Hóa Giải Vận Đen: Sư Muội Cầm Trùm Nghĩa Địa Thần Tiên - Chương 60
Cập nhật lúc: 26/03/2026 02:11
“Nhìn hành động nàng liên tục lấy ra bảo bối từ túi trữ vật, các tán tu vốn dĩ đau đớn vì thương tích dần im lặng, trao đổi ánh mắt với nhau.”
Cuối cùng có một tán tu cười nói với nàng:
“Phù Nhược, nếu không có muội bọn huynh đều phải ch-ết, đại ân đại đức không lời nào báo đáp được, bèn lấy trà thay r-ượu kính muội một ly, đợi sau khi về thành bọn huynh lại bày tiệc chính thức cảm ơn muội."
Liễu Phù Nhược đã giúp đỡ đồng đội, sự tự hào và niềm vui tràn ngập trong lòng, không chút nghi ngờ nhận lấy ly trà đó uống cạn.
Tiếp đó bèn thấy mắt tối sầm lại, không biết gì nữa.
Lúc nàng tỉnh lại lần nữa đã trở về nhà rồi.
Nương nàng nói với nàng những tu sĩ đó đã bỏ Mê Hồn tán vào trà, nhân lúc nàng hôn mê định cướp đoạt tài vật của nàng.
Nhưng không ai ngờ trong nhà Liễu Phù Nhược sớm đã phái người âm thầm bảo vệ.
Khoảnh khắc Liễu Phù Nhược hôn mê những người đó bèn định sẵn c-ái ch-ết.
Sau đó bèn là mười lăm tuổi, Liễu Phù Nhược cùng đồng môn vào bí cảnh thí luyện……
Chuyện cũ năm xưa ùa về trong lòng.
“Tiền bối, ta……"
Liễu Phù Nhược được Kỷ Thanh Trú đ-ánh thức, nàng có chút thẫn thờ:
“Những người đó lúc đầu quả thật không phải vì tiền tài mà quen biết ta, nhưng cuối cùng những người đó đều……"
“Đều vì tiền tài mà trở mặt với ngươi."
Kỷ Thanh Trú tiếp lời Liễu Phù Nhược chưa nói hết, nàng nói:
“Những người đó không nhịn được cám dỗ, lấy oán báo ân, làm việc bất hợp pháp bèn là đáng đời.
Ngươi có lòng tốt giúp đỡ không hề sai, nhưng mức độ hành sự của ngươi sai rồi."
Liễu Phù Nhược ngây người nhìn Kỷ Thanh Trú.
Kỷ Thanh Trú cũng đang nhìn nàng:
“Nhân vô thập toàn, mỗi một người ngươi gặp bao gồm cả ta đều không phải là 'người tốt' trong tưởng tượng của ngươi."
Khựng lại một chút, Kỷ Thanh Trú đổi giọng:
“Nhưng đại đa số mọi người cũng không phải là kẻ xấu làm điều ác không ghê tay, chỉ là lòng người không chịu nổi thử thách."
“Khi lợi ích đủ lớn đặt ngay trước mắt, có lẽ một người tốt mà ngươi từng tưởng tượng cũng sẽ lập tức lộ ra nanh vuốt, rút kiếm hướng về phía ngươi."
Kỷ Thanh Trú gọi ra tiểu kiếm bạch ngọc, giơ tay phải lên, ngón trỏ khẽ điểm vào giữa mày Liễu Phù Nhược, nhẹ giọng nói:
“Ngươi có thể lần nào cũng g-iết ch-ết đối phương sao?"
“Nếu không thể bèn nghiêm túc suy nghĩ xem làm thế nào để tránh cho mình rơi vào cảnh ngộ đó, chứ không phải hết lần này đến lần khác lặp lại sai lầm rồi khóc lóc nói những người ngươi gặp đều là kẻ xấu, nhưng ngươi tin tưởng thế gian này vẫn còn người tốt tồn tại."
Nói xong Kỷ Thanh Trú ngự kiếm rời đi, hóa thành một luồng lưu quang biến mất nơi chân trời.
Chương 45 Gã đào mỏ PUA thiên kim tiểu thư ngốc nghếch
Kỷ Thanh Trú ngự kiếm đi xa, nhớ lại lúc nàng gọi ra tiểu kiếm bạch ngọc ban nãy bỗng thấy có ai đó đang nhìn chằm chằm mình.
Đồng thời ngọc bội Phượng Hoàng cũng phát ra cảnh báo, cách nàng và Liễu Phù Nhược trăm mét có người đang trốn trong bóng tối.
“Tu sĩ Kim Đan kỳ……"
Kỷ Thanh Trú đoán đó hẳn là người nhà Liễu Phù Nhược phái tới.
Đối phương đại khái là cảnh giác nàng ra tay với Liễu Phù Nhược nên mới trong khoảnh khắc đó tỏa ra địch ý, bị ngọc bội bắt được.
Phát hiện Kỷ Thanh Trú không phải muốn ra tay với Liễu Phù Nhược người nọ mới thu lại địch ý.
“Cũng khó trách, dù sao cũng là địa giới của Thiên Cơ môn."
Kỷ Thanh Trú cũng là sau khi nhìn thấy Liễu Phù Nhược mới nhớ ra nàng ta là con gái của Thiên Cơ môn chủ.
Cũng không phải Kỷ Thanh Trú bỏ qua thông tin quan trọng như vậy, mà là lúc nguyên tác bắt đầu Thiên Cơ môn chủ hiện tại đã lui về phía sau màn, tự xưng là một tán tu nhàn vân dã hạc rồi.
Tiểu thuyết tự nhiên sẽ không nhấn mạnh thân phận thiên kim tiền môn chủ của Liễu Phù Nhược, chỉ nói nhà nàng ta cực giàu.
Kỷ Thanh Trú còn nhớ trung kỳ tiểu thuyết có người dòm ngó vị trí Ma tôn của Bùi Lạc Phong, suýt chút nữa kéo gã xuống ngựa, Bùi Lạc Phong mượn tiền tài nhà Liễu Phù Nhược mua chuộc tay chân thân tín của đối phương, thành công phản sát.
Đoạn đó tập trung miêu tả Bùi Lạc Phong mưu trí anh minh, trí dũng song toàn như thế nào.
Lúc này Liễu Phù Nhược bị tổn thương thấu tim vốn định dùng linh thạch để xóa sạch nợ tình giữa hai người, nhìn thấy phong thái của gã lòng trắc ẩn còn sót lại lại một lần nữa gợn sóng.
Cốt truyện phía sau bèn lại là sự quấn quýt quen thuộc ngươi yêu ta, ta yêu ngươi nhưng ta không thừa nhận ta yêu ngươi —— kiểu ngược luyến tàn tâm quẩn quanh không dứt của tiểu thuyết.
Trong mắt Kỷ Thanh Trú, nếu không phải nhà họ Liễu sẵn sàng tài trợ cho Bùi Lạc Phong đống linh thạch thì gã cũng không thể cạy góc tường của đối thủ, bản chất bèn là một gã đào mỏ mà thôi.
Nhìn thấy màn kịch gã đào mỏ PUA thiên kim tiểu thư ngốc nghếch này, Kỷ Thanh Trú rốt cuộc không còn kỳ vọng vào sự đảo ngược nữa bèn bỏ truyện ở đây, nửa sau tiểu thuyết xảy ra chuyện gì nàng cũng hoàn toàn không biết.
“Là tiên nhân!
Tiên nhân!"
Kỷ Thanh Trú nghe thấy phía dưới truyền đến tiếng gọi.
Nàng cúi đầu nhìn phát hiện hướng mình tùy ý chọn vậy mà lại là cái thôn gặp Hác sư tỷ tối qua.
Lúc này Hác sư tỷ và sư muội nàng đang vẫy tay với nàng ở phía dưới.
Kỷ Thanh Trú uyển chuyển hạ xuống, hai người lập tức nghênh đón.
“Tiên nhân."
Hác sư tỷ hành lễ với nàng:
“Lần chia ly trước quá vội vàng, chỉ biết hỏi danh tính tiên nhân mà chưa từng nhắc đến họ tên vãn bối, thật sự thất lễ, vãn bối Hác Nhân, kiến qua tiên nhân."
Sư muội bên cạnh cũng mở miệng tự giới thiệu:
“Vãn bối Hướng Hà, kiến qua tiền bối."
“Không cần đa lễ."
Kỷ Thanh Trú hỏi:
“Các ngươi gọi ta lại là vì chuyện gì?"
“Linh đan tiên nhân tặng lần trước vãn bối đã chia cho những người khác trong đội cứu hộ, không ít phàm nhân đều nhờ ngài ra tay giúp đỡ mà được cứu trị, hiện tại đã bình an."
Hác Nhân chắp tay cúi người bày tỏ lòng biết ơn:
“Các tu sĩ trong đội cứu hộ cũng nhờ linh đan của ngài kịp thời bổ sung linh lực nên tránh được cái khổ linh khu thiếu hụt, vãn bối thay họ cảm ơn ngài."
Kỷ Thanh Trú nói:
“Chuyện nhỏ mà thôi."
“Lần này gọi tiên nhân ngài lại quả thật là có việc cầu khẩn."
Hác Nhân có chút ngại ngùng, nàng nói:
“Không biết tiên nhân có thời gian nghe vãn bối nói một lời không?"
“Ngươi cứ nói ra xem sao."
Kỷ Thanh Trú chuyến đi này dự trù khá nhiều thời gian cho mình, nếu không cũng sẽ không đồng ý với Thịnh Thư thuận đường giúp nàng tìm đồ.
Hác Nhân nói:
“Tiên nhân có nhớ cây cổ thụ ngàn năm bị gãy đó không?
Ngài từng dời cành lá bị gãy của nó để cứu một đôi cha con sắp ch-ết."
Kỷ Thanh Trú gật đầu:
“Tự nhiên nhớ rõ."
Hác Nhân nói:
“Hai cha con được ngài cứu tỉnh sau khi tỉnh lại nói khoảnh khắc trước khi địa long lật mình họ lờ mờ nghe thấy dưới đất truyền đến tiếng chuông, họ vốn dĩ có thể chạy khỏi hầm r-ượu nhưng sau khi nghe thấy tiếng chuông đó nhất thời thẫn thờ quên mất hành động mới bị kẹt lại."
