Hoa Lan Giữa Trời Tuyết - Chương 2

Cập nhật lúc: 18/09/2026 13:06

3.

Thiếu niên áo lam kéo khóe môi, lạnh nhạt cười:

"Còn đụng vào ta một lần nữa, tay cũng đừng hòng giữ."

Lời này quả thật không phải nói suông, Thẩm Nhị còn có biệt danh là ch.ó điên, mỗi lần đ.á.n.h nhau đều chưa từng chịu thua.

Mọi người lùi về sau một bước, Hoàng hậu cũng nhíu mày.

Tiêu Dụ hạ lệnh, giọng nói ôn hòa mang theo một tia lạnh lẽo:

"Kẻ nào dám xông vào yến cập kê của huyện chúa, va chạm Hoàng hậu, đ.á.n.h hắn hai mươi trượng rồi trục xuất ra ngoài!"

Thế nhưng trong yến tiệc lại vang lên một giọng nữ nhẹ nhàng.

Ta đoan trang ngồi trên giường, lướt mắt qua đông đảo nhi lang ở Thượng Kinh, nhìn Thẩm Lại đang bị xô đẩy và kiêng dè.

Hắn còn chưa phải quỷ tướng quân, cũng chưa thành danh, chỉ là một thiếu niên mới lớn.

Ta dịu dàng nhưng kiên định nói:

"Hoàng hậu cô mẫu vừa rồi chẳng phải đã hỏi ta có nhi lang mình để ý sao?"

"Ta có, ta thích Thẩm Lại của Thẩm gia."

Hắn từng cắm hoa trước mộ ta.

Đời này, ta đến để nâng đỡ hắn.

Lời này vừa dứt, cả sảnh đường chỉ còn lại sự kinh ngạc, mọi người đồng loạt quay đầu nhìn ta.

Đây vốn không phải lời ta có thể nói ra.

Ngày thường ta luôn thủ lễ, nội liễm, sao có thể ở trước mặt mọi người nói mình thích ai.

Huống chi.

Ai mà chẳng biết con trai Tiêu Tể phụ là Tiêu Dụ, ôn hòa nhã nhặn, lại liên tiếp đỗ tam nguyên, là vị rể hiền tương lai do Hoàng hậu đích thân lựa chọn cho ta, nếu ta muốn nói mình thích ai, cũng nên là Tiêu Dụ.

Chẳng lẽ lại là một Thẩm Nhị Lang chẳng có chút quan hệ nào với ta, gia cảnh sa sút, thanh danh cũng nát bét sao?

Mọi người quay đầu nhìn lại, chỉ thấy sắc mặt ta vẫn trầm tĩnh, tựa như hoàn toàn không biết lời mình vừa nói kinh người đến mức nào.

Hoàng hậu sững sờ, Tiêu Dụ kinh ngạc, những người khác cũng đều kinh ngạc.

Chỉ có Thẩm Lại đang như không nghe thấy gì, từ sau xà nhà túm ra một tiểu nha đầu đang ăn vụng, cười lạnh chọc lên trán nàng:

"Người khác lừa muội đến là muội liền đến, các nàng cố ý trêu đùa muội đấy, đồ nha đầu ngốc."

Tiểu nha đầu không phục, dùng đầu huých hắn:

"Mới không phải, huyện chúa đối với muội tốt lắm."

Thẩm gia sa sút, không nhận được thiếp mời của ta.

Có quý nữ cố ý mời tiểu muội của Thẩm Lại tới, định lấy nàng làm trò vui trong yến hội, ta chỉ liếc mắt đã nhìn ra ý xấu của các quý nữ, liền phái thị nữ đi cảnh cáo các nàng, lại dặn quản sự phải chăm sóc tiểu muội Thẩm gia.

Nào ngờ yến tiệc mới qua một nửa, Thẩm Nhị vì sốt ruột bảo vệ muội muội đã xông vào.

Kiếp trước, ta mặc cho hắn bị trục xuất, trở thành trò cười của Thượng Kinh.

Thị vệ và đám ăn chơi trác táng kia vẫn còn vây quanh Thẩm Lại.

Ta lập tức đứng dậy bước về phía trước, trong những yến tiệc ở kinh thành, tôn ti thứ bậc vốn đã có quy củ, ta đi từ đầu đến cuối sảnh, ánh mắt của mọi người xung quanh đều dừng trên người ta.

Thẩm Lại một tay giữ lấy tiểu nha đầu gầy yếu, quay đầu nhìn ta một cái.

Ánh sáng muôn trượng, gấm vóc thướt tha.

Đây chính là Chiêu Hoa huyện chúa.

Ta chậm rãi mở miệng, chẳng qua chỉ muốn thay hắn giải vây.

"Thẩm công t.ử là người ta đích thân mời đến yến cập kê, các ngươi ngăn hắn lại, chẳng lẽ cố ý muốn đối nghịch với ta sao?"

Một câu nói khiến những kẻ vừa làm khó Thẩm Lại biến sắc, lập tức nói không dám, rồi đồng loạt lùi về sau.

Chỉ có tiểu nha đầu từ trong lòng Thẩm Lại thò đầu ra, vẻ mặt lo lắng, dường như có chuyện muốn nói.

Ta cúi người đến gần, nghe nàng nhỏ giọng nói:

"Huyện chúa, huynh trưởng của muội nghèo lắm, huynh ấy nhất định không thể tặng người lễ cập kê."

Ngẩng mắt lên, ta thấy Thẩm Lại đã tức đến bật cười vì câu nói ấy, đôi môi mỏng khẽ nhếch lên.

Hắn đang định đ.á.n.h cho đứa nhỏ này một trận.

Thế nhưng khi rũ mắt xuống, hắn lại đột nhiên khựng lại, bởi hắn chỉ có thể nhìn thấy nơi đáy mắt ta ánh lệ long lanh.

Một giọt nước mắt cứ thế rơi xuống.

Ta khẽ nói: "Huynh trưởng của muội đã tặng rồi, đó là lễ cập kê tốt nhất mà ta từng nhận."

Đó là một đóa hoa lan trắng thuần khiết.

Cũng đủ để ta dùng cả tính mạng này hoàn lại.

4.

Sau lời nói tại yến tiệc cập kê của ta, mọi người chỉ cho rằng ta nhất thời hồ đồ, cố ý làm mình làm mẩy với Tiêu Dụ.

Vì vậy, ta tùy tiện tìm một người đến chọc tức hắn.

Tiêu Dụ cũng nghĩ như vậy, chỉ là hắn không biết rốt cuộc mình đã chọc giận ta ở chỗ nào.

Ta thân là huyện chúa, lại vì phụ mẫu qua đời mà được Hoàng hậu cô mẫu nuôi dưỡng dưới gối, thân phận tôn quý, tính tình lại vô cùng nhu hòa, nội liễm, Tiêu Dụ chưa từng thấy dáng vẻ tức giận của ta.

Châu báu quý giá được hắn không ngừng đưa đến phủ, nhiều như nước chảy.

Nhưng tất cả đều bị ta từ chối ngoài cửa.

Thái t.ử biểu ca muốn trút giận thay ta, đã khiến Tiêu Dụ nếm đủ khổ sở ở thao trường luyện binh.

Sau khi trở về, huynh ấy lại kiên nhẫn nói với ta:

"Tiêu Dụ đối xử với muội rất tốt, nếu hắn có chỗ nào khiến muội không vui, muội phải sớm nói rõ với hắn, đừng để trong lòng sinh ra ngăn cách như vậy."

Mũi ta cay xè.

Cô mẫu và biểu ca đều cho rằng ta chỉ đang hờn dỗi một chút, vậy mà vẫn hết lòng đứng ra chống lưng cho ta.

Ai nấy đều cho rằng Tiêu gia thanh quý, Tiêu Dụ đối với ta nâng niu như châu ngọc, ngày sau hai chúng ta nhất định sẽ trở thành một giai thoại trai tài gái sắc.

Nhưng mà.

Cuối cùng vẫn không thể như những gì bọn họ kỳ vọng.

Kiếp trước, trong lần đông thú, Thái t.ử biểu ca bị một mũi tên b.ắ.n trúng chân, nhiễm phong hàn rồi sốt cao, bệnh tình ngày một chuyển biến xấu, cuối cùng qua đời.

Hoàng hậu đau buồn lâm bệnh nặng, không lâu sau cũng buông tay nhân thế.

Hoàng hậu và Thái t.ử đảng thất thế, ta cũng mất đi chỗ dựa lớn nhất, trở thành một huyện chúa mồ côi cha mẹ, không hơn không kém.

Tân trữ quân, cũng là tân đế sau này, căm ghét nhất những người có liên quan đến Thái t.ử đảng.

Mọi người đều lần lượt tránh xa ta.

Tiêu Dụ thông minh, là người có thể nhìn thấu thế cục triều đình nhất, nhưng cũng cố chấp đến khó tin, vẫn nhất quyết nói muốn cưới ta, vì thế không tiếc để con đường làm quan gập ghềnh, bị lạnh nhạt suốt nhiều năm.

Nhưng dù tình cảm có sâu đậm đến đâu, sớm muộn gì cũng sẽ bị bào mòn, bị thay thế bởi sự căm ghét.

Thái t.ử biểu ca, ngày Tiêu Dụ hạ lệnh dìm c.h.ế.t ta, nước thật sự lạnh lắm.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.