Hoa Khôi Toàn Ké Tiểu Thuyết Của Tôi - Chương 1
Cập nhật lúc: 25/08/2026 09:04
Nhà vệ sinh nữ yên tĩnh vô cùng, chỉ có tiếng quạt thông gió vo ve.
Tôi chui vào buồng trong cùng, quay tay khóa cửa lại, thuần thục mở video review truyện.
Tôi vội vàng ấn nút giảm âm lượng xuống thấp nhất, gần như áp sát tai vào loa.
"Những giọt mồ hôi lăn dài theo cổ cô ấy xuống, đáy mắt cuồn cuộn sự kìm nén..."
Tôi đang xem đến đoạn gay cấn nhất thì video bỗng khựng lại: "Muốn biết điều gì xảy ra tiếp theo, xin hãy..."
Tôi vừa c.h.ử.i thề vừa cất điện thoại đi, vừa định kéo quần chuồn thẳng thì vách ngăn bên cạnh bỗng vang lên ba tiếng gõ.
"Cốc cốc cốc", tiếng vang đục ngầu trong nhà vệ sinh trống trải nghe vô cùng rõ ràng.
Cả người tôi cứng đờ tại chỗ.
Một lát sau, một giọng nữ mang theo tiếng cười lững thững vọng qua: "Chị em, đừng úp mở câu giờ nữa chứ, đoạn sau đâu?"
Hay lắm, gặp phải đồng đạo rồi.
Tôi thở phào nhẹ nhõm, nhưng nghĩ lại lại thấy hơi bực mình, ké truyện mà ké đường hoàng dữ vậy, tưởng tôi là máy đọc sách miễn phí chắc?
Tôi bực bội đáp: "Phần sau phải trả phí đấy, tự đi mà tìm."
Vách bên cạnh im lặng hai ba giây, sau đó giọng điệu thành khẩn đến mức tôi không thể từ chối: "Tớ không nạp nổi hội viên."
Nghèo thế cơ á?
Tôi ngẩn ra.
Trường chúng tôi là trường Đại học 985 vùng ven biển, học phí không hề thấp, hoàn cảnh gia đình của các bạn xung quanh nhìn chung khá tốt.
Nhưng cũng có một số ít sinh viên phải c.ắ.n răng chống đỡ nhờ khoản vay hỗ trợ sinh viên và việc làm thêm, đến căng tin ăn cơm cũng chỉ dám chọn ô rẻ nhất.
Giọng tôi dịu lại đôi chút: "Vậy cậu thêm WeChat của tớ đi, tớ đọc cho cậu nghe."
Từ vách bên cạnh truyền đến tiếng cười giòn giã: "Được nha."
Tôi vừa định đẩy cửa bước ra thì một bàn tay thon dài trắng trẻo từ đỉnh vách ngăn thò sang, kẹp chiếc điện thoại giữa những ngón tay, trên màn hình là mã QR.
Tôi ngẩng đầu nhìn độ cao của vách ngăn, rồi âm thầm so sánh lại chiều cao mét sáu của mình... Sinh viên nghèo bây giờ đều cao thế này cơ à?
2
Sau khi kết bạn WeChat, tôi phát hiện nickname của người đó là Blair, ảnh đại diện là bóng lưng ngược sáng.
Đôi chân dài bị chiếc quần jean bó sát thẳng tắp, đường eo thon gọn, đường nét vai cổ mượt mà như được vẽ ra, đứng ở đó là tự mang theo khí chất anh khí.
Tôi phóng to rồi thu nhỏ ảnh đại diện, xem đi xem lại mấy lần.
Chậc, không nhìn mặt cũng biết là một người chị khiến người ta mềm cả chân đây mà.
Tôi lục tìm các chương tiếp theo của bộ tiểu thuyết đó, hắng giọng, thu âm một bản tóm tắt năm phút rồi quẳng cho cô ấy.
Đối phương đáp lại siêu nhanh: [Kể chi tiết ra xem nào.]
Tôi: ???
Cậu thế này không chỉ được đằng chân lân đằng đầu, mà là leo lên đầu lên cổ tớ luôn rồi đấy.
Tớ có cần chèn thêm nhạc nền với sơ đồ quan hệ nhân vật cho cậu luôn không hả?
Ngay sau đó cô ấy nhắn thêm một câu: [Giọng cậu hay thật đấy.]
Tôi lập tức nuốt ngược câu c.h.ử.i bới đang chực trào ở cổ họng vào trong, bình tĩnh gõ chữ: [Được thôi.]
Đừng trách tôi tai mềm lòng dạ dễ lay động, thật sự là cái bóng lưng kia quá mức mạng sống.
Tôi thu âm lại một đoạn khác, miêu tả sinh động như thật, đến cả tâm lý nhân vật cũng phân tích m.ổ x.ẻ ra giảng giải đàng hoàng.
Gửi đi xong, cô ấy cách một lúc lâu mới đáp: [Trước kia chưa từng đọc thể loại này, khá hay đấy chứ.]
Trong lòng tôi bỗng dâng lên một trận xót xa.
Cùng là sinh viên đại học, sao khoảng cách lại lớn thế này cơ chứ?
Tiền sinh hoạt phí mỗi tháng của tôi hơn ba nghìn, thỉnh thoảng còn có thể ra ngoài ăn lẩu, vậy mà cô ấy đến cái thẻ hội viên mười mấy tệ cũng tiếc không nỡ nạp.
Thế mà người ta vẫn đường đường chính chính thi đậu vào ngôi trường đỉnh cao này, nghe nói thành tích còn khá xuất sắc nữa - đương nhiên, chuyện này là mãi sau này tôi mới biết.
Nhất thời bốc đồng, tôi vỗ n.g.ự.c ôm trọn mọi việc: [Sau này muốn đọc tiểu thuyết gì cứ tìm tớ, bao đủ.]
Vốn tưởng đây chỉ là câu nói khách sáo, không ngờ Blair lại coi là thật.
Từ đó trở đi, cứ đúng chín giờ rưỡi tối mỗi ngày, cô ấy lại đúng giờ gửi sang một đường link, kèm theo câu nói ngọt xớt "Nhờ cậu nha".
Tôi đọc đến mức khô cả cổ họng, còn phải nhập tâm thay đổi cảm xúc trong đoạn ghi âm theo cốt truyện, lúc thì trầm giọng thâm tình, lúc lại bóp giọng nũng nịu đáng yêu.
Điều kinh khủng nhất là nghe xong cô ấy còn bắt tôi thảo luận cảm nhận nữa chứ.
[Cậu thấy vì sao bọn họ lại hiểu lầm nhau lâu thế nhỉ?]
[Cậu nói xem, hai cô gái ở bên nhau liệu có thể lâu dài được không?]
[Nếu cậu là nhân vật chính, cậu sẽ chọn tha thứ hay rời đi?]
Có một lần cô ấy hỏi: [Cậu có tin giữa các cô gái với nhau có tình yêu lâu dài không?]
Tôi cuộn mình trong chăn gõ chữ: [Thời buổi nào rồi, thích thì cứ mạnh dạn yêu thôi.]
Cô ấy vặn hỏi lại: [Cậu thực sự nghĩ thế à?]
[Đương nhiên rồi.]
Bên kia im lặng mấy phút, sau đó gửi tới một biểu tượng cảm xúc mỉm cười.
Tôi thấy cô ấy có chút kỳ lạ, nhưng cũng không suy nghĩ sâu xa.
Cho đến một ngày tôi thực sự không nhịn được nữa, nhắn tin khuyên nhủ: [Chi bằng cậu tìm đại một người mà yêu đi, đừng có suốt ngày đắm chìm vào mấy lý thuyết trên giấy nữa.]
Gửi xong là tôi hối hận ngay - giới này vốn dĩ đã nhỏ, huống chi cô ấy lại nghèo như thế, việc tìm được một đối tượng thích hợp khó khăn biết nhường nào.
Đối phương mãi vẫn không hồi âm.
Lúc tôi đang bứt rứt vì tội cái miệng hại cái thân, điện thoại bỗng rung lên một cái.
Lướt mở màn hình, liền thấy cô ấy trả lời một câu: [Vậy chi bằng hai chúng ta thử xem?]
3
Tôi trân trân nhìn dòng tin nhắn đó tròn mười lần, xác nhận rằng mình không hề hoa mắt.
Thử ư? Thử cái gì mà thử? Yêu đương là chuyện tùy tiện vớt một người trong nhà vệ sinh ra là bàn chuyện yêu đương được chắc?
Tôi lạch cạch gõ một tràng dài các điều kiện ném qua: [Bạn gái của tớ bắt buộc phải cao ráo chân dài, cơ bụng đường rãnh eo, da trắng xinh đẹp, đứng đầu toàn khoa, thiếu một điều kiện cũng không được.]
Ban đầu chỉ định ép cô ấy vì khó quá mà lùi bước, nào ngờ cô ấy đáp lại tức thì: [Được.]
Được cái đầu cậu ấy! Cậu tưởng cơ bụng là mớ rau ngoài siêu thị tính tiền theo cân chắc?
Giây tiếp theo tôi liền bị vả mặt cái bốp.
Cô ấy gửi tới hai bức ảnh.
Bức đầu tiên là ảnh chụp cận cảnh vùng bụng vén vạt áo lên - đường rãnh eo rõ ràng sắc nét, làn da trắng đến phát sáng.
Bức thứ hai là ảnh chụp màn hình bảng điểm của hệ thống giáo vụ, một dải điểm chín mươi mấy làm mắt tôi hoa lên, họ tên và tên môn học đã bị bôi đi, nhưng con số "1" ở cột xếp hạng thì kiêu ngạo vô cùng.
Tôi câm nín rồi.
