhiên tỉnh lại muốn g-iết chúng ta, Phong Chỉ Tinh bảo chúng ta truyền tống rời đi trước, hắn một mình đối phó với Cơ Tù Vũ."
Lúc đó Liễu Phù Nhược và Tiêu Nhạ Ý không thể vận dụng linh lực, để không gây cản trở cho Phong Chỉ Tinh nên đành phải rời đi trước.
Kỷ Thanh Trú gật đầu, tới đây giống với những gì Phong Chỉ Tinh đã nói với nàng.
“Ta và Tiêu đạo hữu truyền tống tới một gian nhà kho củi không người, bên ngoài có quỷ bộc dịch tuần tra, chúng ta đành phải trốn đi."
Liễu Phù Nhược nói:
“Cách đây không lâu bí cảnh bỗng nhiên chấn động, bên ngoài tiếng thét t.h.ả.m thiết không dứt, chúng ta cảm thấy không đúng nên mạo hiểm rời khỏi nhà kho củi, phát hiện trên người những quỷ bộc dịch kia vậy mà sinh ra vô số đóa hoa."
“Những đóa hoa đó dường như đã hút đi hồn phách của bọn họ, tất cả quỷ bộc dịch đều biến mất, chỉ để lại một vùng hoa tàn."
“Ta lo ngươi xảy ra chuyện nên đã tránh né ánh mắt của Tiêu đạo hữu, dùng ma khí vận chuyển pháp quyết tìm kiếm tung tích của ngươi, tới được cái sân nhỏ trong góc Văn phủ."
Nói tới đây Liễu Phù Nhược có chút chột dạ.
Dù sao nàng cũng là tu sĩ chính đạo, Kỷ Thanh Trú cũng từng dặn dò nàng không được để lộ chuyện nàng bị phong ấn ma khí trong c-ơ th-ể trước mặt người ngoài.
Nhưng thấy bí cảnh dị biến Liễu Phù Nhược cũng không màng tới nhiều như vậy nữa.
Cùng lắm thì sau chuyện này túm lấy cổ áo Tiêu Nhạ Ý bắt nàng ta phát tâm ma thệ không được tiết lộ chuyện ngày hôm nay ra ngoài là được.
“Chúng ta phát hiện th-i th-ể của Phong Chỉ Tinh trong phòng, ch-ết do vết thương kiếm."
Liễu Phù Nhược nói tới đây im lặng một lát, nhìn về phía Kỷ Thanh Trú, “Tiêu đạo hữu nói đó là kiếm của ngươi."
Lúc trước ở Liên Thiên Hải, sau khi Kỷ Thanh Trú có được Biệt Ly Kiếm đã một kiếm c.h.é.m ch-ết Tống trưởng lão.
Chính Tiêu Nhạ Ý đã đi sờ xác Tống trưởng lão, rồi lại tự tay hủy thi diệt tích.
Nếu nói trong số bọn họ ai hiểu rõ vết thương do Biệt Ly Kiếm gây ra nhất thì chỉ có thể là Tiêu Nhạ Ý.
Ngay khoảnh khắc nhìn thấy th-i th-ể Phong Chỉ Tinh, Tiêu Nhạ Ý liền biết là ai g-iết hắn.
“Là ta đã g-iết hắn."
Kỷ Thanh Trú không phủ nhận, cũng không giải thích, nàng chỉ hỏi:
“Tiêu đạo hữu đã nói gì?"
“Nàng ấy nói nàng ấy muốn thu xác cho Phong Chỉ Tinh, nói bí cảnh dị biến có lẽ liên quan tới ngươi nhưng nàng ấy không thể sử dụng linh lực, bảo ta tới giúp ngươi."
Mặc dù Liễu Phù Nhược tránh né Tiêu Nhạ Ý để sử dụng ma khí nhưng cũng đã để lộ chuyện nàng ta có cách tìm người.
Tiêu Nhạ Ý đoán Liễu Phù Nhược để lại hậu thủ nên mới bảo nàng ta không cần lo lắng cho mình mà đi tìm Kỷ Thanh Trú.
Kỷ Thanh Trú nghe vậy rơi vào im lặng.
“Thanh Trú?"
Liễu Phù Nhược thấy biểu cảm nàng không đúng liền kéo kéo vạt áo nàng.
Kỷ Thanh Trú định thần lại, bỗng nhiên nói:
“Tiêu đạo hữu là một vị sư tỷ tốt."
“Hả?"
Liễu Phù Nhược không hiểu tại sao.
Kỷ Thanh Trú tự nói một mình:
“Phong Chỉ Tinh hỏi ta có nếu như không, ta nói không có, bởi vì ta biết hắn đã tự tay từ bỏ một khả năng khác mà lẽ ra hắn nên có, cho dù thay đối tượng thành ta thì mọi chuyện cũng sẽ không có gì thay đổi."
Liễu Phù Nhược mặc dù không biết giữa Kỷ Thanh Trú và Phong Chỉ Tinh đã xảy ra chuyện gì khiến cho Kỷ Thanh Trú phải hạ sát thủ với Phong Chỉ Tinh.
Nhưng nàng hiểu Kỷ Thanh Trú.
Phong Chỉ Tinh nhất định là đã làm chuyện gì đó đáng ch-ết Kỷ Thanh Trú mới g-iết hắn.
Liễu Phù Nhược há miệng, do dự nói:
“Thanh Trú, Tiêu đạo hữu là người hiểu lý lẽ, nàng ấy tuyệt đối sẽ không oan uổng người vô tội, ngươi không cần lo lắng..."
“Ta biết."
Kỷ Thanh Trú rũ mắt xuống.
Chính vì biết nên lúc này nàng mới cảm thấy nuối tiếc.
Lúc nàng tự tay g-iết ch-ết Phong Chỉ Tinh, nàng chưa từng nuối tiếc vì Phong Chỉ Tinh đã bỏ lỡ một khả năng khác.
Nhưng nghe tin Tiêu Nhạ Ý bảo Liễu Phù Nhược tới giúp nàng, nàng bỗng nhiên thấy có chút nuối tiếc.
Nếu như Phong Chỉ Tinh có thể tin tưởng Tiêu Nhạ Ý, tin tưởng Thiên Âm Môn thêm một chút thì công đạo mà hắn muốn, kết quả mà hắn muốn cũng không phải xa vời như hắn tưởng tượng.
Tiêu Nhạ Ý ngày hôm nay cũng sẽ không phải một mình thu xác cho Phong Chỉ Tinh chứ?
Liễu Phù Nhược hỏi:
“Vậy còn ngươi?"
“Bí cảnh còn cần đích thân ta kết thúc."
Kỷ Thanh Trú liếc nhìn ma chủng trong tay, nàng nói:
“Các ngươi ở đây quá lâu sẽ chịu ảnh hưởng của ma chủng."
Chương 181 Hải sản làm hư bánh ngọt nhỏ!
Trong trận chiến giữa Liễu Phù Nhược và Bùi Lạc Phong, cả hai bên đều trở nên cáu kỉnh và dễ nổi giận hơn bình thường, khi đ-ánh nh-au cũng không hề cẩn thận chút nào, tất cả đều là do chịu ảnh hưởng của ma chủng.
Kỷ Thanh Trú lo lắng nếu còn ở lại lâu hơn nữa Liễu Phù Nhược và Tiêu Nhạ Ý sẽ phải chịu sự xâm thực không thể vãn hồi.
“Được."
Liễu Phù Nhược cũng không cậy mạnh, “Vậy ta và Tiêu đạo hữu ở bên ngoài đợi ngươi."
“Ừ."
Kỷ Thanh Trú tiễn nàng rời đi rồi mới lên tiếng:
“Tiếp theo ta nên làm thế nào?"
Giọng nói của thiếu nữ vang lên:
“Lúc ngươi vượt qua cửa ải tâm ma có thấy ma chủng từ đâu tới không?"
Kỷ Thanh Trú lấy nến Giao Nhân lúc trước bị nàng thu lại từ trong lòng ra, giọng điệu phức tạp nói:
“Ở đây."
“Cái gì?!"
Trong khung của Ngư Hoặc trên giao diện nhóm trò chuyện nhảy ra những dòng chữ đại diện cho sự kinh ngạc, “Trong nến Giao Nhân của ta... sinh ra ma chủng sao?"
Cỏ:
“Hồng Nguyệt Quang, có thể nói chi tiết tình hình lúc đó không?"
Kỷ Thanh Trú gật đầu, bắt đầu thuật lại tất cả những gì nàng nhìn thấy trong ma chủng ảo cảnh.
“Không đúng... chuyện này không đúng."
Trong khung của gà con trụi lông nhảy ra dòng chữ mang theo sự ngưng trọng:
“Lúc Văn Cao Phỉ bỏ thần cầu ma, chúng ta đã sớm phong ấn những thứ đó rồi mới phải, không thể nào sinh ra ma chủng nữa."
Cỏ:
“Cho dù không thể nào đi chăng nữa thì thực tế cũng đã bày ra trước mắt rồi."
