Hoa Linh: Cánh Hoa Bản Mệnh Cuối Cùng - 6
Cập nhật lúc: 19/07/2026 15:02
Ba ngày sau, vào đêm hội hoa đăng, tại mái đình nhỏ trong phủ.
Không khí bên ngoài náo nhiệt, nhưng trong phủ lại vô cùng yên tĩnh.
Tạ Cẩm Niên từ chối vào cung dự yến tiệc, hắn chọn ở lại phủ cùng Hoa Tri Ý thả đèn.
Hoa Tri Ý cầm b.út lông, cẩn thận viết lên mặt đèn giấy một dòng chữ.
“Mong người ta yêu cả đời bình an.”
Tạ Cẩm Niên đứng bên cạnh nhìn thấy, trầm giọng hỏi:
"Người nàng yêu rốt cuộc là ai?"
Hoa Tri Ý buông b.út, nhìn chiếc đèn đang từ từ bay lên không trung.
Nàng không trả lời câu hỏi của hắn, chỉ quay sang hỏi ngược lại:
"Điện hạ, ngài đã có người mình yêu chưa?"
Tạ Cẩm Niên nhìn thẳng vào đôi mắt trong vắt của nàng, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng.
Hắn bước lên một bước: "Có lẽ là có."
Hoa Tri Ý nín thở, đứng im bất động.
Tạ Cẩm Niên giơ tay, nhẹ nhàng chạm vào chiếc trâm hoa đào trên tóc nàng.
Môi hắn mím c.h.ặ.t, hắn gần như sắp sửa thốt ra ba chữ quan trọng kia để đập tan lời nguyền.
Nhưng ngay khoảnh khắc đó, n.g.ự.c hắn đột ngột truyền đến một cơn đau dữ dội.
Một luồng hắc khí u ám nổi lên rõ rệt dưới làn da cổ của hắn.
Lời nguyền của Thiên Đạo đang điên cuồng ngăn cản hắn nói ra lời yêu khi ký ức chưa tỉnh giấc.
Tạ Cẩm Niên ngã khuỵu xuống, chỉ kịp nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng, gầm lên đau đớn:
"Hoa Tri Ý, nàng đừng rời khỏi ta!"
Chính ngay lúc ấy, một biến cố lớn ập đến hoàng quyền.
Ba ngày sau khi phát bệnh tại phủ, Tạ Cẩm Niên bị triệu gấp vào cung dự đại yến.
Trong buổi tiệc đấu đá tàn nhẫn ấy, hắn bị kẻ địch hạ độc thủ, uống phải độc d.ư.ợ.c “Tỏa Mệnh”.
Loại độc này không lấy mạng ngay lập tức, nó gặm nhấm và phá hủy mệnh cách từ sâu bên trong.
Toàn bộ ngự y trong cung đều bất lực, không thể tìm ra nguyên nhân phát bệnh.
Đêm tối, Hoa Tri Ý lén đột nhập vào trong tẩm cung hoàng cung.
Nàng nhìn thấy Tạ Cẩm Niên đang nằm hôn mê, t.ử khí đen kịt đã phủ kín gương mặt hắn.
Mộ Dung Huyền xuất hiện từ trong bóng tối, giọng nói đầy vẻ ngăn cản:
"Chỉ có cánh hoa bản mệnh của con mới có thể đổi được loại độc tàn ác này ra ngoài."
Ông giữ tay nàng lại: "Con đã c.h.ế.t một lần rồi."
"Nếu con tiếp tục đ.á.n.h đổi, sớm muộn gì con cũng sẽ không còn đường lui đâu."
Hoa Tri Ý quỳ bên mép giường, nhìn Tạ Cẩm Niên đang mê man bất tỉnh.
Ngay cả trong cơn sốt hầm hập, bàn tay hắn vẫn nắm c.h.ặ.t lấy tay nàng không buông.
Bờ môi khô nứt của hắn vô thức mấp máy, liên tục gọi tên nàng trong vô vọng: "Tri Ý..."
Hoa Tri Ý ngước mắt nhìn Quốc sư, khẽ hỏi:
"Nếu lần này hắn tỉnh lại, hắn có còn nhớ con không?"
Mộ Dung Huyền im lặng không đáp, chỉ thở dài một tiếng.
Sự im lặng tàn nhẫn ấy của ông chính là câu trả lời rõ ràng nhất.
Đêm mưa lớn tầm tã, tại tẩm điện phụ của hoàng cung.
Hoa Tri Ý ngồi bên giường, đặt tay lên l.ồ.ng n.g.ự.c đang phập phồng của Tạ Cẩm Niên.
Nàng vận hành linh lực, dùng cánh hoa bản mệnh thứ hai để hút toàn bộ độc tố sang người mình.
Độc văn đen kịt trên n.g.ự.c Tạ Cẩm Niên bắt đầu nhạt dần rồi biến mất hoàn toàn.
Cùng lúc đó, trên cổ tay của Hoa Tri Ý, cánh hoa đào thứ hai cháy đen rồi tan thành tro bụi.
Nàng kiệt sức ngã gục vào l.ồ.ng n.g.ự.c hắn, ghé sát tai hắn thì thầm:
"Lần này chàng đã yêu ta lâu hơn một chút rồi."
"Không biết đến lần sau... chàng có còn yêu ta nữa không?"
Nàng nhắm mắt, tim ngừng đập ngay trong vòng tay của hắn.
Nhưng ngay khoảnh khắc nàng trút hơi thở cuối cùng, lời nguyền lại tàn nhẫn xóa sạch mọi ký ức của hắn.
Bảy ngày sau, Hoa Tri Ý một lần nữa sống lại từ cây đào thần.
Nàng lặng lẽ trở về phủ Tam hoàng t.ử.
Tạ Cẩm Niên lúc này đã hoàn toàn bình phục, độc tố thanh trừ sạch sẽ.
Hắn đang ngồi một mình trong thư phòng, bên cạnh long án đặt chiếc trâm hoa đào thứ hai.
Hoa Tri Ý đứng lặng ngoài cửa rất lâu dưới bóng tối, nhìn bóng lưng hắn.
Nàng không dám bước vào nữa.
Lần đầu tiên trong đời, nàng cảm thấy sợ hãi tột cùng khi phải nghe lại câu hỏi: “Cô nương là ai?”
Một năm sau, tại biên thành phía Bắc xa xôi.
Sau lần c.h.ế.t thứ hai đầy đau đớn, Hoa Tri Ý không còn chủ động đến tìm hắn nữa.
Nàng chọn cách quay trở về Đào Uyên Cảnh, sống cô độc qua ngày.
Tạ Cẩm Niên tiếp tục con đường tranh đoạt hoàng quyền của mình.
Nhưng từ ngày đó, mỗi đêm hắn đều mơ thấy một cô gái mặc áo trắng đứng âm thầm ngoài thư phòng.
Hắn không bao giờ nhìn thấy mặt nàng, chỉ thấy trên tóc nàng cài hai chiếc trâm hoa đào.
Một năm sau, Tạ Cẩm Niên được phái ra biên cương để dẹp loạn bờ cõi.
Trong một lần dẫn quân tuần tra, hắn vô tình đi lạc vào một rừng đào nở hoa trái mùa giữa đất bắc.
Tại nơi đó, hắn đột nhiên bắt gặp Hoa Tri Ý đang cúi đầu hái t.h.u.ố.c bên suối.
Vừa nhìn thấy bóng hình áo trắng ấy, tim hắn đập liên hồi, hắn lập tức xoay người xuống ngựa.
Hắn không hỏi nàng là ai, cũng không hỏi vì sao nàng lại ở nơi biên thùy hoang vu này.
Hắn bước đến trước mặt nàng, giọng run lên:
"Ta đã đi tìm nàng rất lâu rồi."
Hoa Tri Ý hoàn toàn sững sờ, chiếc giỏ t.h.u.ố.c trên tay suýt rơi xuống đất.
Nàng ngước đôi mắt đỏ hoe nhìn hắn, hỏi nhỏ:
"Điện hạ... ngài biết ta sao?"
Tạ Cẩm Niên nhìn nàng, quả quyết đáp:
"Không biết."
"Nhưng ta chắc chắn, người trong mộng mỗi đêm của ta chính là nàng."
Trong suốt nửa năm sau đó, tại biên thành và chiến trường Bắc Cảnh khốc liệt.
Hoa Tri Ý chọn ở lại doanh trại biên thành với thân phận một y nữ cứu chữa binh sĩ.
Tạ Cẩm Niên tuy vẫn không nhớ lại quá khứ, nhưng hắn đối xử với nàng vô cùng đặc biệt.
Nàng là người duy nhất được hắn tin tưởng tuyệt đối ở nơi chiến trường hiểm nguy này.
Hắn cho phép nàng tự do xem bản đồ quân sự cơ mật, tự do ra vào doanh trướng của chủ tướng.
Khi các tướng sĩ dưới trướng tò mò hỏi về thân phận của nàng, hắn chỉ lạnh lùng đáp ba chữ:
"Người của ta."
Trong một đêm đông đóng quân trên tuyết, Tạ Cẩm Niên ngồi bên đống lửa, tự tay khắc cho nàng chiếc trâm thứ ba.
Hoa Tri Ý đón lấy chiếc trâm, không còn hỏi hắn về ý nghĩa của nó nữa.
Nàng lặng lẽ cất nó chung một chỗ với hai chiếc trâm cũ trước đây.
Vài ngày sau, quân địch bất ngờ tổ chức tập kích quy mô lớn vào ban đêm.
Tạ Cẩm Niên dũng mãnh dẫn quân phá vòng vây, nhưng giữa hỗn chiến, hắn trúng một mũi tên đen ngay n.g.ự.c.
Đó là một pháp khí tàn độc chuyên dùng để phá hủy đế mệnh.
Hoa Tri Ý bất chấp hiểm nguy chạy đến bên hắn khi hắn đang quỳ gối trên nền tuyết đẫm m.á.u.
Tạ Cẩm Niên vẫn còn chút tỉnh táo cuối cùng.
Hắn dùng bàn tay đầy m.á.u nắm c.h.ặ.t lấy tay nàng, khàn giọng ngăn cản:
"Đừng cứu ta..."
Hoa Tri Ý khựng lại, nước mắt rơi lã chã.
Hắn hoàn toàn không biết đến quy tắc đổi mạng của Thiên Đạo.
Nhưng sâu trong linh hồn đau đớn, hắn dường như cảm nhận được nàng đã vì hắn mà c.h.ế.t rất nhiều lần.
Hắn thoi thóp nói:
"Ta không biết vì sao lại thế."
"Nhưng ta có cảm giác... nếu lần này nàng cứu ta, ta sẽ vĩnh viễn mất đi nàng."
Chiến trường phủ đầy tuyết trắng xóa, rạng sáng lạnh căm căm.
Hoa Tri Ý mặc kệ lời can ngăn, nàng quỳ xuống ôm c.h.ặ.t lấy thân thể đang lạnh dần của Tạ Cẩm Niên.
Nàng nghẹn ngào thì thầm bên tai hắn:
"Lần đầu tiên chàng không biết ta sẽ c.h.ế.t vì chàng."
"Lần thứ hai chàng đang hôn mê nên không kịp ngăn cản ta."
"Lần này chàng đã sáng suốt bảo ta đừng cứu."
"Nhưng Tạ Cẩm Niên... ta vẫn không cách nào trơ mắt nhìn chàng c.h.ế.t được."
Cánh hoa bản mệnh thứ ba trên cổ tay nàng phát sáng rồi lập tức tan rã thành cát bụi.
Mũi tên đen kịt cắm giữa n.g.ự.c hắn trong nháy mắt biến thành tro tàn, vết thương lành lặn như cũ.
Toàn bộ đau đớn và vết thương chí mạng lập tức chuyển hết sang cơ thể của Hoa Tri Ý.
Trước khi thân thể tan biến, nàng dùng chút tàn lực đặt ba chiếc trâm gỗ vào tay Cao Thuận đang khóc ròng bên cạnh.
Nàng thều thào dặn dò:
"Giữ giúp ta... Nếu một ngày nào đó hắn chủ động hỏi đến..."
Lời chưa kịp nói hết, thân thể nàng đã vỡ tan thành ngàn cánh hoa đào, bay lượn giữa trời tuyết.
