Hoa Khôi Toàn Ké Tiểu Thuyết Của Tôi - Chương 4
Cập nhật lúc: 25/08/2026 09:04
Chu Dương trợn mắt khoa trương: "Cậu tưởng tớ mù à? Mẫu mới mùa này của Dior, tớ mà nhận nhầm sao được?"
Gia cảnh cô ta khá giả, bình thường rất thích khoe khoang hàng hiệu, thuộc lòng các loại hàng xa xỉ.
Các bạn xung quanh đều đổ dồn ánh mắt về phía này.
Tôi không thích gây chuyện, đang định lấp l.i.ế.m cho qua, câu tiếp theo của Chu Dương khiến cả lớp bùng nổ: "Cậu không phải có đại gia b.a.o n.u.ô.i rồi đấy chứ? Ha ha ha ha..."
Máu dồn lên não, tôi suýt chút nữa vung nắm đ.ấ.m qua.
"Áo là tớ tặng." Một giọng nói lạnh lùng vang lên từ bên cạnh.
Là Trần Tố.
Tôi ngẩn người, tôi với cô ấy đâu có thân, vậy mà cô ấy lại đứng ra bênh vực tôi.
Chu Dương cũng sững sờ.
Trần Tố lười biếng liếc mắt lên, trong con ngươi như chứa băng giá: "Ngoài ra, khuyên cậu một câu, đừng lấy kinh nghiệm nhà mình ra mà suy đoán người khác."
Trong lớp lập tức xôn xao, đám người hóng hớt phấn khích bàn tán xôn xao.
Mặt Chu Dương đỏ bừng như gan lợn, nín nhịn hồi lâu, vơ lấy cặp sách rồi lao ra ngoài.
"Cậu ta bị làm sao thế?" Có người tò mò hỏi.
Bạn cùng phòng của Trần Tố là Tiểu Hắc đảo mắt: "Hồi cấp hai, bố cậu ta ngoại tình với đại gia, mẹ cậu ta bị đuổi ra khỏi nhà. Vì tiền, cậu ta cứ mặt dày bám lấy bố mình và người đàn bà giàu có kia."
Mọi người lộ vẻ ghê tởm: "Hóa ra là vừa ăn cướp vừa la làng."
Sóng gió cứ thế mà lắng xuống.
Tôi dần bình tĩnh lại, nhưng bắt đầu suy nghĩ lại lời của Chu Dương.
Cúi đầu nhìn kỹ chiếc áo khoác - đường cắt tinh tế, đường may chỉn chu, chất liệu tốt đến mức không giống hàng rẻ tiền.
Thật ra tất và quần áo Blair tặng trước đây đều có chất liệu tốt đến lạ, tôi chỉ nghĩ cô ấy biết chọn đồ, chưa bao giờ nghĩ nhiều.
Trần Tố thấy tâm trạng tôi sa sút, nhẹ nhàng vỗ nhẹ lưng tôi, thấp giọng hỏi đã xảy ra chuyện gì.
Tôi gượng cười, nói lời cảm ơn, hoàn toàn không còn tâm trí đâu để nói thêm một câu nào nữa.
Blair rõ ràng có tiền nhưng lại giả nghèo, còn đến trêu chọc tôi, rốt cuộc cô ấy có mưu đồ gì?
Có phải chỉ đang chơi đùa thôi không?
Cảm giác chua xót và tủi thân nghẹn ứ ở l.ồ.ng n.g.ự.c, đau nhói như kim châm.
Tôi muốn nhắn tin chất vấn cô ấy, nhưng nghĩ lại, ban đầu mục đích yêu đương của tôi có trong sáng không chứ?
Nhất thời đầu óc tôi rối mù như một đống bột nhão.
9
Tôi thức trắng đêm không ngủ được.
Hôm sau là cuối tuần, tôi do dự hồi lâu, cuối cùng vẫn hẹn gặp Blair.
Lúc đứng đợi ở cổng trường, tôi căng thẳng đến mức lòng bàn tay toàn mồ hôi.
Sinh viên ra vào rất đông, nhưng đều vô tình hay cố ý nhìn về phía đối diện. Ở đó đỗ một chiếc Porsche mui trần màu trắng, trên ghế lái ngồi một người phụ nữ trẻ, mặc áo khoác da đen, đường nét góc nghiêng sắc sảo không giống người thật.
Tôi đang nghĩ ngợi không biết là tiểu thư nhà giàu nào, thì người đó nghiêng đầu nhìn gương chiếu hậu, rồi đẩy cửa bước xuống xe.
Cô ấy quay người lại - chính là Trần Tố.
Tôi ngượng ngùng bước tránh sang một bên, trong lòng thầm thì không hiểu sao cô ấy lại ở đây.
Trần Tố tựa lưng vào cửa xe cúi đầu bấm điện thoại, giống như đang nhắn tin.
Giây tiếp theo, điện thoại tôi rung lên, khung chat của Blair hiện ra: [Tớ đến rồi, nhìn sang đối diện đi.]
Tôi giật mình ngẩng đầu lên, đối diện chỉ có một mình Trần Tố.
Cô ấy vừa hay ngước mắt lên, cong khóe môi nhìn tôi.
Tôi đứng c.h.ế.t trân tại chỗ như bị sét đ.á.n.h.
Tình huống gì thế này? Blair chính là Trần Tố?
Cái người mỗi ngày đều làm nũng bắt tôi đọc tiểu thuyết cho nghe ấy, cái người kèm bài cho tôi đến tận đêm khuya ấy, cái người tặng tôi tất và áo khoác ấy... lại chính là vị hoa khôi cao ngạo nổi tiếng toàn trường trước mắt này ư?
Tôi há hốc miệng, không phát ra nổi một tiếng động.
Trần Tố thong thả bước tới, giơ tay quơ quơ trước mặt tôi: "Ngốc à?"
Lúc này tôi mới phát hiện ra mình đã đi chân trái chân phải cùng bước đến trước mặt cô ấy từ lúc nào.
Cô ấy kéo cửa xe ra, nghiêng đầu nhìn tôi: "Hóng gió không, bảo bối?"
Tôi:.....
Đến lúc tôi định thần lại, người đã ngồi vào ghế phụ lái, xe cũng đã chạy ra khỏi cổng trường.
Tôi lén liếc sang nhìn cô ấy - đôi mày anh khí, đường viền hàm sắc bén, những ngón tay trên vô lăng thon dài và rõ từng khớp xương.
"Nhìn đủ chưa?" Cô ấy đột nhiên quay đầu lại.
Tôi giật mình thót tim, vội vàng ngồi thẳng người dậy, vành tai nóng bừng lên.
Cô ấy khẽ cười một tiếng: "Cục cưng à, tớ có ăn thịt cậu đâu mà phải căng thẳng thế?"
Tôi mân mê ốp điện thoại, nửa ngày mới nặn ra được một câu: "Cậu... Tại sao lại lừa tớ?"
Cô ấy nhướng mày: "Tớ lừa cậu cái gì chứ?"
"Cậu giả nghèo."
"Hôm đó điện thoại tớ hỏng, không nạp tiền vào được."
"Thế sao sau đó cậu cứ bắt tớ đọc truyện mãi."
"Tớ cũng kèm bài cho cậu còn gì."
"Vậy sao cậu không nói cho tớ biết cậu chính là Trần Tố?"
Cô ấy đạp phanh dừng lại trước đèn đỏ, nghiêng đầu đăm đăm nhìn tôi: "Tớ là Trần Tố hay là ai khác, đối với cậu có khác biệt gì không? Hửm?"
Đáy mắt cô ấy tối sầm, ánh mắt nóng bỏng khiến mặt tôi đỏ bừng lên, ấp úng không đáp nổi.
Cô ấy gập ngón tay gõ gõ vô lăng: "Cậu hỏi nhiều như vậy rồi, bây giờ đến lượt tớ nhé."
"Tại sao cậu lại quên tớ?"
10
Sao tớ có thể quên cậu được chứ.
Tôi vẫn luôn tưởng rằng, là cô ấy sớm đã quên tôi rồi.
Lúc rất nhỏ bố mẹ tôi đã ly hôn, tôi được phán quyết cho bố nuôi.
Ông ấy quanh năm công tác ở nước ngoài, tôi đành phải theo chuyển trường, bốn năm đổi ba ngôi trường, từ đó hình thành tính cách rụt rè lại cô độc.
Năm cấp hai, tôi chuyển đến trường của Trần Tố.
Chủ nhiệm lớp kiêm giáo viên toán, mà toán của tôi thì ai cũng biết là tệ cỡ nào, kỳ thi nào cũng đứng bét lớp.
Có một lần tớ quên mang bài tập, giáo viên chủ nhiệm lạnh lùng nói trước cả lớp: "Không mang tức là chưa làm. Em nói em làm rồi thì lên bảng giải ba bài toán lớn cuối cùng ra đây xem nào."
Tôi đỏ hoe mắt bước lên bục giảng, bàn tay cầm phấn cứ run lẩy bẩy.
Viết xong, giáo viên chủ nhiệm liếc qua một cái rồi mắng thẳng từng tôi nói dối - cả ba bài đều sai hết, rõ ràng là chưa làm.
Nước mắt chực trào khóe mi, tôi c.ắ.n c.h.ặ.t môi không cho bản thân khóc ra tiếng.
Tan học tôi bị phạt ở lại làm bù đề thi, cả phòng học chỉ còn lại một mình tôi.
Tôi nhìn chằm chằm tờ đề trống trơn, đầu óc trống rỗng, đầu b.út chọc thủng mấy cái lỗ trên giấy.
Đúng lúc này, một bóng người che khuất ánh hoàng hôn ngoài cửa sổ.
Tôi ngẩng đầu lên, nhìn thấy khuôn mặt thanh tú của thiếu nữ mang theo vẻ khó hiểu: "Khó thế cơ à?"
Tôi: .....
Sau một thoáng ngượng ngùng, cô ấy gãi đầu: "Tớ dạy cậu nhé."
Chiều hôm đó cô ấy giảng bài cho tôi suốt hai tiếng đồng hồ, bắt đầu từ những khái niệm cơ bản nhất, bẻ nhỏ nhai nát ra rồi đút cho tôi.
