Hóa Giải Vận Đen: Sư Muội Cầm Trùm Nghĩa Địa Thần Tiên - Chương 91
Cập nhật lúc: 26/03/2026 02:15
“Cuộc đối thoại trên từ buổi trưa bắt đầu đã lặp lại không dưới hai mươi lần.”
Thay đổi duy nhất chỉ có câu “nửa canh giờ” đó.
Lúc bắt đầu là “năm canh giờ”, sau đó là “bốn canh giờ rưỡi”...
Cho tới tận bây giờ.
Nghe thấy còn phải đợi nửa canh giờ nữa Liễu Phù Nhược đã cảm thấy toàn thân vô lực.
Nếu như không ăn được món Phật Nhảy Tường mà Kỷ Thanh Trú hầm, dung mạo của nàng, phẩm cách của nàng, cuộc đời tốt đẹp của nàng, thậm chí là linh hồn đều sẽ gặp phải đòn kích nặng nề.
Ai có thể nói cho nàng biết mấy cái miệng hũ gốm đó có thể tỏa ra hương vị thơm—————————như vậy được không?
Chấn kinh.
Không hiểu.
Chỉ muốn xông lên ăn cho thỏa thích.
Trong đầu Liễu Phù Nhược suy nghĩ muôn vàn cuối cùng hóa thành một câu:
“Ăn được chưa?”
Kỷ Thanh Trú nhìn sâu nàng một cái:
“Tỷ nửa khắc trước vừa mới hỏi xong.”
Liễu Phù Nhược nỗ lực biện giải cho mình:
“Đều tại nó càng ngày càng thơm mà!”
Kỷ Thanh Trú đưa cho Liễu Phù Nhược một miếng bánh quy nướng, “Cầm lấy.”
Liễu Phù Nhược nhận lấy miếng bánh quy nướng giống như cái cành cây nhỏ đó hỏi:
“Đây là cái gì?”
“Mài răng... khụ, bánh quy nhỏ.”
Kỷ Thanh Trú suýt chút nữa đã nói ra ba chữ “thanh mài răng”.
Đây là thứ trước đây nàng đặc biệt nướng cho Tiểu Hắc Trùng phản nghịch.
Lượng calo không cao, không chiếm bụng, rất cứng nhưng thơm, nhai rắc rắc có thể mài được nửa ngày.
Tiểu Hắc Trùng phản nghịch chứng thực chính thức, là món đồ ăn vặt giải tỏa thời gian rất tốt.
Kỷ Thanh Trú nghĩ tới tính cách nhiệt tình như lửa giống như cún con của Tiểu Hắc Trùng phản nghịch liền đặt tên cho miếng bánh quy nhỏ là thanh mài răng.
Cái tên thật là chuẩn xác nha.
Thanh mài răng và Tiểu Hắc Trùng phản nghịch là một cặp trời sinh!
Nàng nói:
“Hơi cứng một chút tỷ cứ từ từ mà ăn, dùng để giải tỏa thời gian đó.”
“...
Ồ.”
Liễu Phù Nhược dùng răng hàm nghiền nát thanh mài răng rắc rắc.
Đám động vật nhỏ gần đó chỉ cảm thấy ma âm xuyên tai đồng loạt rút lui.
Liễu Phù Nhược đ-ánh giá:
“Khá thơm đó, còn nữa không?”
Kỷ Thanh Trú lộ ra biểu tình khó nói hết, không ngờ tới nàng lại khá thích.
“Cho tỷ nè.”
Kỷ Thanh Trú có khổ thế nào cũng không để khổ đứa trẻ, đem một hũ nhỏ thanh mài răng tặng cho Liễu Phù Nhược.
Dù sao dạo gần đây Tiểu Hắc Trùng phản nghịch nhập ma rồi cũng không ngày ngày la hét “đói đói đói” nữa, thanh mài răng mới nướng của nàng cũng không còn đất dụng võ.
Trong tiếng mài răng rắc rắc, hòn đảo biển đêm khuya dường như không còn tịch mịch như vậy nữa.
Kỷ Thanh Trú thấy thời gian đã gần đủ rồi, nhấc nắp một cái hũ gốm lên.
Bên cạnh có gió lướt qua, Liễu Phù Nhược nhai thanh mài răng rắc rắc ngồi xổm bên cạnh nàng vẻ mặt mong đợi:
“Xong rồi hả?”
Kỷ Thanh Trú:
“...
Ta múc cho tỷ một bát.”
Nàng nhớ lúc đứa trẻ mới đi theo nàng đâu có như vậy đâu.
Trong sách cũng đâu có như vậy đâu.
Chuyện gì xảy ra vậy ta.
Đại khái là nhận ra sự nghi hoặc của Kỷ Thanh Trú, Liễu Phù Nhược khẽ ho một tiếng giải thích:
“Mẹ tỷ nói thực lực yếu mới bị kẻ xấu coi là con mồi, tỷ nghĩ tới việc trở nên mạnh mẽ thì sẽ không gặp phải kẻ xấu nữa cho nên luôn nỗ lực khổ tu.”
Nàng đã thăm dò đủ loại phương pháp khổ tu, trong đó có một điều chính là cai đi khẩu thiệt chi d.ụ.c.
Dẫn tới việc mặc dù nàng quý là thiếu môn chủ Thiên Cơ môn nhưng bình thường toàn gặm màn thầu húp cháo loãng.
Lúc bận rộn thậm chí còn không ăn cơm, một viên ích cốc đan là xong một ngày.
Ngay cả khi tham gia yến tiệc Liễu Phù Nhược cũng coi thức ăn trên bàn là thú dữ trên con đường tu hành tuyệt đối không động đũa.
Cho tới khi đi theo Kỷ Thanh Trú.
Liễu Phù Nhược lúc này mới biết ăn cơm hóa ra là một chuyện hạnh phúc như vậy nha!
Nhiều năm qua thanh thang quả thủy nên vị giác của Liễu Phù Nhược có chút không chịu nổi những món có hương vị đậm đà.
Nhưng nàng lại vừa kém vừa ham ăn, luôn muốn thử thách giới hạn của mình, kết quả là bị cay tới mức nhảy dựng lên.
Hết cách rồi, Kỷ Thanh Trú trên đường đi động một chút là thịt nướng lẩu tôm hùm đất cay.
Những thứ này nếu như ăn quá thanh đạm Liễu Phù Nhược cảm thấy thiếu thiếu cái gì đó.
Tuy nhiên nàng vẫn thích những món thanh đạm tươi ngọt hơn.
Nhìn chằm chằm vào nước canh đặc sệt tỏa ra hơi thở tươi mỹ bên trong hũ gốm, nếu không có Kỷ Thanh Trú ngăn cản Liễu Phù Nhược đã kề miệng vào miệng hũ gốm húp một miếng rồi.
Kỷ Thanh Trú rất sợ Liễu Phù Nhược thực sự đi húp một miếng làm cho miệng bị bỏng thành xúc xích, tay chân lanh lẹ múc cho nàng một bát, lại dùng Thanh Phong thuật thổi cho nguội.
Vào giờ phút này Kỷ Thanh Trú không tin rằng Liễu Phù Nhược còn có kiên nhẫn tự mình thổi nguội rồi mới ăn.
“Ăn đi, đừng vội, cả một hũ lớn này đều là của tỷ đó.”
Nguyên liệu Kỷ Thanh Trú thu về rất nhiều nên hầm tới tận ba hũ lớn Phật Nhảy Tường.
Liễu Phù Nhược ăn trong bát nhìn trong hũ, nghe vậy hiếu kỳ hỏi:
“Hai hũ khác thì sao?”
Kỷ Thanh Trú:
“...
Tặng người.”
Liễu Phù Nhược mặc dù thèm nhưng cũng không phải thực sự thèm tới mức mất đi lý trí.
Nàng húp một ngụm nước canh tươi mỹ có chút nuối tiếc nhưng lại ngoan ngoãn gật đầu:
“Người nhận được hai hũ này chắc chắn là vô cùng hạnh phúc nha.”
Kỷ Thanh Trú bị lời này của nàng làm cho bật cười:
“Tỷ cũng có một hũ mà.”
Liễu Phù Nhược hếch cằm lên vui mừng rồi:
“Tỷ cũng vô cùng hạnh phúc!”
Ngừng một chút nàng lại có chút ngại ngùng nói:
“Thanh Trú, tỷ thực ra cũng không thèm tới mức đó đâu, muội cũng mau ăn đi, bận rộn cả ngày rồi.”
Liễu Phù Nhược mặc dù miếng đầu tiên đã yêu món Phật Nhảy Tường nhưng cũng không đến mức ích kỷ tới mức ăn mảnh.
Dù sao công thần có thể hầm ra thứ mỹ vị như vậy vẫn là Kỷ Thanh Trú nha!
Kỷ Thanh Trú, vị thần của nàng!
Liễu Phù Nhược cầm lấy bát thìa múc cho Kỷ Thanh Trú một bát.
“Đợi chút.”
Kỷ Thanh Trú đem hai hũ khác nhét vào nhóm chat, phát hai cái lì xì độc quyền, lúc này mới bưng bát cùng Liễu Phù Nhược thưởng thức bữa Phật Nhảy Tường mất của nàng đại nửa ngày thời gian mới làm xong này.
“Đinh đông, đinh đông.”
Cùng lúc đó trong Chư Thần Quần Mộ.
Tiểu Gà Trọc đang ở trong mộ thất cũng như Tiểu Hắc Trùng phản nghịch đang trốn ở một góc nào đó đều nghe thấy hai tiếng thông báo tin nhắn.
Không cần nói cũng biết định là Kỷ Thanh Trú đã làm xong cơm cho bọn họ phát lì xì độc quyền tương ứng rồi.
Một ngày không ăn mặc dù đối với c-ơ th-ể của Tiểu Gà Trọc không có ảnh hưởng gì nhưng tâm hồn của hắn lại phải chịu sự t.r.a t.ấ.n không lời nào diễn tả được.
