Hoa Nở Hai Lần, Người Thương Một Đời - Chương 14
Cập nhật lúc: 21/06/2026 14:08
Sau tám năm, đêm đầu tiên trở về thành phố C, Tần Mạc mơ thấy Lolita.
Cô bé mặc chiếc váy dài màu đỏ, mái tóc b.úi cao, thần thái hưng phấn, đứng sau tấm rèm cửa sổ màu trắng, mỉm cười nhìn anh.
Anh biết đó là giấc mơ, anh nhớ cô bé mà anh luôn lưu giữ trong ký ức ấy đã ra đi từ rất lâu rồi, nhưng nụ cười của cô ấy đẹp như vậy, anh không cầm lòng được mà đưa tay ra. Gió biển l.ồ.ng lộng thổi tới, thổi tung mái tóc của anh, tiếng cười khúc khích của cô ấy dường như vang lên trong tiếng sóng biển vỗ bờ, rồi lại bị sóng biển cuốn ra xa, anh túm c.h.ặ.t tấm rèm cửa, hình bóng của cô đã tan biến, tiếng cười lảnh lót như tiếng chuông vang vọng trong bầu không khí ẩm ướt bỗng nhiên ngừng bặt. Ngón tay anh chạm phải cánh cửa sổ đang khép c.h.ặ.t, nhìn thấy đường bờ biển cong cong sau lớp cửa kính, kéo dài tới tận chân trời. Trong tiếng sóng biển rì rầm, dường như còn nghe thấy giọng hát của cô khe khẽ vang lên bên tai: “Khi nhớ anh, không kìm nén được một tiếng thở dài… chỉ là tiếng thở dài… chỉ là tiếng thở dài…”.
Tần Mạc bừng tỉnh dậy. Căn phòng tối om, anh bật ngọn đèn ở đầu giường, đốt một điếu t.h.u.ố.c, trong đốm lửa chập chờn, chuyện cũ lại ùa về. Lolita, cái tên giống với tên của nhân vật chính trong cuốn tiểu thuyết của Nabokov, anh nhớ lại, cô đã từng rất buồn rầu vì cái tên này, ầm ĩ đòi thay đổi nó, lý do là bởi vì cô linh cảm thấy vì cái tên này mà cô phải chịu lời nguyền rủa, sau khi trưởng thành sẽ bị gả cho một ông chú hoặc một ông già, còn có khả năng sẽ bất ngờ ra đi khi còn trẻ. Anh nghe được những phát ngôn tỏ ý phẫn nộ này thì cảm thấy rất buồn cười, không ngờ chưa đầy một năm sau thì mỗi một linh cảm đều trở thành sự thật, anh đã yêu cô, còn cô lại ra đi khi mới mười tám tuổi.
Lần đầu tiên gặp Lolita, đó là mùa hè năm Tần Mạc hai mươi ba tuổi, năm cuối cùng của khóa học Thạc sĩ, anh nghỉ học cùng mẹ về nước dưỡng bệnh. Thành phố S bên bờ biển, đầu mùa hạ với cảnh sắc tuyệt đẹp vào sáng sớm, khó khăn lắm anh mới dậy sớm được, sau khi đọc báo xong, cầm giá vẽ đi về phía bờ biển gần nhà để vẽ cảnh mặt trời mọc. Cách đó không xa, hàng dừa xanh biếc, bờ biển phủ một lớp cát trắng mềm mịn, giẫm chân xuống mang theo cảm giác ấm nóng ẩm ướt. Anh chọn góc độ phù hợp rồi dựng giá vẽ, nhìn thấy một cô bé đang ngồi xổm trên cát dùng nước và cát để xây lâu đài ở phía trước, mặt trời từ từ nhô lên, phía tận cùng của biển cả, đất và trời cùng sáng bừng sắc vàng.
Ban đầu, anh thực ra cũng không chú ý nhiều tới cô bé đang nghịch cát kia. Nhưng ba, bốn tiếng đồng hồ trôi qua, anh thu dọn giá vẽ lại, liếc mắt nhìn về phía đó, mới phát hiện ra cô bé vẫn ngồi ở chỗ cũ, lưng cúi sát xuống, ngay cả tư thế cũng không thay đổi. Anh không vội ra về, để giá vẽ trên cát, chậm rãi tiến lại gần xem cô bé đang làm gì. Anh đứng bên cạnh nhìn ngắm khoảng nửa giờ đồng hồ, cô bé vẫn mải mê trong công việc của mình, căn bản không phát hiện ra sự tồn tại của anh, luôn cau mày nghiên cứu xem phải trộn nước với cát tỉ lệ bao nhiêu mới có thể xây lâu đài một cách thuận lợi được. Anh được coi là một người rất tập trung khi làm việc, nhưng cũng chưa tập trung tới mức như cô gái này, không chỉ tập trung, mà còn kiên trì, thử lần nào lần đó thất bại, thất bại lại thử tiếp, trong nửa giờ anh đứng nhìn ngay bên cạnh, cô đã liên tục thất bại tới bốn lần, không biết trước đó tất cả đã thất bại bao nhiêu lần nữa. Có một người từ xa chạy tới, anh quay lại thu dọn giá vẽ đi về nhà, quay đầu nhìn, cô bé đã được một chàng trai kéo đứng lên, bấy giờ mới phát hiện ra dáng người cô bé rất cao, không nhỏ bé như ấn tượng ban đầu.
Ăn cơm trưa xong, anh cùng mẹ dạo bộ, lại nhìn thấy cô bé đó, vẫn ngồi xổm ở vị trí sáng nay, bên cạnh là một chiếc xẻng và xô nước, trên đầu còn đội thêm chiếc mũ nan nhỏ. Anh bật cười thành tiếng. Mẹ hỏi anh cười vì điều gì. Anh lắc đầu: “Không có gì đâu ạ”. Khi đã đi rất xa rồi, mới nói với vẻ nghiêm túc: “Nhìn thấy Ngu Công đắp núi[1] thời hiện đại”.
[1] Thực ra phải là “Ngu Công dời núi”, nhưng đã được Tần Mạc sửa lại. “Ngu Công dời núi” là một điển cố của Trung Quốc, chuyện kể rằng, trước nhà Ngu Công có hai ngọn núi lớn, mỗi lần đi lại đều rất bất tiện, thế nên Ngu Công bèn tập hợp con cháu lại, cả nhà hợp sức di chuyển hai ngọn núi này đi. Bất kể mùa hè nóng nực, hay là mùa đông giá lạnh, hằng ngày đi sớm về tối, họ không ngừng đào núi. Việc làm của họ cuối cùng đã làm cảm động Thượng Đế. Thượng Đế đã cử hai vị thần tiên xuống trần gian, dọn hai ngọn núi này giúp họ.
Mấy ngày sau, trong một buổi tối, mẹ hỏi anh: “Còn nhớ chuyện hồi nhỏ cùng mẹ tới cô nhi viện không?”. Anh đang chăm chú đọc một cuốn tiểu thuyết trinh thám, ngẩng đầu lên hững hờ nói: “Gì ạ?”.
Mẹ cười nói: “Không nhớ ư? Hồi đó còn mới bảy tuổi nhỉ, chú Lạc và cô Lê muốn nhận nuôi một đứa trẻ, mẹ đưa con cùng họ tới cô nhi viện, ngay lập tức con thích một bé gái đang nằm trong nôi mút ngón tay, chạy lại vừa bế bồng vừa hôn hít, nhất định không chịu buông ra…”.
Anh ngạc nhiên hỏi: “Thật ạ? Một chuyện đặc biệt như vậy sao con lại chẳng có chút ấn tượng gì thế?”, ngạc nhiên xong lại tiếp tục đọc sách: “Sao mẹ không nhận cô bé về để làm vợ của con?”.
Mẹ anh thở dài: “Tất cả đều tại cô Lê của con đã nhanh tay hơn”, thở dài xong lại mỉm cười nói: “Tuy nhiên không sao cả, ngày mai vợ tương lai của con sẽ tới nhà mình thăm con đấy”.
Anh mỉm cười một tiếng chẳng nói gì cả, tiếp tục cuối đầu xuống đọc sách.
Ngày hôm sau, cô bé theo lời mẹ kể đã xuất hiện rất đúng hẹn, đi theo sau mẹ của cô ấy. Anh vô tình nhìn thấy qua cửa sổ phòng mình, không ngờ cô bé đó lại chính là Ngu Công mà anh tình cờ gặp ngoài bãi biển mấy ngày trước.
Biện Chi Lâm đã nói, bạn đứng trên cầu ngắm phong cảnh, người ngắm phong cảnh đứng ở trên lầu nhìn bạn. Ngu Công ngồi trên một chiếc ghế đôn nhỏ, ngắm nghía rất kỹ chiếc đồng hồ để bàn cổ kính của nhà anh, biểu hiện chân thành, nghiêm túc, giống như mấy hôm trước, khi cô bé ngồi trên bãi cát nghiên cứu tỉ lệ pha trộn giữa cát và nước vậy. Anh đứng trên cầu thang nhìn ngắm cô gái này, phát hiện ra cô có hàng mi cong cong, đôi mắt hai mí to tròn, sống mũi thẳng tắp, đôi môi ửng đỏ, khuôn mặt rất xinh xắn. Nhưng cô gái xinh xắn này dường như lại có ý thù địch với anh. Mẹ nói tên tiếng Anh của anh là Stephen, cô ấy cúi nhìn xuống tỏ ý miệt thị: “Có phải Stephen mà em biết không nhỉ, Stephen Hawking? Stephen Lee? Stephen Spielberg hay Stephen Jackson, anh là Stephen nào?”. Mẹ cười với anh: “Stephen, có phải con cảm thấy cách nói chuyện này rất quen không, Lạc Lạc giống hệt con hồi nhỏ đấy”. Anh khẽ cười: “Hồi nhỏ khi nói chuyện, con lại không có nhiều giọng mũi như vậy”. Một câu nói đã khiến cô bé nổi giận. Điệu bộ khi giận dữ của cô bé rất thú vị, quá trình dỗ dành cô bé càng thú vị hơn. Mẹ nói với cô Lê: “Cô con gái này của cậu quả đúng là một báu vật”. Anh hơi dựa vào sofa, nhìn khuôn mặt ửng đỏ, nghĩ, cũng không hẳn là một báu vật.
Cô bé muốn thi vào Học viện Mỹ thuật S, nhờ anh dạy vẽ, nhưng cô là một cô bé khó đối phó như vậy, lúc ban đầu còn có ý thù địch với anh nữa. Sau khi nhận công việc này, anh lập tức gọi điện thoại cho một người bạn đang làm công việc tư vấn tâm lý cho đối tượng nhi đồng: “Cậu có biết dỗ dành trẻ con thì phải làm như thế nào không?”. Người bạn đưa ra ý kiến chuyên nghiệp: “Trẻ con cần được khích lệ, khích lệ là động lực và cũng là điều kiện đảm bảo để trẻ con trưởng thành một cách lành mạnh. Nếu bọn trẻ làm tốt, cậu phải khen thưởng cho chúng, ví dụ như một bông hoa, một thanh kẹo sô cô la, cậu phải khiến chúng cảm thấy chúng đã được khẳng định”. Đưa ra ý kiến xong, người bạn của anh bật cười lớn: “Nghe nói một nửa sinh viên trong trường cậu đang dò đoán xem Hội trưởng Hội sinh viên tài hoa của họ sau khi nghỉ học sẽ làm gì, có người nói cậu tiếp quản sự nghiệp của gia đình, có người nói cậu đi Nam Cực thám hiểm, có người còn viễn vông hơn, nói rằng cậu tới châu Phi để đi săn, sao có thể ngờ rằng sự thật là cậu về Trung Quốc để dạy trẻ con vẽ tranh chứ, đúng rồi, đứa trẻ mà cậu dạy bao nhiêu tuổi rồi? Nếu vượt quá mười hai tuổi, mưu kế kia của tớ là không khả thi đâu”. Anh nhớ lại điệu bộ khi giận dỗi của cô, nhớ lại khuôn mặt ửng đỏ khi nhận quà ra mắt rồi lại gọi anh là anh hai, nói qua quýt: “Đại khái là vậy, cách thức cậu nói có vẻ khả thi đấy”.
Ngày hôm sau, anh lái xe tới cửa hàng, mua một túi sô cô la lớn. Thực ra khi về nhà, anh cũng từng nghĩ, liệu có phải đã định vị độ tuổi tâm lý của cô bé quá thấp hay không. Nhưng, điều không may là, qua vài lần thực tiễn, phát hiện ra độ tuổi tâm lý của cô bé lại thấp như vậy, cách thức này quả nhiên rất khả thi.
Cô gái mang tên Lolita này theo anh học vẽ tranh, gọi anh là anh hai, anh là thầy giáo của cô. Anh coi cô như một đứa trẻ, gọi cô là Lạc Lạc giống như bố mẹ của cô, đó là thời kỳ đầu tiên.
Anh chưa bao giờ nghĩ rằng bản thân sẽ thích một cô gái kém mình tới sáu tuổi, có độ tuổi tâm lý chưa biết còn kém mình tới bao nhiêu nữa. Thực ra cô ấy sắp tròn mười tám tuổi, không còn là cô bé nữa rồi, chỉ là ngay từ ban đầu, anh đã nghĩ như vậy, sau này cho dù thế nào cũng khó có thể thay đổi được.
Anh phát hiện ra tình cảm khác thường này vào một buổi chiều thứ Bảy, hôm đó ngoài trời mưa lớn, khiến bầu trời giữa hè trở nên mát mẻ. Trời đất ảm đạm, ánh đèn điện thắp sáng cả phòng vẽ, trên tấm t.h.ả.m cạnh cửa sổ rộng tới sát nền nhà, anh lật giở đọc nốt mấy tờ báo được đưa tới ban sáng, cô đang ôm giá vẽ ngồi bên cạnh vẽ tĩnh vật. Trong không gian yên tĩnh bỗng vang lên tiếng chuông điện thoại di động ch.ói tai, anh ngẩng đầu lên, cô quẳng chiếc điện thoại xuống lao ra ngoài, trên giá vẽ là bức tượng thạch cao của Voltaire mới vẽ được một nửa, b.út vẽ vứt bừa bãi trên đất. Anh nghe thấy tiếng chân của cô chạy xuống lầu, nghe thấy cô mở cổng rầm một tiếng, dường như còn nghe thấy cả tiếng mưa xối xả ở bên ngoài, rồi không còn nghe thấy âm thanh gì khác nữa. Anh ngồi quỳ gối xuống nền nhà, chống cằm nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy cách đó không xa, dưới cơn mưa, một chàng trai cao lớn cầm ô đưa cho cô gái mặc váy trắng đang chạy như bay về phía mình, không biết đã nói câu gì, cô gái bước tới, ôm chầm lấy chàng trai, chàng trai đẩy cô ra, giơ một tay lên trước trán che mưa rồi chạy mất. Một chiếc ô tô tải phóng qua trên đường đèn xe chiếu rõ khuôn mặt khôi ngô của chàng trai. Hai phút sau, cô gái toàn thân ướt nhèm hớn hở xuất hiện trước cửa phòng vẽ, chiếc váy trắng dính c.h.ặ.t vào những đường cong mềm mại trên cơ thể, có thể nhìn thấy cả chiếc quần lót in hình chuột Mickey. Anh lặng lẽ nhìn ngắm cô một lượt, nhận ra cô đã lớn rồi, cũng có thể. Cô hớn hở vẫy vẫy hai tấm vé trên tay: “Anh hai, có muốn cùng đi xem buổi biểu diễn của A Triết không?”.
Anh ngẩng đầu lên nhìn cô: “Người ban nãy là…”.
Cô sững lại một chút, bỗng đưa tay lên lau mặt, biểu hiện được che giấu trong đôi bàn tay, lúc buông tay ra, đã thay vào đó bằng một nụ cười: “Đó là bạn trai của em. Anh không biết em có bạn trai ư?”.
Tay anh khẽ run lên, tờ báo rơi xuống đất.
Anh nghĩ, phản ứng của mình không bình thường. Cảm giác trống rỗng đột nhiên kéo tới một cách bất thường, tâm trạng buồn phiền vô cớ cũng không bình thường, l.ồ.ng n.g.ự.c có cảm giác nhói đau một cách khó hiểu… cũng không bình thường.
Có lẽ bản thân mình đã thích cô ấy, cô bé ngây thơ xinh xắn này, cô ấy ngoan cố, lương thiện, thi thoảng cũng bướng bỉnh, thi thoảng cũng giả bộ làm nũng với anh. Anh nghĩ, chắc chắn là anh đã thích cô ấy rồi. Nhưng cô bé mới mười bảy tuổi, vẫn còn nhỏ như vậy. Anh phải chiều chuộng cô giống như một người anh lớn, đợi cô dần dần trưởng thành.
Suy nghĩ đó tốt đẹp như vậy, chỉ là hồi đó không ai ngờ rằng, kế hoạch chờ đợi dài hạn ấy lại biến thành một cái c.h.ế.t ly biệt suốt cả cuộc đời.
Màn đêm của thành phố C bị nhấn chìm trong làn sương mù mờ mịt, Tần Mạc kéo rèm cửa sổ, khi mơ màng chìm vào giấc ngủ, dường như lại nghe thấy bài hát đó, giọng hát dịu dàng của cô cứ lởn vởn bên tai anh: “Những chiếc lọ thở than kia giống như con sóng dập dềnh của đại dương, sự lãng quên khi lướt qua anh, là con sóng cả dữ dội trong suốt cuộc đời em…”
Mùa hè năm 2012, Chu Việt Việt và Hà Tất đã kết hôn được ba năm, Nhan Tống và Tần Mạc đã kết hôn được hai năm. Nhan Tống về nước thăm người thân, hội ngộ cùng Chu Việt Việt ở một quán cà phê đầu con phố nào đó ở thành phố C mà người nghệ sĩ buồn chán này yêu thích.
Chu Việt Việt mắc cỡ nói với Nhan Tống: “Tống Tống, tớ với cái tên Hà Tất đó, gần đây dường như đang rơi vào giai đoạn ba năm đầu ngứa ngáy của hôn nhân giống như mọi người vẫn thường nói vậy…”.
Nhan Tống: “Hả? Anh ta đã làm gì cậu?”.
Chu Việt Việt ưỡn bụng bầu lần hai lên, phóng khoáng vỗ bàn: “Anh ta muốn làm gì tớ thì đã tốt”. Đập bàn xong lại nhanh ch.óng ngồi thụp vào sofa, “Anh ta chẳng làm gì tớ cả, rõ ràng trước đây luôn hào hứng ‘làm gì’ tớ. Tớ đã nghĩ, anh ta không chủ động ‘làm gì’, tớ sẽ chủ động ‘làm gì’ anh ta, vậy mà vừa mới chuẩn bị ‘làm gì’ anh ta, hừ, anh ta lại đẩy tớ ra…”.
Tần Lãng đang ngồi bên cạnh uống sữa, ngẩng đầu lên trầm ngâm nhìn bụng bầu to tướng của Chu Việt Việt một lượt, c.ắ.n c.h.ặ.t ống hút ngoan ngoãn ngồi im. Nhan Tống cũng giữ yên lặng.
Chu Việt Việt căng thẳng nói: “Có phải vấn đề đã rất nghiêm trọng rồi không?”.
Nhan Tống đặt cốc nước xuống: “Nghiêm trọng cái đầu cậu ấy, ba năm hai đứa lại còn ngứa ngáy? Tớ thấy da của cậu đang ngứa ngáy thì có”.
Tần Lãng gật đầu đồng tình: “Chuyện của cô chú không được coi là ba năm ngứa ngáy của hôn nhân, bố mẹ cháu mới là đang ngứa ngáy, gần đây bố cháu về nhà rất muộn, còn nói dối mẹ cháu là có việc phải làm thêm ở bên ngoài, kết quả là nghe chị thư ký Vanshirly nói, ngày nào bố cũng về rất đúng giờ, còn là người về đầu tiên…”.
Nhan Tống cầm miếng bánh ga tô trên đĩa lên nhét vào miệng Tần Lãng.
Chu Việt Việt kinh ngạc: “Sao có thể như vậy được, một người nghiêm túc chính trực và có trách nhiệm như anh Tần mà cũng đi lệch quỹ đạo ư, Thái Thượng Lão Quân, Như Lai Phật Tổ của tôi ơi…”.
Nhan Tống ngồi cuộn tròn trong sofa, thần sắc ảm đạm, hồi lâu mới nói: “Còn chưa xác định có thật sự là đã đi lệch quỹ đạo không, chỉ mới là nghi ngờ thôi”. Một lát sau, cô bổ sung thêm: “Nếu thật sự như vậy, tớ cũng sẽ c.h.ế.t cùng anh ấy”. Một lát sau, lại thở dài: “Thôi đi, nếu thật sự như vậy, tớ còn có thể c.h.ế.t cùng anh ấy được ư? Không thể được chứ, không thể để Tần Lãng trở thành trẻ mồ côi được”. Than thở xong quay sang nhìn Tần Lãng: “Nếu mẹ và bố con ly hôn, con sẽ ở với mẹ hay ở với bố.”
Tần Lãng ung dung uống hết hộp sữa: “Hai người tự vẫn vì tình đi. Con làm trẻ mồ côi”.
Hai ngày sau, Hà đại thiếu gia mời bạn tới dùng cơm. Người bạn dắt theo em gái của anh ta, Hà đại thiếu gia đưa theo Chu Việt Việt, Chu Việt Việt đưa theo Nhan Tống, Nhan Tống dắt theo Tần Lãng. Sáu người tới quán Ngọc Mãn Lầu, gọi món, dùng bữa. Bạn của Hà đại thiếu gia họ Chu, mở một công ty chuyên về quảng cáo, anh trai được mệnh danh là Đại Chu còn cô em gái là Tiểu Chu, dẫn chương trình ở Đài truyền hình của tỉnh. Đại Chu ngồi bên cạnh Nhan Tống, suốt bữa ăn luôn chăm sóc Nhan Tống – người không hề tập trung trong bữa ăn – một cách rất chu đáo.
Mấy người bọn họ đều tốt nghiệp từ trường Đại học T, sau ba tuần rượu, không tránh được việc cùng nhau ôn lại chuyện cũ. Không biết tại sao lại đưa đẩy tới những người nổi tiếng đã từng học trong trường, Tiểu Chu cười nói: “Nghe nói phu nhân của kiến trúc sư nổi tiếng Tần Mạc cũng tốt nghiệp ở trường của bọn mình phải không? Cô ấy thi vào học nghiên cứu sinh năm 2008 thì phải, mình tốt nghiệp năm 2007, lỡ mất cơ hội gặp mặt cô ấy. Nghe nói phu nhân của Tổng giám đốc Hà cũng học nghiên cứu sinh ở Đại học T năm 2008, đã được gặp phu nhân của kiến trúc sư Tần chưa?”.
Phu nhân của Tần Mạc bị sặc một ngụm nước, Đại Chu vội vàng đưa khăn giấy cho cô.
Hà phu nhân liếc nhìn Tần phu nhân một cái, nhìn Đại Chu nho nhã ân cần ngay bên cạnh, suy nghĩ một lát, hướng về phía anh ta nói một cách nghiêm túc: “Đã từng gặp rồi, tuy nhiên nghe nói gần đây tình cảm của họ rạn nứt, sắp ly hôn rồi, nếu mọi người ai có ý với một trong hai người đó, tôi nghĩ không nên quá câu nệ, nên ra tay sớm đi”.
Phu nhân của Tần Mạc lại bị sặc thêm một ngụm nước nữa, Đại Chu đưa tay sang vỗ vỗ lưng giúp cô. Hà đại thiếu gia liếc nhìn Hà phu nhân, bị Hà phu nhân trừng mắt nhìn lại. Hà đại thiếu gia nhíu mày cúi đầu nhắn tin.
Tiểu Chu đưa tay lên bịt miệng: “Không thể thế được, nghe một người bạn trong giới kiến trúc bên New York nói rằng, Tần Mạc vô cùng yêu vợ, hai năm trước, vì người vợ này mà anh ấy đã hủy hôn với họa sĩ Gwyneth, sao có thể ly hôn được… À, chẳng lẽ là do cô người mẫu trẻ Vivian?”. Hai giọng nói cùng đồng thanh vang lên một lúc: “Vivian là ai?”. Một giọng nam, một giọng nữ, giọng người thứ nhất ấm trầm, giọng người thứ hai nhẹ nhàng mềm mại.
Hà phu nhân quay đầu lại, kinh ngạc thốt lên: “A A A, Tần Mạc? Tần Mạc! Sao anh lại tới đây?”. Hà đại thiếu gia cất điện thoại đi, nâng cốc nước lên uống một ngụm. Tiểu Chu sững người lại nhìn Tần Mạc đột ngột xuất hiện, giữ nguyên vẻ mặt như bị sét đ.á.n.h, nhìn Hà phu nhân: “Hai người, là bạn ư?”. Tần Lãng ngồi yên trên ghế, giơ một tay lên chào bố: “Bố đến để làm thủ tục ly hôn à?”. Nhan Tống, người đang mơ mơ hồ hồ, khẽ khàng giữ xa khoảng cách với Đại Chu. Đại Chu đứng lên, lịch sự đưa tay ra bắt tay với Tần Mạc, nhân viên phục vụ vội vàng mang ghế và một bộ đồ ăn tới. Buổi tiệc trở nên ồn ào náo nhiệt. Vốn dĩ mệt mỏi bụi bặm đường đất nhưng Tần Mạc lại chẳng hề mang chút dáng vẻ mỏi mệt, anh hững hờ bắt tay với Đại Chu và Tiểu Chu, liếc nhìn Nhan Tống đang cúi đầu uống nước hoa quả một cái, sau đó ngồi xuống chiếc ghế mà nhân viên phục vụ mang tới ngay bên cạnh Tiểu Chu, từ tốn nói với Chu Việt Việt: “Nghe nói em đang chủ trương làm mối cho vợ anh nên anh liền tới xem thế nào”.
Chu Việt Việt vội vàng xua tay: “Bữa cơm hôm nay không phải là bữa gặp mặt làm mối, là do Hà Tất mời Tổng giám đốc Chu dùng cơm, bọn em chỉ tiện thể tham gia cùng thôi”.
Đại Chu và Tiểu Chu tỏ vẻ khó hiểu. Tần Mạc mỉm cười gật đầu: “Ừm, anh biết, nghe nói em sắp đặt trình tự bữa tiệc làm mối bắt đầu từ ngày mai, anh dự định sẽ chứng kiến toàn bộ quá trình nên mới đến trước một ngày. Không làm phiền mọi người nữa, tôi có chuyện muốn nói với Tần phu nhân, em không phiền nếu anh đưa cô ấy về trước chứ?”.
Tiểu Chu kinh ngạc thốt lên: “Tần phu nhân?”.
Tần Mạc vòng qua họ, nắm lấy tay của Tần phu nhân, kéo cô vào trong vòng tay anh, mỉm cười: “Mọi người cứ tự nhiên nhé”. Tần Lãng lẳng lặng tụt xuống khỏi ghế, đi theo sau bố mẹ.
Cửa phòng ăn mở ra rồi đóng lại. Tiểu Chu vẫn đưa tay lên bịt miệng, hồi lâu, nói: “Đó là Tần phu nhân? Quả là một người trầm lặng, không thể nhận ra được! Kiến trúc sư Tần và Tần phu nhân xem ra chẳng giống cặp đôi rạn nứt tình cảm gì cả, sao có thể nói họ sắp ly hôn chứ?”. Đại Chu tiếc nuối nhìn khắp phòng ăn một lượt, không nói gì.
Chu Việt Việt hạ giọng chất vất Hà Tất: “Việc em định làm mối cho Tống Tống là do anh tiết lộ với Tần Mạc phải không? Hai người có quan hệ tốt với nhau từ bao giờ vậy hả?”. Hà Tất nhớ lại: “Năm Lâm Kiều qua đời, chẳng phải Nhan Tống đã nói chia tay với Tần Mạc sao? Hồi đó em cũng đứng về phía Nhan Tống, không nghe điện thoại của Tần Mạc, anh ấy liền gọi điện cho anh, nói rằng Nhan Tống là một người rất bảo thủ, có rất nhiều việc không thể ép cô ấy được, cần cho cô ấy không gian để cô ấy tự suy nghĩ thấu đáo, hồi đó anh ấy cũng có một đống các công việc phiền phức cần phải giải quyết, không thể đi đi về về giữa thành phố C và New York được, bảo anh chăm sóc Nhan Tống giúp anh ấy. Chuyện là như vậy”. Nhớ lại xong, anh hạ giọng xuống nói với Chu Việt Việt: “Sau này em còn can thiệp vào chuyện của họ nữa là anh sẽ đưa em tới Tân Đông Phương để học tiếng Anh đấy”. Chu Việt Việt lên án: “Anh biết rõ ràng là em ghét nhất học tiếng Anh mà”. Hà đại thiếu gia ung dung nói: “Chính vì anh biết em ghét nhất là học tiếng Anh nên mới thế”.
Trong ngôi nhà của ông nội Tần Mạc, Tần Lãng bị đuổi về phòng của mình. Tần Mạc sau khi khóa cửa phòng ngủ, nói: “Ăn tối xong thì đi tắm đi, anh mệt rồi, tắm rửa sạch sẽ cho dễ ngủ”. Nhan Tống muốn nói xong lại thôi, cầm quần áo ngủ mà Tần Mạc đưa cho, ngoan ngoãn đi tắm gội. Sau khi tắm gội xong bước ra, vừa sấy tóc vừa nghĩ xem chuyện này cần phải nói rõ với Tần Mạc như thế nào. Một lát sau, Tần Mạc tắm xong, mặc bộ áo tắm bước ra ngoài, cô khẽ nói: “Bữa tiệc gặp mặt làm mối đó, em không hề biết, em chỉ gặp gỡ với Chu Việt Việt thôi”.
Tần Mạc khoanh tay đứng nhìn cô. Nhan Tống đang ngồi trên giường suy nghĩ, c.ắ.n c.h.ặ.t môi rồi nói thẳng: “Xem ra dường như anh cũng không để ý lắm, vậy thì em sẽ đi nhé, anh lừa dối em lâu như vậy chắc cũng chán rồi, lật bài ngửa sớm một chút cũng tốt, hồi nhỏ, khi đọc truyện cổ tích, em vẫn ngạc nhiên là tại sao câu chuyện luôn kết thúc khi Hoàng t.ử và Công chúa kết hôn, hóa ra sau khi kết hôn sẽ gặp phải vô số vấn đề khác nhau, chưa biết chừng một ngày nào đó họ còn ly hôn, không thể tiếp tục sống cùng nhau nữa…”. Khi nói ra những lời khảng khái đó, cô bỗng bị Tần Mạc ôm c.h.ặ.t rồi ghì xuống giường, chiếc váy ngủ bằng lụa bị kéo ngược lên, ép sát vào n.g.ự.c, thở hắt một hơi dài. Tần Mạc c.ắ.n vào cổ cô: “Ừm. Anh lừa dối em điều gì?”. Bàn tay anh mơn man trên cơ thể cô, đôi má cô ửng hồng, nghiêng mặt né tránh, khó nhọc nói: “Anh… tối nào cũng về muộn như vậy, anh nói anh phải… làm thêm ở văn phòng…”. Nụ hôn của anh từ cổ đã di chuyển lên trên, khẽ cười: “Mỗi tối? Anh không có nhà, có phải là em rất nhớ anh?”.
Cô gắng hết sức đ.ấ.m vào lưng anh, nhưng toàn thân mềm nhũn, căn bản là chẳng còn chút sức lực nào. Anh hôn lên môi cô, cô nghiêng đầu né tránh, vốn định ép anh phải đưa ra một lời giải thích, lời vừa thốt ra khỏi miệng mới nghe thấy nó mềm nhũn một cách khác thường: “Đừng nghĩ làm như vậy sẽ qua được, anh lừa dối em, còn muốn lừa dối em, anh không nói em sẽ, em sẽ…”. Cô định nói một câu uy h.i.ế.p, nghĩ mãi vẫn không biết nên nói gì, còn chiếc váy ngủ trên người đã bị Tần Mạc lột bỏ. Anh khe khẽ thở bên tai cô: “Em sẽ thế nào?”.
Cuối cùng, Tần phu nhân cũng chẳng làm thế nào được Tần tiên sinh, mà ngược lại, hết lượt này tới lượt khác lại bị anh “làm gì” đó.
Khi tỉnh dậy, vừa đúng hai giờ đêm, ánh trăng ngoài cửa sổ chiếu vào phòng, Nhan Tống cảm thấy ngưa ngứa trên mặt, mở mắt ra thấy Tần Mạc đang chống cằm dùng tay vẽ vẽ lên lông mày của cô, thấy ánh mắt mơ màng của cô, anh dừng tay véo véo vào má cô, cười nói: “Tỉnh rồi à, đói bụng rồi chứ, anh xuống nhà làm cho em một cái sandwich nhé?”, nói xong anh định bước ra khỏi giường. Cô kéo anh lại. Anh nghiêng đầu ngắm nghía cô, tỏ vẻ hứng thú: “Em, vẫn muốn…”. Cô buông anh ra, quấn c.h.ặ.t chăn lại, hồi lâu, khe khẽ nói: “Có phải anh không còn thích em nữa không? Em nghĩ, nói không thích thì cũng không đúng, không thích thì anh sẽ không…”. Nới rồi khuôn mặt cô ửng đỏ, ba giây sau lại tỏ vẻ nghiêm túc: “Không đúng, rất thích thì anh sẽ không lừa dối em, còn không chịu giải thích, chỉ có thể nói là không thích lắm thôi”. Nói xong là ra vẻ suy tư, cố tìm trong đầu một sự so sánh phù hợp: “Bây giờ em đối với anh liệu có giống với một miếng lườn gà, ăn thì nhạt nhẽo mà vứt đi thì cảm thấy tiếc?”.
Bầu không khí trầm lặng hồi lâu, Tần Mạc ngạc nhiên: “Mặc dù em ghen như vậy, anh rất vui, nhưng…”. Anh day trán thở dài một tiếng bất đắc dĩ, nghiêng người lôi ra một chùm chìa khóa sáng lấp lánh từ trong túi áo khoác, đặt xuống trước mặt cô: “Sắp tới sinh nhật em rồi, vốn muốn dành cho em một điều bất ngờ, xem ra nếu không nói rõ với em, điều bất ngờ lại trở thành nỗi kinh sợ rồi”.
Cô ngây người nhìn chùm chìa khóa, anh trèo lên giường, ôm gọn cô lẫn tấm chăn: “Em muốn một ngôi nhà rộng rãi bên bờ biển, anh đích thân tới xem họ tu sửa, mỗi một chi tiết đều giống như trong tưởng tượng của em. Tống Tống, sao em có thể là miếng lườn gà được, chúng ta khó khăn lắm mới được ở bên nhau. Anh chỉ lo là một ngày nào đó em sẽ rời xa anh”.
Cô khẽ run lên trong vòng tay anh, bỗng nhiên giống một con bướm chui ra khỏi kén, đưa tay ra ghì c.h.ặ.t lấy cổ anh, áp khuôn mặt mình vào khuôn mặt anh, đó là động tác thân mật nhất mà cô có thể làm được, cô khẽ thì thầm bên tai anh, giọng nói nũng nịu mang theo tiếng nấc, lớn như vậy rồi mà cô vẫn như hồi còn bé: “Anh hai, không có anh em không thể tiếp tục sống được”. Anh khẽ nghiêng đầu hôn lên khóe môi cô: “Không đói bụng sao?”.
Cô lắc đầu, chủ động gắn c.h.ặ.t môi mình vào đôi môi anh. Anh mơ màng nói: “Vậy, thêm một lần nữa nhé?”. Ánh trăng bao trùm lên chiếc ga trải giường màu xanh, giống như đang nằm trên mặt biển tĩnh lặng, bầu không khí vừa đẹp, giọng của Tần Lãng vang lên bên ngoài phòng ngủ cùng tiếng đập cửa ầm ĩ: “Bố, con đói bụng rồi, tối nay con chẳng ăn được gì cả, con sắp ngất xỉu vì đói rồi…”.
