Hòa Ly Đi ! - 14
Cập nhật lúc: 12/08/2026 00:03
Tổ mẫu lập tức đổi ý.
“Ta cũng hòa ly.”
“Ta chuyển sang đây ở với con.”
Chuyện ấy cuối cùng đương nhiên không thành.
Tổ mẫu đã lớn tuổi.
Trong nhà con cháu đông.
Nếu bà bỗng nhiên hòa ly với tổ phụ rồi chạy tới sống cùng đứa cháu gái vừa đoạn tuyệt gia tộc, tổ phụ cùng phụ thân chỉ sợ ra đường sẽ bị người ta chỉ đến chẳng dám ngẩng đầu.
Nghe nói đêm ấy tổ phụ quỳ.
Phụ thân quỳ.
Ngay cả kế mẫu cũng bị kéo tới quỳ cùng.
Ba người khóc lóc khuyên rất lâu, tổ mẫu mới tạm thời bỏ ý định.
Nhưng trước khi về, bà vẫn kéo ta sang một bên.
“Sau này bọn họ chỉ cần dám trái ý tổ mẫu…”
“Ta sẽ lại đòi hòa ly.”
“Rồi chuyển tới đây.”
Ta nghe xong bỗng cảm thấy rất nhẹ lòng.
Trước kia luôn là tổ mẫu che chở ta.
Bây giờ dường như ta cũng đã lớn đủ để trở thành một nơi bà có thể tìm đến nếu thật sự muốn rời khỏi căn nhà ấy.
Chuyện tương lai cứ để tương lai tính.
Ngày nhập trạch, Bác Vọng hầu phu nhân cũng tới.
Người còn chưa vào cổng, tiếng gọi đã vang khắp sân.
“Hài t.ử của ta!”
Bà vừa tới đã tặng ta một tiểu trang viện.
“Trang viện này nằm ngay cạnh biệt trang suối nước nóng của Vãn nhi.”
“Phong cảnh đẹp, không khí cũng tốt.”
“Hàn nhi có thời gian cứ tới ở vài ngày.”
“Tiện thể bầu bạn với Vãn nhi nhà ta.”
Ta nhận khế đất trong tay.
Chỉ cảm thấy món quà này nặng đến lạ.
Khương Vân Kỳ không thể đường đường chính chính tới mừng.
Hắn lén bảo thư đồng đưa hai mươi lượng bạc.
Còn kèm một lời nhắn.
Hiện tại hắn không dư dả.
Nhưng lễ tuy bạc, tình nghĩa thì nặng.
Đồ đệ đời này nhất định đứng về phía sư phụ.
Ta đọc xong rất cảm động.
Ngay đêm ấy thức khuya viết cho hắn một bộ “Giáng Long Thập Bát Chưởng”.
Hôm sau sai người đưa sang.
Về sau ta vẫn có đến thăm Ngu Thính Vãn.
Lần đầu trở lại biệt trang bằng thân phận nữ nhi, tâm tình trong lòng rất phức tạp.
Nhưng Ngu Thính Vãn đối xử với ta gần như chẳng khác ngày trước.
Chỉ đổi cách gọi.
Trước đây là:
“Hàn công t.ử.”
Bây giờ mỗi lần trông thấy ta, nàng lại dịu dàng gọi:
“Hàn tỷ tỷ.”
Ta suy nghĩ rồi thôi.
Một người sống vui vẻ hơn cũng là chuyện tốt.
Dù sao nàng cũng chưa từng bắt ta cưới.
Cũng chẳng bắt ta làm chuyện gì khác.
…
Năm thứ hai sau khi ta tự lập môn hộ, tin Tống Bạc qua đời truyền tới.
Ta không quá bất ngờ.
Sau chuyện năm ấy, hắn bệnh triền miên.
Thân thể ngày một kém.
Tống gia từ lâu đã để lộ tin trưởng t.ử e rằng chẳng còn sống được bao nhiêu năm.
Rồi hắn thật sự c.h.ế.t.
Đến ngày ấy, ta mới cảm thấy đoạn đời cũ cuối cùng đã đóng lại.
Cuộc sống thuộc về riêng ta dường như lúc đó mới thật sự mở ra.
Ta còn trẻ.
Trong nhà không có trượng phu.
Tiền bạc đủ dùng.
Lại qua lại thân thiết với phủ Bác Vọng hầu.
Phía trên còn có Hoàng hậu nương nương chống lưng.
Bên ngoài đương nhiên vẫn có người bàn tán chuyện ta từng hòa ly, đoạn thân rồi tự lập nữ hộ.
Nhưng những lời ấy chẳng cản được bà mối lần lượt tìm tới Khương phủ.
Cửa nhà ta suýt bị đạp hỏng.
Ngay cả Khương Vân Kỳ cũng hăng hái giới thiệu mấy đồng môn chưa thành thân.
Thậm chí có người còn vòng qua tìm Khương Trình, muốn nhờ ông làm cha đứng ra nói chuyện.
Khương Trình.
Chính là người đã tự tay viết giấy đoạn tuyệt quan hệ với ta.
Cũng là phụ thân cũ của ta.
Không lâu sau, ông thật sự tới cửa.
Gặp ta, ông lại bày ra dáng vẻ của một người cha lo lắng.
“Nữ nhân sống một mình, trong nhà sao có thể không có nam nhân?”
“Dù con không nhận ta nữa…”
“Ta làm cha vẫn chẳng thể mặc kệ con.”
Ta nghe mà gần như cảm động.
Cứ như người năm ấy vội vàng viết giấy đoạn thân rồi ném sang cho ta chẳng phải ông.
Ta mỉm cười.
“Khương đại nhân hiểu lầm.”
“Ta không có trượng phu.”
“Nhưng Khương phủ chưa từng thiếu nam nhân.”
Ta chỉ tự lập môn hộ.
Chẳng phải muốn lập một nữ nhi quốc.
Ta nhẹ nhàng phất tay.
Bốn hán t.ử cao lớn lập tức từ sau cửa bước ra.
Trong tay mỗi người đều cầm trường côn.
Hai người do Bác Vọng hầu phu nhân đưa tới.
Hai người còn lại là người Hoàng hậu ban cho ta dùng.
Ta nhìn phụ thân cũ.
Rồi nói:
“Đánh.”
Người trong Khương phủ đều nhớ quy củ ta dặn.
Đánh người…
Ưu tiên đ.á.n.h mặt.
Một lúc sau, Khương Trình đã nằm trên đất, cả gương mặt bầm tím, còn rụng mất ba chiếc răng.
Ta bước tới, dùng tay vỗ nhẹ lên má ông.
“Nếu không phải ta còn nghĩ đến tổ mẫu…”
“Không muốn bà tuổi cao phải chịu cảnh người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh…”
“Khương đại nhân đã chẳng chỉ mất ba chiếc răng.”
Bốn hộ vệ phía sau đồng thanh đáp một tiếng.
Sau đó cùng rút đao.
Ánh thép lóe lên.
Khương Trình sợ đến tè ra quần.
Ông chẳng còn dáng vẻ của một người cha tới khuyên nữ nhi nữa, chỉ biết lăn bò chạy khỏi cửa.
Ta nghĩ sau lần ấy, ông sẽ không còn muốn bước vào Khương phủ.
Ít nhất chẳng phải trong tương lai gần.
Một ngày khác, Thọ Nhi tới chơi.
Nàng ngồi chưa được bao lâu đã hỏi:
“Sau này cô nương có định tuyển phu quân không?”
“Tiểu thư nhà chúng ta nói…”
“Nàng có thể làm ngoại thất đại phòng.”
Ta nghe xong lập tức bật cười.
“Trên đời có nhà nào ngoại thất lại còn làm đại phòng?”
Hai mắt Thọ Nhi sáng lên.
“Vậy ý cô nương là…”
“Tiểu thư có thể đường đường chính chính làm chính thất?”
Ta vội xua tay.
“Ta chẳng hề nói vậy.”
Sau này thế nào…
Ai biết được.
Có lẽ đến một ngày ta thấy một người thật sự vừa mắt, liền tuyển một chàng rể về nhà.
Cũng có thể chẳng muốn thành thân, chỉ giữ một thư sinh mặt trắng bên cạnh để ngắm cho vui.
Tương lai còn dài.
Ta không cần hôm nay đã thay mình của nhiều năm sau quyết định hết mọi chuyện.
Chỉ có duy nhất một điều ta biết rất rõ.
Khương phủ này là nhà của ta.
Ta là chủ nhân nơi này.
Từ nay về sau, người quyết định ta phải sống thế nào…
Sẽ chỉ có chính ta.
HẾT.
