Hòa Ly Rời Khỏi Tạ Phủ - Chương 2
Cập nhật lúc: 04/09/2026 11:01
Chỉ cần nàng ta gọi một tiếng ca ca, Tạ Nghiễn Từ sẽ mềm lòng.
Nhưng lúc này, tất cả tộc lão đều đang có mặt.
Hắn chỉ có thể đứng yên.
Chẳng bao lâu sau, y bà đã đến.
Vị lão đại phu thường được tộc họ Tạ mời đến cũng được gọi tới.
Ta không ngồi xuống.
Chỉ đứng giữa từ đường.
Thẩm Vân Nhu ngồi trước bình phong. Khi đưa cổ tay ra, tay nàng ta vẫn còn run rẩy.
Nước mắt nàng ta từng giọt rơi xuống.
“Tỷ tỷ, hôm nay tỷ đối xử với muội như vậy, sau này muội phải sống thế nào?”
Ta cụp mắt nhìn nàng ta.
“Vậy phải xem ngươi còn đường để làm người hay không.”
Y bà vừa đặt tay lên mạch của nàng ta, sắc mặt đã lập tức thay đổi.
Thẩm Vân Nhu lập tức muốn rút tay lại.
Y bà giữ c.h.ặ.t nàng ta.
Từ đường yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng ngọn nến khẽ cháy.
Một lát sau, y bà quỳ xuống.
“Bẩm chư vị tộc lão, Thẩm cô nương đã mang thai.”
Chu thị lập tức nhắm c.h.ặ.t mắt.
Thẩm Vân Nhu bật khóc thành tiếng.
“Bà ta đã bị mua chuộc! Bà ta là người của tỷ tỷ!”
Ta nhìn sang vị lão đại phu còn lại.
“Làm phiền đại phu chẩn lại một lần.”
Lão đại phu bước lên.
Ông là người lâu năm trong tộc họ Tạ, không ai có thể nói ta đã mua chuộc ông.
Thẩm Vân Nhu siết c.h.ặ.t t.a.y áo, nước mắt rơi xuống vạt váy.
Lão đại phu bắt mạch rất lâu.
Cuối cùng, ông cũng quỳ xuống.
“Quả thật đã có thai, khoảng hơn hai tháng.”
Cả từ đường lập tức xôn xao.
Sắc mặt các vị tộc lão còn khó coi hơn lúc nãy.
Trước đó họ xét hỏi ta là để ngăn chặn lời đồn bên ngoài.
Bây giờ chuyện Thẩm Vân Nhu chưa thành thân đã m.a.n.g t.h.a.i đã được xác nhận, thể diện của Tạ gia mới thực sự bị ném xuống đất.
Tạ Nghiễn Từ đứng tại chỗ, khóe môi mím c.h.ặ.t.
Ta nhìn hắn.
“Tạ Nghiễn Từ, ngươi còn muốn ta nhẫn nhịn chuyện gì?”
Thẩm Vân Nhu quỳ giữa từ đường, khóc đến mức gần như không thở nổi.
“Ta không có, thật sự không có. Lão đại phu đã chẩn đoán sai rồi. Chỉ là gần đây ta ăn phải thứ không sạch sẽ mà thôi.”
Không ai đáp lời nàng ta.
Các vị tộc lão nhà họ Tạ đều là người từng trải.
Có t.h.a.i chính là có thai.
Ăn phải thứ không sạch sẽ không thể ăn ra một cái t.h.a.i hơn hai tháng.
Một vị tộc lão nhìn Tạ Nghiễn Từ.
“Rốt cuộc chuyện này là thế nào?”
Tạ Nghiễn Từ cố ép mình bình tĩnh trở lại.
“Vân Nhu và Thừa An đã có hôn ước từ lâu, chỉ là chưa ấn định ngày thành thân.”
Hắn nói rất vững vàng.
Có lẽ trước khi đến từ đường, hắn đã nghĩ sẵn con đường lui này.
Kiếp trước, hắn cũng sắp xếp như vậy.
Tạ Thừa An là biểu đệ họ xa của Tạ gia. Phụ mẫu đều đã qua đời, phải dựa vào dòng chính để sống.
Chỉ cần Tạ Nghiễn Từ lên tiếng, hắn sẽ phải cưới Thẩm Vân Nhu.
Sau khi đứa trẻ ra đời, Tạ gia chỉ cần nói nó là con mồ côi của Tạ Thừa An, liền có thể đường đường chính chính bế về phủ.
Ta nhìn các vị tộc lão.
“Nếu đã có hôn ước, vì sao bên ngoài lại truyền lời đồn ta tư thông với người khác trước?”
Sắc mặt Tạ Nghiễn Từ cứng đờ.
Ta tiếp tục nói:
“Nếu Thẩm Vân Nhu đã có hôn ước với Tạ Thừa An, đứa trẻ trong bụng cũng là của Tạ Thừa An, Tạ gia hoàn toàn có thể sớm tổ chức hôn sự. Vì sao phải dùng danh tiếng của chính thê là ta để đè lời đồn xuống?”
Ánh mắt các vị tộc lão lại chuyển về phía Tạ Nghiễn Từ.
Trong mắt hắn nổi lên tức giận.
“Chiếu Vi, sự việc còn chưa được điều tra rõ ràng, nàng đừng tùy tiện kéo người khác vào.”
Ta cười khẽ.
“Vậy hãy mời Tạ Thừa An vào đây.”
Thần sắc Tạ Nghiễn Từ lập tức thay đổi.
“Nàng đã mời hắn đến?”
Ta nhìn hắn.
“Hắn đang ở bên ngoài.”
Tạ Thừa An đã đứng ngoài cửa từ đường nghe được một nửa.
Trước khi ta đẩy cửa từ đường, Thanh Chi đã làm theo lời ta dặn, đưa hắn đến từ cửa hông.
Ta không thể để Tạ Nghiễn Từ âm thầm ép buộc hắn.
Khi Tạ Thừa An bước vào, sắc mặt hắn tái xanh.
Hắn còn trẻ, trên người vẫn mặc bộ trường bào màu xám dành cho việc đi đường, đế giày đầy bùn đất.
Sau khi vào cửa, hắn hành lễ với các vị tộc lão trước.
Sau đó mới nhìn Tạ Nghiễn Từ.
“Đường huynh, ta và Thẩm cô nương có hôn ước từ bao giờ?”
Ánh mắt Tạ Nghiễn Từ lạnh xuống.
“Thừa An, chuyện này lát nữa nói sau.”
Nhưng Tạ Thừa An không lùi bước.
“Không cần lát nữa. Hôm nay nếu đã kéo ta vào chuyện này, vậy hãy nói rõ trước mặt các vị tộc lão.”
Thẩm Vân Nhu vừa khóc vừa ngẩng đầu.
“Thừa An ca ca, sao huynh có thể như vậy? Rõ ràng huynh từng nói sẽ cưới ta.”
Sắc mặt Tạ Thừa An càng khó coi.
“Ba tháng trước ta đã đến huyện Thanh Hà làm công vụ, hôm qua mới trở về kinh thành. Thẩm cô nương từng nói chuyện hôn nhân với ta từ khi nào?”
Tộc lão lập tức hỏi:
“Có bằng chứng không?”
Tạ Thừa An lấy từ trong tay áo ra giấy thông hành, công văn sai phái và ấn tín của trạm dịch huyện Thanh Hà.
Hắn lần lượt đặt chúng lên bàn.
“Ta rời kinh ba tháng, Thẩm cô nương m.a.n.g t.h.a.i hai tháng. Nếu đứa trẻ này là của ta, vậy ta cũng muốn hỏi xem mình đã làm thế nào để nàng ta m.a.n.g t.h.a.i khi cách xa mấy trăm dặm.”
Có người khẽ ho một tiếng.
Sắc mặt Thẩm Vân Nhu trắng bệch.
Chu thị được nha hoàn dìu, giọng nói run rẩy.
“Vân Nhu, con…”
Thẩm Vân Nhu lập tức quỳ bò đến bên chân bà.
“Mẫu thân, con không có. Nhất định là Thừa An ca ca sợ phải chịu trách nhiệm nên mới không nhận con.”
