Hoa Lê Biệt Ly - 5
Cập nhật lúc: 27/08/2026 06:03
Sau bình phong, Chương Thủ Tri nằm rạp giữa vũng m.á.u.
Chàng va lệch cả tấm bình phong, rõ ràng chẳng còn sức chống người dậy, vậy mà vẫn cố ngẩng đầu nhìn ta.
Chỉ một con mắt lộ ra cũng đã đỏ ngầu tơ m.á.u đến đáng sợ.
Đôi môi chàng khẽ động.
Ta nhận ra chàng đang nói rằng, đừng sợ.
Lồng n.g.ự.c ta đau như bị siết c.h.ặ.t.
Bàn chân theo bản năng đã bước ra nửa bước.
Triệu Lăng không ngăn cản.
Hắn chỉ đứng sát phía sau, ung dung mỉm cười chờ xem.
Trong khoảnh khắc đó, ta bỗng hiểu.
Hắn đang thử ta.
Nếu ta lao đến bên Chương Thủ Tri lúc này, chẳng khác nào tự tay đưa nhược điểm của mình vào tay hắn.
Hôm nay hắn có thể bắt Chương Thủ Tri đứng sau bình phong nhìn.
Ngày mai hắn cũng có thể ép chàng quỳ bên giường nhìn.
Chỉ cần ta còn mềm lòng, Triệu Lăng sẽ có vô số cách dùng chúng ta để giày vò lẫn nhau.
Ta lập tức thu chân về, quay lưng lại.
“Ta không cần.”
Ta thong thả kéo vạt áo lại, còn cố ý liếc xéo hắn.
“Nhị Thủy đau lòng cho thần t.ử của mình rồi sao?”
“Không dám tiếp tục nữa à?”
Triệu Lăng nheo mắt.
Ngay sau đó, bàn tay hắn siết mạnh lấy cổ ta.
Lực đạo tăng dần, hơi thở của ta nhanh ch.óng bị chặn đứng.
Trước mắt lại bắt đầu tối đi.
Mãi đến lúc ta gần như ngất lịm, hắn mới đột ngột buông tay.
“Nương t.ử thật nhẫn tâm.”
Hắn vuốt dấu ngón tay đỏ trên cổ ta, giọng lại dịu dàng như chưa từng nổi giận.
“Ngay cả phu quân sớm tối bên mình cũng muốn trả thù.”
“Quả là một nữ nhân lòng dạ rắn rết.”
Ta vịn mép giường ho rất lâu.
Khi ngẩng lên lần nữa, ta vẫn cong môi cười với hắn, tuyệt nhiên không nói một câu cầu xin.
Hung ý trong mắt Triệu Lăng dần tan đi, thay vào đó là vẻ hài lòng.
“Nhưng trẫm lại rất thích.”
Sau đó, cung nhân kéo Chương Thủ Tri ra ngoài.
Cổ tay chàng cọ trên mặt đất, kéo thành một vệt m.á.u dài.
Ta không quay đầu thêm lần nào.
Chỉ lặng lẽ bấm móng tay sâu vào lòng bàn tay.
Triệu Lăng đưa tay lau mồ hôi cho ta.
Ngón cái hắn bất chợt dừng ở khóe mắt.
Mảng bớt đỏ theo ta suốt bao năm bị hắn dùng sức lau mất một góc.
Cả điện lập tức im phăng phắc.
Triệu Lăng nhìn lớp son đỏ dính trên đầu ngón tay rồi bật cười.
“Trẫm vẫn luôn cho rằng mắt mình rất tinh.”
“Không ngờ nương t.ử cũng có thể lừa được trẫm.”
Cung nhân bưng nước ấm tới.
Ta bị giữ ngồi trước gương, từng lớp phấn vàng và nước t.h.u.ố.c trên mặt lần lượt bị rửa đi.
Gương mặt đã giấu kín nhiều năm cuối cùng cũng hiện rõ dưới ánh đèn.
Triệu Lăng nhìn rất lâu.
Lâu đến mức toàn thân ta không kìm được mà run lên.
“Chương Thủ Tri đã từng nhìn thấy gương mặt đủ khiến chúng sinh điên đảo này chưa?”
Ta lắc đầu.
Nụ cười của hắn càng sâu.
“Hắn giữ nàng bên người lâu như thế, vậy mà ngay cả thê t.ử mình trông thế nào cũng không biết.”
“Cuối cùng lại để trẫm thành người đầu tiên nhìn thấy.”
Ta ngồi trước gương, nhìn vẻ điên cuồng hiện trên mặt Triệu Lăng mà bất giác nhớ tới Chương Thủ Tri.
Chàng chưa từng cần gương mặt này mới xem ta là trân bảo.
Bao năm chung sống, chàng cũng chưa bao giờ nỡ dùng sức chà lên mặt ta như vậy.
Thứ ta gìn giữ suốt nhiều năm, vào cung mới một ngày đã bị người ta bóc sạch.
Ngày hôm sau, thánh chỉ phong hậu truyền khắp kinh thành.
Ngay cả phượng ấn cũng được đưa thẳng đến tay ta.
Chỉ trong một ngày, trời đất như đảo ngược.
Ta từ thê t.ử của một tiểu lại vô danh trở thành Hoàng hậu của một nước.
Triệu Lăng quả thật làm đúng lời hứa, giải tán hậu cung.
Chỉ có điều hắn không cho những nữ t.ử kia rời cung.
Hắn tước hết phong hiệu của họ, giáng tất cả thành cung nữ rồi đưa tới điện ta hầu hạ.
Có người khóc đến tuyệt vọng, có người bình thản nhận số phận.
Cũng có người quỳ dưới đất nịnh nọt lấy lòng, đến đầu cũng không dám ngẩng lên.
Nhìn cảnh ấy, ta chỉ thấy từ đầu đến chân lạnh buốt.
Ta càng hiểu rõ hơn nỗi bi ai của nữ t.ử bị nhốt trong chốn hậu cung.
Triệu Lăng lại ôm ta vào lòng, vui vẻ hỏi.
“Nương t.ử có hài lòng không?”
Ta nhìn những quý phi ngày trước giờ quỳ kín đại điện rồi khẽ cong môi.
Nhưng trong mắt hoàn toàn không có ý cười.
Bạo quân rốt cuộc vẫn là bạo quân.
Cái gọi là một đời một kiếp một đôi người mà hắn hứa với ta, hóa ra phải trải bằng m.á.u và nước mắt của những nữ t.ử từng chung chăn gối với hắn.
Triệu Lăng sủng ái ta đến mức chỉ trong vài ngày, ta đã thành yêu hậu người người trong thiên hạ đều muốn tru diệt.
Hắn không chỉ giao phượng ấn cho ta, nhất thời cao hứng còn đưa ta lên triều.
Ta được ngồi cùng hắn trên long ỷ, nhìn văn võ bá quan cúi đầu quỳ lạy.
Chỉ có một điều, mỗi sáng trước khi ra ngoài, hắn đều tự tay phủ sa đen lên mặt ta.
Tấm sa che kín dung mạo, chỉ để lộ đôi mắt.
Ngày đầu tiên ta theo hắn lâm triều nghe chính sự, cả điện lập tức xôn xao.
Chẳng bao lâu đã có người bước ra quỳ xuống, giọng đầy phẫn nộ.
“Hậu phi lâm triều là đại kỵ của thiên hạ.”
“Yêu hậu họa quốc, quả là điềm chẳng lành.”
Một lão thần khác còn chỉ thẳng vào ta mà mắng.
“Mỹ sắc mê hoặc quân vương, yêu nghiệt đáng tru.”
Ta còn chưa kịp nói gì, Triệu Lăng đã lười nhác phất tay.
“Kéo ra ngoài c.h.é.m.”
Lão thần kia lập tức sững người.
Những tiếng nghị luận đầy triều cũng im bặt.
Không bao lâu, tiếng kêu xin tha mạng bị kéo dài từ trong điện ra tận bên ngoài.
Triệu Lăng thậm chí không quay đầu.
Hắn chỉ nghiêng sang chỉnh lại lớp sa đen bên tai ta, dịu giọng nói sát bên.
