Hoa Linh: Cánh Hoa Bản Mệnh Cuối Cùng - 16 (kết)
Cập nhật lúc: 19/07/2026 15:04
Mỗi năm, đúng vào ngày Hoa Tri Ý tiêu tán, ông đều tự giam mình trong ngự thư phòng.
Ông lặng lẽ ngồi lau sáu chiếc trâm cũ, đọc lại từng phong thư.
Cao Thuận bỗng thấy ông ho khan, vạt khăn tay lập tức thấm đẫm m.á.u tươi.
Tạ Cẩm Niên điềm nhiên giấu chiếc khăn đi, khàn giọng:
"Chuẩn bị xe."
"Trẫm phải đến Đào Uyên Cảnh."
Cao Thuận khựng lại, bởi thái y vừa nói ông không thể chịu nổi chuyến đi này.
Hai mươi lăm năm trước, tại ngự thư phòng.
Các đại thần trong triều liên tục quỳ điện, ép Tạ Cẩm Niên phải lập hậu sinh con nối dõi.
Ông kiên quyết bác bỏ, không một ai có thể lay chuyển.
Cuối cùng, ông chọn Tạ Hoài Cẩn, con trai thứ của một vị thân vương quá cố.
Đứa trẻ khi ấy mới sáu tuổi, được đưa vào cung nuôi dưỡng dưới danh nghĩa Hoàng t.ử.
Tạ Cẩm Niên nghiêm nghị, không cho phép đứa trẻ gọi mình là phụ hoàng ngay từ đầu.
Ông nhìn thẳng vào mắt nó:
"Con có sợ trẫm không?"
Tạ Hoài Cẩn run rẩy đáp:
"Dạ có."
"Biết sợ quyền lực là tốt, sau này con mới không dùng nó tùy tiện."
Nhiều năm dài, ông đích thân dạy dỗ Tạ Hoài Cẩn cách đọc sử, hiểu lòng dân, xét án và giữ biên cương.
Hắn nuôi dạy người kế vị bằng trách nhiệm trị quốc, chưa từng coi đứa trẻ là thế thân tình cảm.
Khi Tạ Hoài Cẩn trưởng thành, Tạ Cẩm Niên nghiêm giọng bảo:
"Giang sơn này từng được một người dùng bảy mạng sống đổi lấy."
"Con có thể kế vị ngai vàng này."
"Nhưng tuyệt đối không được phụ thiên hạ mà nàng đã dùng m.á.u bảo vệ."
Mười năm trước hiện tại, tại Thái sử viện vắng lặng.
Năm xưa, dù Tạ Cẩm Niên nhiều lần hạ chỉ, Thiên Đạo vẫn liên tục xóa tên nàng.
Bia đá nứt toác, trang sử trắng tinh, mực tự động phai màu.
Nhưng Hoàng đế chưa từng từ bỏ, cứ bị xóa là ông lại dùng ngự b.út viết lại từ đầu.
Qua nhiều năm, lời nguyền tiêu hao dần, tên Hoa Tri Ý cuối cùng đã được giữ lại vĩnh viễn.
Tạ Cẩm Niên dẫn Tạ Hoài Cẩn bước vào gian phòng lưu trữ quốc sử.
Hắn chỉ tay vào dòng chữ bằng ngự b.út đỏ thắm:
"Hoa Tri Ý. Hoa Linh Đào Uyên Cảnh. Bảy lần cứu giá. Là người duy nhất được Chiêu Minh Đế yêu."
Tạ Hoài Cẩn ngơ ngác hỏi:
"Nàng là mẫu thân của con sao?"
Tạ Cẩm Niên im lặng nhìn trang giấy, hồi lâu mới đáp:
"Không phải."
"Nàng chưa từng có cơ hội sống đến ngày được làm mẫu thân của bất kỳ ai."
Hắn vuốt ve nét mực:
"Nhưng nếu không có nàng, con sẽ không có giang sơn này để kế thừa."
Tạ Hoài Cẩn cung kính cúi đầu trước cái tên Hoa Tri Ý.
Từ đó, mỗi năm cậu đều thay ông đến kiểm tra từng trang sử sách.
Mười lăm năm trước hiện tại, tại một trang viên thanh bình ngoại ô kinh thành.
Sau khi dứt khoát rời cung và trả lại phượng ấn, Lục Thanh Nghi sống một đời tự do.
Nàng không bao giờ tái nhập hậu cung, cũng không tham gia tranh quyền đoạt vị.
Nàng tự lập học đường dành riêng cho nữ t.ử, giúp họ có thể tự nuôi sống bản thân.
Tạ Cẩm Niên dẫn theo Tạ Hoài Cẩn đến thăm nàng khi mái tóc nàng đã điểm bạc.
Lục Thanh Nghi lấy ra chiếc hộp gỗ nhỏ năm xưa từng chứa phong thư thứ bảy.
Nàng trân trọng giao nó vào tay Tạ Hoài Cẩn, dặn dò:
"Sau khi Bệ hạ qua đời, con hãy chôn chiếc hộp này ngay dưới cây đào thần."
Tạ Hoài Cẩn tò mò hỏi lý do, Lục Thanh Nghi khẽ mỉm cười, mắt nhìn xa xăm:
"Có người đã đợi Bệ hạ quá lâu rồi."
"Cũng có người đã dùng cả một đời này để chờ đợi nàng."
Trước khi rời đi, Lục Thanh Nghi nhìn vị Hoàng đế cô độc:
"Bệ hạ vẫn còn đi tìm nàng sao?"
Tạ Cẩm Niên chậm rãi lắc đầu, thanh âm phẳng lặng:
"Không tìm nữa, trẫm chuyển sang đợi."
Năm năm trước hiện tại, tại cửa ngõ Đào Uyên Cảnh.
Quốc sư Mộ Dung Huyền nay đã già nua, mái tóc trắng hơn cả tuyết mùa đông.
Vì nhiều lần dùng thuật nhìn trộm và can thiệp thiên cơ, tuổi thọ của ông bị rút ngắn nghiêm trọng.
Trước khi rời khỏi viên cảnh, ông đứng trước mặt Tạ Cẩm Niên từ biệt:
"Thần sắp phải đi rồi."
"Ngươi sẽ đi đâu?"
"Nơi mà người c.h.ế.t buộc phải đi qua."
Tạ Cẩm Niên trầm mặc rất lâu, cuối cùng mới run giọng hỏi nhỏ:
"Ở nơi đó... có gặp được nàng không?"
Mộ Dung Huyền nhìn ông, đôi mắt già nua ngập tràn sự xót thương.
Ông không nỡ nói rằng Hoa Tri Ý không nằm trong luân hồi, không ở nơi người c.h.ế.t đi qua.
Hắn khẽ đáp: "Nếu gặp, thần sẽ nói với nàng rằng Bệ hạ đã nhớ lại tất cả."
Tạ Cẩm Niên lắc đầu: "Đừng nói, nàng không thích người khác thay trẫm truyền lời."
Mộ Dung Huyền thở dài, đặt vào tay ông một hạt đào khô héo, không còn chút sinh khí:
"Đây là hạt đào cuối cùng cây thần kết được trước khi nàng tiêu tán."
Tạ Cẩm Niên đón lấy, trân trọng cất kỹ bên người như một báu vật.
Ba ngày trước chuyến đi cuối cùng, tại hoàng cung đại điện Đại Chu.
Tạ Cẩm Niên triệu tập toàn bộ bá quan văn võ vào triều đông đủ.
Ông đứng trước long ngai, dứt khoát tuyên bố truyền ngôi vị lại cho Thái t.ử Tạ Hoài Cẩn.
Cả triều đình kinh ngạc, dù biết sức khỏe ông suy yếu nhưng không ai nghĩ ông chủ động thoái vị.
Tạ Hoài Cẩn quỳ sụp xuống đất, khóc lóc từ chối nhận ngai vàng.
Tạ Cẩm Niên bước xuống, trao ngọc tỷ vào tay cậu, dặn dò ba điều:
"Không được tăng sưu thuế tùy tiện, không được động binh đao thỏa lòng riêng, và không được xóa tên Hoa Tri Ý khỏi quốc sử."
Tạ Hoài Cẩn nghẹn ngào hỏi:
"Phụ hoàng... ngài còn trở về nữa không?"
Tạ Cẩm Niên hướng mắt nhìn về phía ngọn núi xa xôi:
"Có lẽ là không."
Hắn không cho tổ chức đại lễ thoái vị rình rang, tự cởi bỏ long bào để thay bằng bộ thường phục đen.
Ông ôm chiếc hộp gỗ chứa bảy chiếc trâm, bảy phong thư, hạt đào khô và mảnh vải cũ bước ra vương triều.
Năm xưa nàng dùng mạng đưa hắn lên ngai vàng.
Năm mươi năm sau, hắn tự bước xuống ngai để trở về nơi gặp nàng lần đầu.
Cuối mùa đông lạnh giá, trên con đường mòn dẫn thẳng về phía Đào Uyên Cảnh.
Tạ Cẩm Niên từ chối ngồi long liễn hoàng gia, ông chỉ chọn một cỗ xe ngựa nhỏ thô sơ.
Bên cạnh ông lúc này chỉ còn độc nhất lão thái giám Cao Thuận đồng hành.
Bên ngoài xe, những bông tuyết đầu mùa bắt đầu rơi lả tả xuống vạt áo.
Cao Thuận nhìn bóng lưng Hoàng đế, bỗng nhớ lại hành trình của năm mươi năm về trước.
Khi ấy Tạ Cẩm Niên mười sáu tuổi, cũng mang đầy thương tích và lạc lối trên chính con đường này.
Chính tại nơi đây, Hoa Tri Ý đã xuất hiện để cứu mạng hắn lần đầu tiên.
Tạ Cẩm Niên khẽ vén rèm xe nhìn tuyết bay, hỏi:
"Cao Thuận, năm đó trẫm đã hứa với nàng điều gì?"
Cao Thuận gạt nước mắt đáp: "Bệ hạ nói ngài nhất định sẽ quay lại."
Tạ Cẩm Niên nở nụ cười khổ:
"Trẫm quả thực đã quay lại rất nhiều lần, chỉ tiếc lần nàng cần trẫm nhất, trẫm lại không đến kịp."
Đến cửa hang, xe ngựa không thể đi tiếp, ông cự tuyệt cái cõng của Cao Thuận, c.ắ.n răng chống gậy tự bước vào.
"Lần đầu nàng gặp trẫm, trẫm cũng tự bước đến trước mặt nàng, lần cuối này không thể để người khác đưa đi."
Chiều muộn, dưới gốc cây đào thần cổ thụ của Đào Uyên Cảnh.
Cây đào thần lúc này đã khô héo hoàn toàn, thân cây nứt nẻ xù xì, không còn nụ hoa, không còn linh khí.
Tạ Cẩm Niên mệt mỏi ngồi bệt xuống đúng vị trí mà Hoa Tri Ý từng ngồi đợi hắn năm xưa.
Hắn mở chiếc hộp gỗ ra, đặt từng chiếc trâm bên cạnh từng phong thư một cách tỉ mỉ.
Chiếc thứ nhất lệch cánh, chiếc thứ hai tinh xảo, chiếc thứ ba dính m.á.u, chiếc thứ tư cháy đen.
Chiếc thứ năm khắc hai cái tên, chiếc thứ sáu có dòng chữ niên niên tri ý, và chiếc thứ bảy khắc chữ đợi ta.
Hắn lật phong thư thứ bảy mờ căm nét chữ, vuốt nhẹ dòng cuối cùng:
“Chỉ tiếc rằng ta chưa từng được một lần nghe chính miệng chàng nói lời yêu ta.”
Tạ Cẩm Niên khẽ thì thầm vào khoảng không vắng lặng:
"Tri Ý, trẫm đã nói lời yêu nàng rồi, nói rất nhiều lần, chỉ là nàng không nghe thấy mà thôi."
Ông vuốt ve lớp vỏ cây già nua, bảy chiếc trâm và bảy phong thư nằm im lìm thành hàng ngay ngắn.
Nàng để lại bảy phong thư, hắn dùng năm mươi năm cuộc đời để trả lời từng lá.
Đêm tối buông xuống Đào Uyên Cảnh, cái lạnh thấu vào xương tủy.
Tạ Cẩm Niên kiệt sức dựa hẳn lưng vào thân cây đào thần khô khốc, hơi thở đứt quãng yếu ớt.
Cao Thuận quỳ rạp bên cạnh, khóc lóc cầu xin ông trở về kinh thành đại nội để chữa trị.
Tạ Cẩm Niên mỉm cười, lắc đầu nhẹ:
"Cao Thuận... trẫm đã trở về đúng nơi mình thuộc về rồi."
"Bệ hạ, Hoa cô nương không còn ở đây nữa đâu!"
Tạ Cẩm Niên ngước đôi mắt mờ đục nhìn cành cây khô:
"Nhưng đây là nơi duy nhất trên thế gian này nàng từng tồn tại."
Hắn run rẩy lấy hạt đào khô không còn sinh khí trong n.g.ự.c ra, cẩn thận đặt vào một khe nứt sâu trên thân cây.
Sau đó, ông vươn đôi tay gầy guộc ôm c.h.ặ.t lấy thân cây đào, như thể đang ôm lấy người con gái năm xưa.
Hắn khẽ gọi: "Tri Ý..."
Không có tiếng đáp lời, ông cười rất nhẹ, mi mắt từ từ nhắm lại:
"Nàng từng nói lần này không đợi ta nữa, không sao cả."
"Lần này... đến lượt ta đi tìm nàng."
Ông nhắm mắt xuôi tay, bàn tay già nua vẫn nắm c.h.ặ.t lấy chiếc trâm gỗ thô vụng đầu tiên bị gọt lệch cánh.
Vị đế vương c.h.ế.t vì tuổi già, thanh thản ra đi dưới gốc cây định mệnh.
Ngay khoảnh khắc Tạ Cẩm Niên trút hơi thở cuối cùng, một kỳ tích mờ ảo đột ngột diễn ra.
Cây đào thần vốn đã khô c.h.ế.t suốt nhiều năm qua bỗng nhiên rung chuyển mạnh mẽ.
Từ những cành củi trơ trụi không nụ không hoa, vô số cánh hoa đào bỗng từ hư không hiện ra, tuôn rơi như mưa đổ.
Hoa đào rơi kín trời, phủ một lớp t.h.ả.m hồng thê lương lên mái tóc bạc và bộ y phục đen của ông.
Cao Thuận ngẩng đầu nhìn màn mưa hoa độc nhất vô nhị, khóc không thành tiếng.
Ông không nhìn thấy hồn phách của Hoa Tri Ý, không nghe thấy giọng nói trong trẻo của nàng.
Chỉ có một cánh hoa đào nhẹ nhàng đáp xuống, đậu ngay trên đầu chiếc trâm gỗ thô vụng gọt lệch.
Đây không phải là thần hồn nàng sống lại, mà chỉ là chút linh khí cuối cùng của cây đào thần tiễn đưa người cuối cùng còn nhớ nàng.
Tạ Hoài Cẩn dẫn quân đến sau, theo đúng di nguyện của phụ hoàng, không đưa di thể ông vào hoàng lăng vương giả.
Cậu chôn cất ông ngay dưới gốc cây đào thần, đặt bảy chiếc trâm gỗ và bảy phong thư chôn cùng bên cạnh ông.
Trên bia mộ bằng đá thô không khắc bất kỳ đế hiệu Chiêu Minh Đế cao quý nào, chỉ khắc vẹn tròn hai cái tên.
Tạ Cẩm Niên. Hoa Tri Ý.
Một người đã tình nguyện chờ đợi bảy lần, một người chấp nhận chờ đợi hết cả một đời.
Sau ngày hôm đó, cây đào thần cổ thụ lập tức khô héo hoàn toàn, Đào Uyên Cảnh mất sạch linh khí vĩnh viễn.
Con đường hoa đào khép lại, từ đó về sau không còn một ai có thể tìm được lối bước vào nơi này nữa.
Năm ấy.
Hoa Tri Ý nói nàng không đợi chàng nữa.
Tạ Cẩm Niên lại dùng cả phần đời còn lại để đợi nàng.
Ngày ông nhắm mắt.
Hoa đào rơi kín trời.
Nhưng từ đó về sau.
Đào Uyên Cảnh không còn nở hoa.
— HOÀN —
Nếu câu chuyện này khiến bạn rung động, hãy tiếp tục ở lại. Vì phía trước vẫn còn nhiều câu chuyện khác đang chờ bạn khám phá.
Cảm ơn bạn đã đi cùng câu chuyện này. Và nếu bạn muốn, hãy cùng bước sang một câu chuyện khác.
Các bạn có thể tìm tên mình “Tịch Mặc Tĩnh Du” hoặc tên truyện để đọc tiếp nha.
SAU KHI BỊ TỪ HÔN, TÔI GẢ CHO TAM THÚC CỦA ANH TA
Yêu nhau sáu năm.
Tôi từng nghĩ, chiếc nhẫn mình tự tay thiết kế sẽ là khởi đầu cho một mái nhà.
Không ngờ.
Ngay trước ngày hai gia đình gặp mặt bàn chuyện cưới xin.
Anh ấy chỉ nói một câu.
"Chúng ta dừng lại đi."
Tôi không khóc.
Cũng không níu kéo.
Tôi trả lại chiếc nhẫn.
Trả lại sáu năm thanh xuân.
Trả luôn cả người đàn ông từng hứa sẽ cưới tôi.
Tôi cứ ngỡ câu chuyện của mình sẽ kết thúc trong cơn mưa hôm ấy.
Cho đến khi...
Một chiếc ô màu đen dừng trước mặt tôi.
Người đàn ông quyền lực nhất Kỷ gia đưa cho tôi một bản thỏa thuận kết hôn.
"Làm vợ tôi."
"Từ hôm nay."
"Không ai còn có quyền coi thường em."
Tôi nhìn anh.
Khẽ hỏi một câu mà sau này mới biết, mình đã tìm lời đáp suốt cả cuộc hôn nhân.
"Vì sao..."
"Lại là tôi?"
