Hóa Giải Vận Đen: Sư Muội Cầm Trùm Nghĩa Địa Thần Tiên - Chương 286
Cập nhật lúc: 26/03/2026 04:09
Chỉ sau vài hơi thở, Kỷ Thanh Trú đã thấy Mao Nhung đạo nhân đang đi ngược dòng mà tới.
Mao Nhung đạo nhân không còn vẻ từ ái cười híp mắt như trước, trái lại sa sầm mặt, vô cùng nghiêm túc.
Cho đến khi nhìn thấy Kỷ Thanh Trú đang trôi xuống theo dòng nước, biểu cảm của Mao Nhung đạo nhân mới hơi thả lỏng, đôi bên lập tức hội hợp.
Mao Nhung đạo nhân đem Kỷ Thanh Trú nạp vào phạm vi bảo hộ của mình, đ-ánh giá từ trên xuống dưới một lượt mới mở miệng:
“Ngươi lấy được tinh huyết Đằng Xà rồi?"
Kỷ Thanh Trú gật đầu:
“Vâng, đa tạ Hoa môn chủ, mọi việc thuận lợi."
Mao Nhung đạo nhân nhịn không được lại hỏi:
“Dị động lúc trước... là do ngươi gây ra khi lấy tinh huyết?"
Kỷ Thanh Trú nhớ tới dáng vẻ kích động của Đằng Xà chi tâm khi biết nhà nó mất rồi, lại nhìn biểu cảm quái dị của Mao Nhung đạo nhân, khẽ ho một tiếng, không thể không thừa nhận:
“...
Vâng, động tĩnh có hơi lớn sao?"
Mao Nhung đạo nhân khóe miệng giật giật:
“Ngươi nói xem?"
“Thiên Thượng Chi Thủy vạn năm qua lần đầu tiên bị đứt đoạn, tuy rằng chỉ là công phu mấy hơi thở, chắc hẳn chưa bị ai phát hiện, nhưng động tĩnh do Đằng Xà chi tâm gây ra có hơi lớn rồi, cũng chẳng biết thám t.ử của các môn phái cài cắm ở Linh Thú môn ta có nhận ra hay không."
Điều Mao Nhung đạo nhân không nói là, sau khi dị động bình ổn, ông vốn định ngược dòng lên tìm Kỷ Thanh Trú.
Nhưng không ngờ tới, mỗi khi ông sắp đến gần phương hướng của Kỷ Thanh Trú, dòng nước của Thiên Thượng Chi Thủy lại giống như phát điên, bỗng nhiên nổi lên vòi rồng nước, quăng quật ông qua lại.
Mặc dù không có chứng cứ, Mao Nhung đạo nhân lại cảm thấy một cách kỳ lạ là có ai đó đang ngăn cản ông đi tìm Kỷ Thanh Trú.
Bị quăng quật mấy lần, Mao Nhung đạo nhân đều nghi ngờ liệu có phải Kỷ Thanh Trú đã xảy ra chuyện rồi không.
Ông không dám nghĩ, nếu tiểu đồ đệ của Bạch Vi xảy ra vấn đề ở chỗ ông, người đàn bà điên kia sẽ chạy tới Linh Thú môn làm ra chuyện gì.
May mà lần thử cuối cùng, cái vòi rồng nước luôn bỗng nhiên xuất hiện quăng quật ông qua lại kia đã biến mất, Mao Nhung đạo nhân lúc này mới thuận lợi hội hợp với Kỷ Thanh Trú.
“Rời khỏi nơi này trước."
Mao Nhung đạo nhân không hề nói ra những chuyện này.
Bị vòi rồng nước quăng quật qua lại cũng quá mất mặt rồi!
Cái mặt già này của ông vẫn cần phải giữ lấy.
“Đi thôi."
Kỷ Thanh Trú không hề hay biết chuyện đó gật gật đầu, hai người thuận dòng xuống dưới, trở về Thiên Thượng phong.
Trở lại bên nồi lớn, Kỷ Thanh Trú liếc nhìn xung quanh, bỗng cảm thấy dị dạng.
“Tạ T.ử Dạ người đâu rồi?"
Chương 216 Tạ T.ử Dạ, ngươi đã làm gì?
“Hắn?"
Liễu Phù Nhược đón lấy, đưa cho Kỷ Thanh Trú một cái hộp gỗ:
“Hắn về phòng rồi, bảo ta đưa cái này cho muội."
Hộp gỗ chỉ to bằng bàn tay, thần thức Kỷ Thanh Trú quét qua, phát hiện nó che chắn sự thăm dò từ bên ngoài, là một linh khí đẳng cấp không thấp.
Kỷ Thanh Trú hỏi:
“Bên trong này là cái gì?"
Liễu Phù Nhược lắc đầu:
“Ta không xem, hắn nói là đưa cho muội."
Nàng ngày thường tuy không ít lần mắng Tạ T.ử Dạ là trà xanh, nhưng một số chừng mực thì vẫn hiểu.
Dù không phải vì Tạ T.ử Dạ thì cũng là vì Kỷ Thanh Trú.
“Muội biết rồi."
Kỷ Thanh Trú không mở hộp trước mặt mọi người, chỉ thu nó lại.
Tầm mắt chuyển đi, Kỷ Thanh Trú bỗng nhiên phát hiện ba cái nồi lớn đã trống rỗng.
Mao Nhung đạo nhân cũng thò đầu ra, âm lượng không tự chủ được mà cao lên:
“Vừa rồi còn nhiều tôm hùm đất như vậy mà?!"
Ông mới chỉ ăn một hộp thôi!
Nếu không phải trước khi đi Thiên Thượng Chi Thủy, Kỷ Thanh Trú lại thêm cho ông một bát thì bây giờ chẳng phải ông chẳng còn gì để ăn sao?
“À thì."
Liễu Phù Nhược nghe vậy, d.ụ.c ngôn hựu chỉ (muốn nói lại thôi).
Cơ Tù Vũ đi tới.
Lúc này, hắn lại dùng một chiếc khăn tay che đi nửa khuôn mặt dưới, đôi mắt hơi ửng đỏ tựa như đã từng khóc.
Nghe thấy lời hỏi của Mao Nhung đạo nhân, Cơ Tù Vũ lạnh cười một tiếng:
“Tất nhiên là bị ăn hết rồi!"
Mao Nhung đạo nhân:
“Ngươi ăn nhiều như vậy sao?!"
Cũng không sợ b-éo ch-ết!
Ăn mảnh!
B-éo ch-ết ngươi đi cho rồi!
“Ta?"
Cơ Tù Vũ túm lấy mái tóc dài của Mao Nhung đạo nhân, chỉ vào cánh rừng sơn lâm nơi truyền đến tiếng sột soạt đằng xa:
“Ngươi mở to mắt ra mà nhìn xem là ai đang ăn, đều là đám linh thú ngươi nuôi đấy!"
“Làm sao có thể?!"
Mao Nhung đạo nhân theo bản năng phản bác, đám lông xù kia đều bị mùi hương liệu khắp núi đồi kích thích đến mức hắt hơi liên tục mà.
—— Ồ đúng rồi!
Lúc đầu ông tới tìm Kỷ Thanh Trú chính là để đòi lại công bằng cho đám lông xù, bảo Kỷ Thanh Trú đổi ngọn núi khác mà nấu cơm!
Đáng ghét, tôm hùm đất thơm quá, hại ông quên sạch sành sanh chuyện chính sự.
—— Không đúng, Cơ Tù Vũ nói cái gì?
Đám lông xù kia ăn hết tôm hùm đất rồi sao?!
Chẳng phải bọn chúng từng đứa một đều không chịu nổi mùi tôm hùm đất sao?
Sao lại ăn được chứ!
“Sao lại không thể?"
Cơ Tù Vũ hắt hơi một cái, nước mắt lại trào ra.
Hắn lườm Mao Nhung đạo nhân một cái:
“Đám dã man kia xông ra liền nhắm vào nồi lớn mà ủi, nếu không phải có Thực Thiết Thú chủ trì trật tự, bảo bọn chúng xếp hàng lĩnh thì bọn chúng ngay cả nồi cũng l-iếm sạch rồi!"
“À thì."
Mao Nhung đạo nhân tức khắc mất đi cái khí thế hung hăng lúc đầu, trái lại vô cùng chột dạ nhìn thoáng qua chủ nhân của tôm hùm đất —— Kỷ Thanh Trú.
“Cái đó... tiểu bằng hữu à."
Mao Nhung đạo nhân khẽ ho một tiếng:
“Đám lông xù nhà ta tuổi còn nhỏ..."
Liễu Phù Nhược ôm hộp cơm rỗng, u u mở miệng:
“Lúc trước ông nói tuổi của Thực Thiết Thú có thể làm cô nãi nãi của Thanh Trú đấy."
Mao Nhung đạo nhân:
“..."
“Khụ, bọn chúng phần lớn linh trí chưa mở, không hiểu chuyện, không hiểu quy củ lắm, ta thay bọn chúng xin lỗi ngươi."
Mao Nhung đạo nhân chuyển đề tài:
“Để biểu thị ý xin lỗi, ta bảo đồ đệ ta đi vớt thêm một ít tôm hùm đất đền cho ngươi, thấy thế nào?"
Vớt nhiều một chút, đến lúc đó Kỷ Thanh Trú vui vẻ, lại làm ra tôm hùm đất, vị sư tôn này của hắn cũng có thể hưởng chút ánh sáng.
Kỷ Thanh Trú liếc mắt một cái liền nhìn ra bàn tính nhỏ trong lòng Mao Nhung đạo nhân, không khỏi nhịn cười.
Tuy nhiên, nàng có thể thuận lợi lấy được tinh huyết Đằng Xà, hoàn toàn là nhờ Mao Nhung đạo nhân đi cửa sau.
Chỉ là nấu một bữa tôm hùm đất, hoàn toàn không lỗ, thậm chí còn lãi to.
Kỷ Thanh Trú gật đầu:
“Được, vậy thì làm phiền Hoa môn chủ."
