Hoa Hồng Xanh Chẳng Còn, Cố Nhân Chẳng Thể Quay Về - Chương 4
Cập nhật lúc: 13/07/2026 14:02
Lễ tân lắc đầu: "Chuyện này thì tôi không rõ ạ."
Tại bữa tiệc, khi thời gian đã điểm, vậy mà nam nữ chính đều biến mất tăm.
Các vị khách bắt đầu xì xào bàn tán.
Lý Dao lúc này xuất hiện trong bộ lễ phục màu hồng.
Cô ta cầm micro, quét mắt một vòng phía dưới khán đài.
"Cảm ơn mọi người đã bớt chút thời gian quý báu đến tham dự bữa tiệc sinh nhật này."
"Rất xin lỗi, nhân vật chính hôm nay là Tiểu Tịch lại không thấy đâu, vậy bây giờ để tôi..."
Lời còn chưa dứt, chiếc micro đã bị Chu Yến Thanh lấy mất.
"Thưa mọi người, Tiểu Tịch có chút việc đột xuất nên không tới được. Hy vọng mọi người dùng bữa vui vẻ, cảm ơn."
Chu Yến Thanh nhìn xung quanh, toàn bộ đều là phong cách trang trí màu hồng.
Trong một khoảnh khắc, anh ta cảm thấy một sự mỉa mai cay đắng.
Anh ta dường như đã hiểu tại sao Tiểu Tịch lại lặng lẽ rời đi mà không một lời từ biệt.
Tôi ngồi máy bay suốt ba tiếng đồng hồ, cuối cùng đã về đến nhà.
Trên bàn ăn, bày sẵn chiếc bánh kem màu xanh mà tôi yêu thích nhất, bên trong còn có cả dâu tây.
Mẹ vừa cười vừa lén lau nước mắt.
"Tiểu Tịch nhà chúng ta cuối cùng cũng về nhà đón sinh nhật rồi."
Bố khuyên bà: "Con gái về nhà thì nên vui mới phải, khóc lóc làm gì."
Mẹ mỉm cười gật đầu: "Phải, vui, rất vui."
"À đúng rồi, Tiểu Tịch, sao không thấy Yến Thanh về cùng, hai đứa còn một tuần nữa là kết hôn rồi mà."
Tay đang gắp thức ăn của tôi khựng lại vài giây.
"Bố mẹ, con thông báo với hai người một chuyện, con và anh ấy sẽ không kết hôn nữa."
6
Mẹ mở to mắt: "Nó làm con chịu ấm ức gì sao?"
Bố tức giận đập mạnh đôi đũa xuống bàn: "Để bố đi tính sổ với nó."
Tôi mỉm cười: "Anh ấy đã có người mình thích rồi, con cũng không muốn bản thân phải chịu uất ức."
Khương Tiểu Tịch dường như đã hoàn toàn biến mất khỏi thế giới của Chu Yến Thanh.
Điện thoại không nghe, tin nhắn không trả lời, ngay cả trạng thái trên mạng xã hội cũng không còn cập nhật.
Trong lúc họp hành, anh ta luôn thẫn thờ, tâm trí treo ngược cành cây.
Anh ta cố gắng dùng công việc để gây tê bản thân. Anh ta tin rằng, chỉ cần Tiểu Tịch nghĩ thông suốt, cô sẽ tự nhiên quay về.
Anh ta làm việc liên tục suốt hai ngày hai đêm, mệt mỏi rã rời bước xuống dưới lầu.
Chiếc đèn ở ban công vốn đã tắt ngấm ba ngày nay bỗng nhiên sáng lên.
Chu Yến Thanh vội vã bước nhanh về nhà.
Đến trước cửa nhà, anh ta cẩn thận lấy điện thoại ra, chỉnh lại mái tóc đang rối bời.
Khóe miệng không sao nén nổi nụ cười, anh ta gõ cửa.
Ngay khoảnh khắc cửa mở, nụ cười trên môi anh ta lập tức biến mất.
"Sao em lại ở đây?"
Lý Dao ngẩn người mất ba giây: "Em không ở đây thì ở đâu?"
Phải rồi, anh ta chợt nhớ ra, ở đây có phòng dự phòng cho Lý Dao, căn phòng mà chính tay anh đã trang trí theo phong cách màu hồng.
Trước đây, Tiểu Tịch từng đòi trang trí theo tông màu xanh dương, còn đưa bản thiết kế cho anh ta.
Anh ta thậm chí còn chẳng buồn liếc mắt nhìn, trực tiếp từ chối thẳng thừng.
Kể từ đó, cô không bao giờ nhắc lại chuyện này nữa.
Tiểu Tịch đi rồi, căn nhà này toàn dấu vết của Lý Dao, cô ta mới giống nữ chủ nhân thực sự hơn.
"Em thu dọn đồ đạc, chuyển đi đi."
Lý Dao nhìn anh ta đầy không tin nổi: "Anh nói gì thế?"
"Tại sao em phải chuyển đi? Ở đây còn..."
Giọng Chu Yến Thanh trở nên lạnh lùng.
"Tiểu Tịch không ở đây, em sống ở đây không tiện, hàng xóm láng giềng sẽ điều ra tiếng vào."
Lý Dao nắm c.h.ặ.t vạt áo: "Yến Thanh, rõ ràng anh có tình cảm với em, tại sao lại đuổi em đi?"
"Cô ấy đi rồi vừa hay nhường chỗ cho em, ba ngày nữa chúng ta kết hôn, chẳng phải rất tốt sao?"
Chu Yến Thanh day day huyệt thái dương: "Không tốt."
"Tôi chỉ thích Tiểu Tịch, không thích cô."
Lý Dao cứng đầu nhìn anh ta: "Không đúng, người anh thích chính là em."
"Nếu không thích em, tại sao lại trang trí phòng cho em, tại sao lại cùng em đi ngắm mưa sao băng?"
Chu Yến Thanh tức khắc nghẹn lời, sau đó thở dài một tiếng.
"Xin lỗi."
Cuối cùng, Lý Dao vẫn phải dọn đi.
Chu Yến Thanh tháo dỡ toàn bộ những thứ màu hồng trong căn phòng đó xuống.
Kể cả rèm cửa và t.h.ả.m trải sàn mà anh ta từng cất công lựa chọn.
Toàn bộ căn nhà được thay thế bằng màu xanh dương mà Tiểu Tịch yêu thích nhất.
Anh ta còn tìm lại bản thiết kế phòng ngủ phụ vốn đã nằm trong thùng rác máy tính.
Căn phòng đã được thay đổi đúng theo ý muốn của Tiểu Tịch.
Anh ta chụp ảnh mọi thứ gửi cho cô: [Về nhà đi, căn nhà này, em là người quyết định.]
Điện thoại liên tục rung lên, mẹ hỏi tôi bị sao vậy.
Tôi lắc đầu: "Không sao đâu mẹ. Con đang nói chuyện với đồng nghiệp ở công ty mới thôi."
Chu Yến Thanh ủ rũ ngồi trên ghế sofa.
Điện thoại bất chợt đổ chuông.
Anh ta vội vàng cầm lên nhưng sau khi nhìn rõ tên người gọi, ánh mắt lại trở nên ảm đạm.
"Anh Chu, ba ngày nữa là tới lễ cưới rồi, ngày mai phiền anh và cô Lý đến thêm một chuyến nữa nhé."
"Chúng ta cần chốt lại một vài chi tiết liên quan ạ."
"Còn nữa, chiếc ly màu hồng mà cô Lý yêu cầu lần trước, bên em thật sự không có, liệu có thể đổi thành..."
"Màu xanh dương."
"Tất cả mọi thứ, đổi hết thành màu xanh dương, không được để sót lại bất cứ chút màu hồng nào."
Đầu dây bên kia truyền đến giọng lưỡng lự: "Thế nhưng, cô Lý..."
Giọng Chu Yến Thanh trầm xuống.
"Cô ấy không phải cô dâu, không có quyền quyết định."
"Chủ đề, hoa cưới, váy cưới và toàn bộ bài trí hiện trường, đổi hết thành tông màu xanh dương cho tôi."
"Vâng, tôi đã hiểu."
Vừa cúp điện thoại chưa được năm phút, Lý Dao lại gọi tới.
7
"Yến Thanh, em nghe phía bên đơn vị tổ chức nói, váy cưới đổi thành màu xanh rồi? Tại sao không dùng mẫu màu hồng em đã chọn? Cả chủ đề nữa, cũng biến thành..."
Sự kiên nhẫn của Chu Yến Thanh dần cạn kiệt.
"Lý Dao, đây là lễ cưới của Tiểu Tịch, không phải của cô."
"Cô thích cái gì, không liên quan đến cô ấy. Tại sao cô ấy phải nhượng bộ vì cô?"
Lý Dao lại một lần nữa bị Chu Yến Thanh thẳng thừng mắng nhiếc, ấm ức đến mức rơi nước mắt.
"Yến Thanh, em chỉ muốn giúp cô ấy tổ chức lễ cưới cho tốt, muốn cô ấy vui vẻ thôi mà."
Chu Yến Thanh tức đến bật cười.
"Cô chọn chiếc váy cưới cô thích, chủ đề cô thích, thiệp mời cô thích, đã bao giờ để ý đến cảm nhận của cô ấy chưa?"
"Cô ấy thích màu xanh, dựa vào đâu mà cô lại tự ý quyết định thay cô ấy chọn màu hồng?"
Chu Yến Thanh không còn...
Không còn muốn nghe cô ta ngụy biện nữa, anh ta trực tiếp cúp máy.
Anh ta chợt nhận ra, tất cả mọi thứ trước đây đều là do anh ta và Lý Dao tự ý quyết định.
Váy cưới là Lý Dao chọn, còn anh ta gật đầu đồng ý.
Thiệp mời là do Lý Dao buột miệng nói thích màu hồng, anh ta liền tìm người thiết kế lại toàn bộ.
Thậm chí nhân viên bên công ty tổ chức tiệc cũng đều coi Lý Dao là cô dâu.
Khi đó Tiểu Tịch đang làm gì chứ? Cô bị gạt ra bên lề, hoàn toàn bị cô lập.
