Hoa Linh: Cánh Hoa Bản Mệnh Cuối Cùng - 14

Cập nhật lúc: 19/07/2026 15:04

Rất lâu sau, ông mới trầm giọng lên tiếng:

"Bệ hạ."

"Ngài có biết vào cái ngày Hoa Tri Ý lần đầu tiên hóa thành hình người..."

"Người đầu tiên nàng nhìn thấy trên cõi đời này là ai không?"

Tạ Cẩm Niên giật mình ngẩng đầu lên, ánh mắt dại đi.

Quốc sư nhìn những cành đào khẳng khiu, khẽ nói:

"Chính là ngài."

Mười hai năm trước, vào một ngày mưa xuân rả rích.

Cây đào thần ba nghìn năm cuối cùng cũng tích đủ linh khí để hóa hình.

Một thiếu nữ áo trắng ngơ ngác mở mắt dưới gốc cây cổ thụ, lần đầu tiên học cách đi đứng, cách nói cười.

Vì tò mò với nhân gian, nàng lén chạy ra khỏi kết giới bảo vệ, rồi vô tình lạc vào rừng săn hoàng gia.

"Phập."

Cổ chân nhỏ nhắn của nàng bị chiếc bẫy thú bằng sắt hoen gỉ kẹp c.h.ặ.t, m.á.u chảy ra rất nhiều.

Linh lực vừa hóa hình chưa ổn định khiến nàng bất lực, không thể tự thoát thân.

Đúng lúc ấy, một cậu bé khoảng bảy tám tuổi hớt hải chạy tới, đó là Tam hoàng t.ử Tạ Cẩm Niên đi lạc.

Nhìn thấy nàng bị thương, cậu không sợ đôi mắt mang linh khí, cũng không nghi ngờ mái tóc dính đầy cánh đào của nàng.

Cậu bé quỳ sụp xuống, nhặt hòn đá lớn đập gãy chiếc bẫy, bàn tay nhỏ bị cứa chảy m.á.u ròng ròng.

Cậu c.ắ.n răng kéo nàng ra, Hoa Tri Ý khẽ hỏi: "Ngươi không sợ ta sao?"

Cậu bé lắc đầu: "Ngươi đang đau, ta cứu ngươi trước."

Cậu lấy khăn tay buộc vết thương cho nàng, trước khi rời đi còn tháo nửa miếng ngọc bội bên hông đặt vào tay nàng:

"Nếu sau này gặp nguy hiểm, hãy mang nó đến kinh thành, ta nhất định sẽ giúp ngươi."

Cậu bé Tạ Cẩm Niên cười tươi rồi quay người chạy đi, không hề biết phía sau mình, thiếu nữ áo trắng đã đứng nhìn theo rất lâu.

Mộ Dung Huyền khẽ nói: "Ba nghìn năm qua, đó là lần đầu tiên có người chủ động đưa tay về phía nàng."

"Không vì nàng là thần, không vì muốn cầu phúc trường sinh, chỉ vì nàng đang bị thương."

"Lần đầu Hoa Tri Ý cứu Bệ hạ là để trả lại ân tình năm ấy, nhưng đến lần thứ hai, đã không còn là báo ân nữa."

"Đó là vì nàng đã yêu ngài."

Tạ Cẩm Niên cúi gục đầu xuống, hai bờ vai run lên bần bật, hắn khẽ ôm c.h.ặ.t lấy bảy phong thư vào lòng.

Nước mắt lã chã rơi xuống mặt giấy ngả vàng, hắn bật cười thành tiếng, một nụ cười còn đau đớn hơn cả khóc:

"Thì ra... nàng đã ghi nhớ trẫm lâu đến như vậy."

Tạ Cẩm Niên đứng bật dậy, đôi mắt đỏ ngầu gạt phắt lời giải thích của Quốc sư.

Hắn rút đoản đao, tàn nhẫn cứa mạnh một đường sâu hoắm vào lòng bàn tay phải của mình.

Hắn áp c.h.ặ.t bàn tay đẫm m.á.u đế mệnh xuống lớp đất khô cằn dưới gốc cây đào thần.

Hắn từng đọc trong cổ thư rằng m.á.u của thiên t.ử mang long khí có thể nuôi dưỡng linh vật vạn năm.

Hắn điên cuồng nghĩ chỉ cần cây đào thần này hồi phục sinh khí, Hoa Tri Ý nhất định có thể trở về.

Máu tươi nóng hổi thấm đẫm vào lòng đất đen, nhưng cây đào vẫn đứng trơ trọi, không có một chút phản ứng.

Hắn lại hoảng loạn lấy bảy chiếc trâm gỗ đặt lên từng đoạn rễ cây lồi lõm.

Hắn mở sáu phong thư đầu tiên ra, khàn giọng gọi lớn từng cái tên mà nàng từng sử dụng:

"Hoa Tri Ý! A Ý! Hoa cô nương! Người trong mộng của trẫm!"

"Nàng ra đây đi! Trẫm ra lệnh cho nàng xuất hiện!"

Đại điện hoang vắng chỉ có tiếng gió rít qua khe đá, tuyệt đối không có một tiếng đáp lại.

Mộ Dung Huyền xót xa lao lên, cố sức ngăn cản không để hắn tiếp tục tự làm mất m.á.u hoàng thể.

Tạ Cẩm Niên hung hãn đẩy mạnh ông ra, thanh âm khản đặc, gằn từng chữ:

"Ngươi đã trơ mắt nhìn nàng c.h.ế.t đến sáu lần!"

"Bây giờ ngươi còn muốn trẫm phải đứng nhìn nàng biến mất hoàn toàn sao?!"

Máu của hắn liên tục tưới xuống đất, nhưng cây đào thần không hề nở hoa, thân cây chỉ ngày càng rạn nứt nứt nẻ.

Đêm thứ ba sau khi khôi phục ký ức, tại trung tâm Đào Uyên Cảnh.

Hắn lập trận gọi hồn suốt bảy ngày, đèn không sáng, chuông không rung, bởi trên đời không còn linh hồn mang tên Hoa Tri Ý.

Tạ Cẩm Niên ban ra mật chỉ tối cao, điên cuồng triệu tập tất cả đạo sĩ, thuật sĩ và những kẻ có linh căn khắp Đại Chu.

Hắn hoàn toàn không quan tâm đến xuất thân chính tà của họ, chỉ cần kẻ đó có khả năng gọi hồn phách trở về.

Mộ Dung Huyền biết rõ tất cả đều vô vọng, nhưng ông không cách nào ngăn cản vị vương giả đang phát điên.

Một đại trận triệu hồn khổng lồ được thiết lập gấp rút ngay dưới gốc cây đào thần cổ thụ.

Bảy chiếc trâm gỗ đại diện cho bảy đời nhân quả được đặt chính xác ở bảy phương vị trận nhãn.

Bảy phong thư nhăn nhúm được đặt ngay ngắn ở vị trí trung tâm đại trận.

Tạ Cẩm Niên đứng ở tâm trận, tự rạch tay để dòng m.á.u đế mệnh chảy dòng dòng làm vật dẫn linh hồn.

Đạo sĩ lập đàn, liên tục đọc thần chú gọi hồn suốt một đêm thâu không nghỉ.

Nhưng cây đèn tụ hồn ở trung tâm vẫn tắt ngấm, chiếc chuông dẫn phách bằng đồng không hề rung lên một nhịp.

Đến canh năm rạng sáng, toàn bộ bùa chú bằng giấy trên đàn tế đột ngột tự bốc cháy, hóa thành tro tàn đen kịch.

Một vị tu sĩ già run rẩy quỳ sụp xuống trước mặt hắn, dập đầu sát đất:

"Bệ hạ... không phải hồn phách của Hoa cô nương không chịu trở về."

"Mà là khắp cả tam giới này... đã không còn tồn tại mảnh linh hồn ấy nữa rồi."

Tạ Cẩm Niên lập tức rút kiếm, lưỡi kiếm sắc lạnh kề sát vào cổ họng vị tu sĩ, gân xanh trên trán nổi lên cuồn cuộn.

Nhưng nhìn ánh mắt kinh hoàng của người kia, hắn bất lực dừng tay, không c.h.é.m xuống.

Hắn run giọng hỏi: "Ngươi có chắc chắn không?"

Người kia khóc ròng: "Thần có cho mười cái mạng cũng không dám nói dối Bệ hạ."

Một tháng sau khi đại trận gọi hồn thất bại, tại ngự thư phòng Hoàng cung Đại Chu.

Tạ Cẩm Niên mệt mỏi trở về cung, Lục Thanh Nghi mặc một bộ thường phục giản dị bước vào điện.

Nàng không hành lễ quý tộc, chỉ nhẹ nhàng đặt phượng ấn quyền lực, kim sách hoàng gia và một tờ biểu xin rời cung lên bàn án.

Nàng nhìn hắn, ánh mắt vô cùng bình thản:

"Hôn sự ngày trước giữa thần thiếp và Bệ hạ vốn dĩ chỉ vì mục đích ổn định triều đình."

"Nay phản loạn đã dẹp sạch, triều cục đã vững vàng, thần thiếp xin phép được rời khỏi hoàng cung."

Tạ Cẩm Niên ngước đôi mắt thâm quầng lên nhìn nàng, trầm giọng hỏi:

"Là vì sự tồn tại của Hoa Tri Ý sao?"

Lục Thanh Nghi nhẹ nhàng lắc đầu, cười khổ:

"Không phải."

"Là vì bản thân thần thiếp biết rõ mình chưa từng thuộc về cái l.ồ.ng giam son son thiếp vàng này."

Nàng nói thẳng rằng nàng không yêu hắn, hắn cũng chưa từng yêu nàng, giữ lại danh phận chỉ khiến cả ba người đều đau khổ.

Tạ Cẩm Niên im lặng một hồi lâu, cuối cùng khẽ gật đầu, đặt b.út chấp thuận tờ biểu.

Hắn ban lệnh ban cho nàng một phủ đệ riêng biệt ngoài cung và ban cho nàng toàn quyền tự do tái giá theo ý muốn.

Lục Thanh Nghi mỉm cười từ chối mọi tước vị bồi thường, trước khi xoay người rời đi, nàng khựng lại:

"Trước cái c.h.ế.t cuối cùng, Hoa cô nương từng đứng ngoài cửa điện và nhờ thần thiếp nhắn lại một việc."

Tạ Cẩm Niên lập tức đứng bật dậy, ánh mắt sáng lên đầy căng thẳng.

Nàng nói: "Nàng bảo nếu có một ngày Bệ hạ nhớ ra tất cả, xin ngài đừng tự trách bản thân mình đến c.h.ế.t."

Tạ Cẩm Niên nghe xong liền khẽ cười, một nụ cười lạnh lẽo, nước mắt lại trào ra:

"Nàng ngốc thật... ngay cả lúc c.h.ế.t đi rồi cũng chỉ biết lo lắng cho trẫm."

Sau khi Lục Thanh Nghi dứt khoát rời cung, hậu vị của Đại Chu được lệnh bỏ trống suốt đời Tạ Cẩm Niên.

Triều đình Đại Chu chấn động khi Hoàng đế đột ngột triệu tập toàn bộ sử quan vào triều.

Cả thiên hạ không nhớ nàng, hắn liền ra lệnh khắc tên nàng vào quốc sử.

Tạ Cẩm Niên ngồi trên long ngai, lạnh lùng hạ chỉ:

"Truyền lệnh của trẫm, ghi chép đầy đủ tên của Hoa Tri Ý vào cuốn chính sử của quốc gia."

Vị tổng quản sử quan bối rối bước ra, run rẩy quỳ xuống hỏi:

"Bẩm Bệ hạ, theo quy chế, nên ghi chép nàng với thân phận gì? Phi tần, nữ quan, ân nhân cứu giá hay là yêu linh?"

Tạ Cẩm Niên nhìn thẳng xuống dưới, gằn từng chữ rõ ràng:

"Ghi nàng là người duy nhất trẫm yêu trong cuộc đời này."

Cả đại điện lập tức im bặt, bầu không khí đông cứng lại, quần thần xôn xao đồng loạt quỳ xuống phản đối kịch liệt.

Họ lớn tiếng cho rằng quốc sử trang nghiêm không thể ghi chép một người không rõ lai lịch, không có bằng chứng xác thực.

Tạ Cẩm Niên nổi lôi đình, sai người mang bảy chiếc trâm gỗ và bảy phong thư đặt ngay trước mặt các đại thần.

Nhưng điều kỳ lạ là khi người khác ghé mắt nhìn, những dòng chữ trên giấy tuyên thành bỗng mờ tịt đi, không ai đọc được.

Hắn hiểu rõ Thiên Đạo vẫn đang điên cuồng dùng quy tắc để xóa sạch nhận thức của người đời về nàng.

Tạ Cẩm Niên dứt khoát cầm ngự b.út, tự tay viết mạnh lên cuốn thẻ tre: "Hoa Tri Ý, Hoa Linh của Đào Uyên Cảnh, dùng bảy mạng cứu trẫm, là người trẫm yêu duy nhất."

Chữ viết bằng ngự b.út và m.á.u của Đế Mệnh không bị biến mất, hắn lập tức ra lệnh cho thợ thủ công khắc nội dung này lên bia đá lớn.

Hắn lạnh lùng tuyên bố: "Dù ngày mai Thiên Đạo có xóa sạch khiến bia đá hóa trắng, trẫm vẫn sẽ tự tay khắc lại từ đầu."

Tại một gian kho cũ ẩm thấp nằm sâu trong Đông cung phế tích.

Cao Thuận cùng vài tiểu thái giám đang cẩn thận thu dọn, tìm kiếm những đồ vật còn sót lại từ thời Thái t.ử.

Trong một góc khuất của chiếc hộp gỗ mục nát, ông tình cờ tìm thấy vài món đồ nhỏ cũ kỹ: một gói mứt đào đã khô cứng, một túi hương nhỏ đã mất sạch mùi, một mảnh giấy trắng tinh và một sợi dây buộc tóc màu nhạt.

Ngay khoảnh khắc ngón tay già nua chạm vào chiếc túi hương mất mùi ấy, đầu Cao Thuận đột ngột đau nhói, ký ức đời thường ùa về.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Hoa Linh: Cánh Hoa Bản Mệnh Cuối Cùng - Chương 14: 14 | MonkeyD