Hóa Giải Vận Đen: Sư Muội Cầm Trùm Nghĩa Địa Thần Tiên - Chương 250

Cập nhật lúc: 26/03/2026 04:03

“Có lẽ, tách biệt chỉ là ảo giác của hắn.”

Bất T.ử Thụ như đang suy tư, “Cả hai thực chất là liên kết với nhau.”

Trong đầu Ngư Hoặc loé lên một tia sáng:

“Ý ngươi là...

Lúc Tạ T.ử Dạ tu luyện, linh lực mà hắn hấp thu được có một nửa đã cung cấp cho ma khí, cho nên cả hai mới cùng nhau lớn mạnh?”

Bất T.ử Thụ gật đầu:

“Khả năng này là lớn nhất.”

“Nhưng đây là vì sao?”

Tiểu Hắc Trùng Nghịch Ngợm không hiểu:

“Ta chưa từng nghe nói ma khí có thể cộng sinh với linh lực, ngoại lệ duy nhất chính là người bạn kia của Tiểu Hồng, nhưng ma khí trong c-ơ th-ể Liễu Phù Nhược là do ngoại lực phong ấn vào c-ơ th-ể nàng, còn Tạ T.ử Dạ lại là bẩm sinh.”

Tiểu kê trụi lông cau mày:

“Ta và ý nghĩ của con sâu đen kia giống nhau, sự dị biến trong c-ơ th-ể Tạ T.ử Dạ có lẽ tám chín phần mười có liên quan đến Vực Ngoại Thiên Ma, ma khí liên quan mật thiết đến chúng, những hiện tượng khó hiểu này không thể tách rời khỏi chúng.”

“Thật là suy đoán tồi tệ nhất...”

Bất T.ử Thụ nhìn Kỷ Thanh Trú trong giao diện quần thụy, ngữ khí nặng nề:

“Nếu có liên quan đến Vực Ngoại Thiên Ma, chuyện này sẽ không có cách giải quyết rồi.”

Kỷ Thanh Trú tốn bao công sức mới giữ được mạng cho Tạ T.ử Dạ.

Nếu nàng biết tất cả chỉ là uổng công vô ích, thì sẽ có cảm tưởng gì đây?

Lúc này tại bí cảnh Văn phủ.

Khi các yêu đưa ra suy đoán về tình trạng của Tạ T.ử Dạ, Kỷ Thanh Trú cũng đang suy nghĩ.

Nàng hỏi:

“Khi linh lực của ngươi tăng trưởng, ma khí cũng sẽ mạnh lên sao?”

Tạ T.ử Dạ:

“Đúng vậy.”

“Linh lực ngươi hấp thu được, có lẽ có một phần đã bị chuyển hóa thành ma khí.”

Kỷ Thanh Trú cũng nghĩ giống Bất T.ử Thụ, “Ma khí và linh lực trong c-ơ th-ể ngươi không phải là nương tựa lẫn nhau để tồn tại, mà là quan hệ một bên cung cấp cho bên kia trưởng thành.”

Tạ T.ử Dạ liếc nàng một cái:

“Nếu là như vậy, thì có gì khác biệt sao?”

“Ngươi vốn dĩ tưởng rằng cả hai sẽ cùng nhau lớn lên, đây là một việc có ích cho cả đôi bên.”

Kỷ Thanh Trú ném cho Tạ T.ử Dạ một bình liệu thương linh đan, ra hiệu cho hắn tự mình uống.

Tạ T.ử Dạ lại để mặc cho linh đan rơi vào lòng mình mà không lấy, chỉ nhìn chừng chừng Kỷ Thanh Trú, giống như muốn nghe xong phần tiếp theo rồi mới quyết định có nên tự cứu mình hay không.

Kỷ Thanh Trú bèn nói tiếp:

“Nhưng nếu ma khí của ngươi chỉ trưởng thành nhờ vào sự cung cấp linh lực, ngươi có biết tình trạng này thường được gọi là gì không?”

Lời nói đã rõ ràng như vậy, Tạ T.ử Dạ dần dần lĩnh hội được ý tứ của nàng, không nhịn được ngồi thẳng người dậy, giọng thấp trầm:

“Ý ngươi là ma khí trong c-ơ th-ể ta là...”

“Đang hút m-áu?”

“Đang ăn bám.”

Tạ T.ử Dạ và Kỷ Thanh Trú lần lượt nói ra đáp án.

Giọng nói của hai bên chồng lên nhau, rồi chợt im lặng.

Tạ T.ử Dạ lặng lẽ nhìn Kỷ Thanh Trú, trên gương mặt vốn luôn giữ vẻ đạm mạc đã thêm một chút khiển trách đầy ủy khuất.

Cuộc trò chuyện quan trọng và nghiêm túc như vậy mà ngươi vẫn còn tâm trí đùa giỡn sao?

Kỷ Thanh Trú nhẹ ho một tiếng, tránh né ánh mắt khiển trách của Tạ T.ử Dạ, tự biện bạch cho mình:

“Lời ví von của ta cũng rất truyền cảm mà?

Ma khí trong c-ơ th-ể ngươi chẳng phải giống như tên nam chủ cặn bã trong thoại bản xuất thân thấp hèn, lừa gạt tình cảm của nữ chính lương thiện thuần khiết, đã ăn bám lại còn ra vẻ đấy sao!”

Lúc nàng nói lời này, trong đầu hiện lên bóng dáng của Bùi Lạc Phong, thầm phỉ nhổ một cái.

“...

Ngươi nói đúng lắm.”

Tạ T.ử Dạ nghe vậy, hơi im lặng một thoáng rồi gật đầu:

“Loại đàn ông đó ngay cả cặn bã cũng không bằng.”

Lúc này, các yêu trong quần thụy nghe thấy cuộc đối thoại của bọn họ.

Tiểu kê trụi lông:

“Không phải chứ, sao bọn họ lại lái sang chuyện này rồi?

Đây có phải trọng điểm không?”

Ngư Hoặc kéo một chiếc khăn vuông mỏng manh tinh xảo, nghiến răng nghiến lợi:

“Tiểu t.ử này thật là thích hùa theo lời của Hồng Nguyệt Quang mà!

Rõ ràng lúc nãy còn đòi đ-ánh đòi g-iết với Hồng Nguyệt Quang, giờ lại tỏ vẻ ngoan ngoãn cho ai xem chứ?”

Tiểu kê trụi lông:

“...

Ngươi cũng đừng có nhầm trọng điểm!”

Tiểu Hắc Trùng Nghịch Ngợm gặm thanh mài răng, không hiểu hỏi:

“Nam chính tồi tệ như vậy thì ai còn muốn mua thoại bản xem nữa chứ?”

Bất T.ử Thụ nghĩ đến một tên nào đó suốt ngày ôm thoại bản cười “hì hì”, ngữ khí nặng nề:

“Sở thích của con người thật là đa dạng!”

Ngư Hoặc cũng có cùng cảm nhận, ngữ khí cũng nặng nề không kém:

“Ngươi v-ĩnh vi-ễn không biết được những kẻ bỏ tiền mua thoại bản đều là những hạng người kỳ quái thế nào đâu!”

Tiểu Hắc Trùng Nghịch Ngợm:

“?”

Tiểu kê trụi lông:

“...

Đã bảo là các ngươi đừng nhầm trọng điểm rồi mà!”

Phía bên kia, bí cảnh Văn phủ.

Kỷ Thanh Trú cũng nghe thấy cuộc đối thoại của các yêu trong quần thụy, biết hai người mình đã lái chủ đề đi hơi xa, bèn nói:

“Tuy nhiên, cách ví von ‘hút m-áu’ của ngươi cũng rất đúng.”

“Thế giới rộng lớn, sinh linh vô số, không gì là không có, nhưng qua dâu bể thời gian, năm tháng đổi thay, sự biến hóa của bản thân sinh linh đều hướng về những điều có lợi cho mình.”

Kỷ Thanh Trú nói:

“Nếu ma khí thực sự thuộc về ngươi, nó phải có ích cho ngươi, chứ không phải chỉ biết hút linh lực của ngươi để cung cấp cho bản thân mà không mang lại bất kỳ lợi ích nào cho ngươi.”

Nàng nhặt bình thu-ốc trên người Tạ T.ử Dạ lên, nhét vào tay nam nhân, nghiêm túc nói:

“Tạ đạo hữu, ma khí nhất định là có lai lịch khác, không liên quan đến ngươi, không phải bẩm sinh đã có.”

Cho nên, ngươi không phải là mầm mống xấu bẩm sinh.

“Ngươi vẫn còn cứu được.”

Ngữ khí Kỷ Thanh Trú kiên định, “Dù ta chưa rõ ma khí từ đâu đến, nên chế ngự thế nào, thậm chí bóc tách khỏi người ngươi ra sao, nhưng vì nó không thuộc về ngươi, nên ngươi vẫn còn cứu được.”

“Ngươi rõ ràng còn chưa biết phải cứu ta như thế nào...”

Tạ T.ử Dạ siết c.h.ặ.t bình thu-ốc trong tay, đốt ngón tay trắng bệch.

Hắn nhìn chừng chừng Kỷ Thanh Trú, giọng nói lạnh lẽo như đang chất vấn, lại ẩn chứa một tia run rẩy như đang mong đợi điều gì đó:

“Làm sao ngươi có thể đảm bảo là ta vẫn còn cứu được?”

“Ta đã nói rồi.”

Kỷ Thanh Trú giơ tay, nắm lấy chuôi kiếm Ly Biệt, cổ tay hơi xoay, Ly Biệt Kiếm như cắt đậu phụ, dễ dàng cắt đứt thân cây cổ thụ, nằm ngang trên cổ Tạ T.ử Dạ.

Lưỡi kiếm lạnh lẽo dán vào làn da trắng bệch vì mất m-áu quá nhiều của nam nhân, in lên một vệt đỏ mảnh mai.

Giọng Kỷ Thanh Trú bình thản:

“Cứu không được thì g-iết ngươi.”

Tạ T.ử Dạ ngẩn ngơ nhìn Kỷ Thanh Trú đang ở gang tấc, nhất thời không nói nên lời.

“Kết quả tồi tệ nhất chẳng qua chỉ là c-ái ch-ết.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Hóa Giải Vận Đen: Sư Muội Cầm Trùm Nghĩa Địa Thần Tiên - Chương 250: Chương 250 | MonkeyD