Hóa Ra Nữ Ma Đầu Bựa Nhất Giới Tu Tiên Hóa Ra Lại Chính Là Ta! - Chương 64: Người Có Thể Dựa Vào Lồng Ngực Rộng Lớn Của Gà Mà Khóc Lóc

Cập nhật lúc: 06/05/2026 11:00

Xuân Ôn Hàn âm thầm gõ cửa phòng tiểu muội, thuận tay còn xách theo Hoàng Kim vừa bị đuổi ra ngoài đặt lên đầu. Con gà ngốc này sao cứ thích chọc giận tiểu muội mãi thế? Chẳng lẽ huyết mạch linh thú này thật sự là hàng giả sao!

Xuân Cẩm thu lại cảm xúc rồi mở cửa: “Ca ca, sao huynh lại tới đây?”

Vào trong phòng, Xuân Ôn Hàn như đang làm phép, lấy ra hết đĩa thức ăn này đến đĩa thức ăn khác: “Ta thấy buổi tối muội chẳng ăn được gì, thừa lúc bọn họ đều đã ngủ, ta lén lút nấu riêng cho muội mấy món.”

Xuân Cẩm mỉm cười gật đầu: “Huynh trưởng thật sự tâm linh tương thông với muội, vừa vặn muội cũng thấy đói, cùng ngồi xuống ăn một chút đi.”

Nhìn bát cơm đầy ắp thức ăn, nàng lúc này chỉ cảm thấy hạnh phúc. Ông trời cuối cùng cũng đối đãi với nàng t.ử tế một lần. Đây chẳng phải là sự bù đắp cho nỗi nuối tiếc vì không có gia đình sao?

Vân Tri Ngôn nửa đêm thức giấc đi vệ sinh, nhạy bén nhận ra điều gì đó: "Hai người các người thế mà lại lén lút ăn mảnh sau lưng ta!" Người khác thuộc diện ăn vài miếng là no, hắn lại thuộc diện dù đã no vẫn có thể nhồi nhét thêm được vài miếng.

Hắn vô cùng tự nhiên kéo một cái ghế, lại vô cùng tự nhiên ngồi xuống ăn cơm: “Thật là thoải mái nha~”

Xuân Cẩm lườm hắn một cái: “Cái mũi của ngươi sắp thính ngang ngửa Hoàng Kim rồi đấy, thính như vậy không sợ mất mạng sao?”

Vân Tri Ngôn đã tu luyện đến cảnh giới dù bị người khác mắng, hắn vẫn có thể nghe tai trái ra tai phải.

Vô Lượng Tiên Tôn ngửi thấy mùi cũng tìm tới: “Khà khà khà, để ta bắt quả tang các người ăn vụng nhé!”

Dù sao cũng đều là đồ nhi của lão, ăn vài miếng thì có làm sao?

Xuân Ôn Hàn không nói lời nào, chỉ mải miết gắp thức ăn cho tiểu muội. Vô Lượng Tiên Tôn đã tới, vậy thì hai kẻ tham ăn kia chắc cũng không còn xa nữa.

Hoài Mặc chẳng nói lời nào, lập tức ngồi xuống ăn, chỉ là lẳng lặng ngồi xa Vân Tri Ngôn thêm một chút. Cảm ơn, hắn thật sự không muốn bị cơm rửa mặt thêm lần nào nữa!

Người đến muộn nhất là Thanh Nhan Tịch, nàng trực tiếp hóa thân thành ác quỷ oán hận: “Các người tụ tập mà không gọi ta! Định chơi trò lạt mềm buộc c.h.ặ.t sao? Có chút thú vị đấy!”

Xuân Cẩm cười đến khổ sở: “Nửa đêm các người không ngủ sao? Đứa nào đứa nấy đều chạy đến phòng ta làm gì?”

Xuân Ôn Hàn vô cùng ngượng nghịu mím môi: “Hoàng Kim nói ban nãy trên người muội có mùi đắng ngắt, bảo chúng ta hãy biến muội thành một người ngọt ngào.”

Xuân Cẩm nhấc bổng tiểu Hoàng Kim lên: “Cái tên nhóc này, còn học được chiêu lén lút đưa tin nữa cơ à.”

Đôi mắt Hoàng Kim sáng lấp lánh nhìn nàng: "Cục ta cục tác, cục ta cục tác!" Ý tứ dịch ra là: Người có thể dựa vào l.ồ.ng n.g.ự.c rộng lớn của gà mà khóc lóc.

Điều hạnh phúc nhất đời người không gì bằng có người thân yêu nhất ở bên cạnh, có một nhóm bạn xấu cùng nhau xông pha thiên hạ; có một vị sư phụ tận tâm tận lực dẫn dắt trưởng thành.

Ngày hôm nay coi như viên mãn, kiếp này cũng chẳng còn gì hối tiếc. Xuân Cẩm cảm thấy lúc này mọi thứ đều tốt đẹp, hôm nay nàng sẽ dành cho tất cả mọi người vẻ mặt ôn hòa. Tha thứ cho cái thế giới c.h.ế.t tiệt này trong vòng ba giây!

Vô Lượng cũng không khỏi nảy sinh cảm khái, đám nhóc này nói là cộng sự nhưng từ lâu đã coi đối phương là người thân thiết nhất rồi. Những lão già như bọn họ cũng đến lúc nên thoái lui, thời đại mới là của đám nhóc này.

Mấy người ăn no uống đủ, dọn dẹp xong chiến trường liền rút lui, dù sao giấc ngủ vẫn là cần thiết.

Đêm nay Xuân Cẩm ngủ đặc biệt ngon giấc, không biết đã ngủ bao lâu, đột nhiên cảm thấy một luồng cảm giác nghẹt thở như bị trăn quấn quanh.

Nàng đột ngột mở mắt, thấy đại bộ phận thân hình của Hoàng Kim đang đè nghiến lên mặt mình: “Cái con Hoàng Kim c.h.ế.t tiệt kia, ngươi cũng uống phải rượu giả rồi sao? Ngươi thật sự muốn dùng cái m.ô.n.g ngồi c.h.ế.t chủ nhân sao!”

Hoàng Kim còn đang trong giấc mộng đã bị quăng xuống giường. Một giây trước còn đang mơ giấc mộng đẹp được dán c.h.ặ.t lấy chủ nhân, giây sau đã bị ném thẳng xuống đất.

Nó nhìn chủ nhân với vẻ mặt ấm ức, thấy nửa bên mặt nàng bị đè đỏ rực, lập tức không dám ho he lời nào. Xong đời rồi, hôm nay chắc chắn bị đem đi làm món gà xào sả ớt mất thôi.

Xuân Cẩm cũng không nói thêm gì, Hoàng Kim trước sau vẫn không nhận thức được mình béo đến mức nào, sao nàng cứ cảm thấy nó dạo này lại lớn thêm một vòng thế nhỉ? Hay là do ăn quá no nên béo ra?

Nàng nhìn chằm chằm Hoàng Kim, nở một nụ cười t.ử thần: “Đi gọi thái nãi của ngươi dậy, hôm nay hắn phải đối luyện với ta đấy.”

Siêu cấp Hoàng Kim sứ mệnh tất đạt, lén lút mò tới phòng thái nãi. Nó ngồi phịch một cái lên mặt Vân Tri Ngôn. Về điểm này nó phải đính chính một chút, m.ô.n.g của nó rất sạch sẽ, ngày nào cũng tắm rửa.

Vân Tri Ngôn đang ngủ say như c.h.ế.t bỗng bật dậy, trong thoáng chốc có chút thở không thông. Cái m.ô.n.g lớn này hắn chẳng cần nghĩ cũng biết là con gà hư Hoàng Kim kia! Hắn có chút nghiến răng nghiến lợi: “Ngươi muốn mưu sát thái nãi sao Hoàng Kim?”

À phi! Tức đến mức hắn chẳng nói nên lời: “Hoàng Kim, ngươi lại muốn mưu sát thái nãi sao!”

Hoàng Kim ngẩng cao cái đầu nhỏ kiêu ngạo. Thái nãi tính tình tốt nên có thể làm càn, chủ nhân tính tình không tốt, làm càn sẽ bị băm thành gà viên chiên giòn ngay.

Vân Tri Ngôn cười hừ hừ hai tiếng, sao thời buổi này đến con gà cũng biết nhìn mặt người mà đối xử thế hả? Ngủ mê muội đến mức quên mất hôm nay là ngày đối luyện với Đại vương rồi. Xong đời rồi, khuôn mặt soái ca này của hắn lại sắp phải chịu đựng sự ngược đãi vô nhân đạo rồi. Với việc gần một tháng nay hắn không luyện công, Đại vương không chừng sẽ đ.á.n.h cho đầu hắn thụt vào trong bụng mất.

Con gà Hoàng Kim không biết kính lão đắc thọ, vị Đại vương bạo lực; cùng với một kẻ đáng thương là hắn! Lên tiếng, hãy lên tiếng đòi công đạo cho hắn đi!

Sự thật chứng minh, dù có lên tiếng thế nào cũng không thoát được vận mệnh đối luyện. Đứng trên bãi tỉ thí mà tên thần côn Kim Sương Giáng đặc biệt chuẩn bị cho bọn họ, hắn lúc này chỉ muốn mắng người. Cảm ơn tên thần côn đã mở buổi diễn riêng cho năm người bọn họ, thật quá nhiệt tình, đề nghị thiên lôi đ.á.n.h cho một phát ở đây.

Kim Sương Giáng sắp xếp huấn luyện cho mấy người quả thực là t.h.ả.m khốc vô cùng: “Xuân Cẩm là chủ lực chiến đội, chuyên tu bộc phát lực là được. Xuân Ôn Hàn vừa có thể trị thương vừa có thể tấn công, cứ liều mạng rèn luyện sức bền là được.”

“Thanh Nhan Tịch khi đ.á.n.h trận có thể dùng pháp thuật làm nhiễu loạn tâm thần người khác, đồng thời cũng là trị thương dự phòng, hãy luyện tập nhiều về tốc độ phản ứng. Hoài Mặc hợp với đ.á.n.h cận chiến, vậy thì rèn luyện năng lượng nhục thân.”

“Vân Tri Ngôn yếu nhất, vậy khi đ.á.n.h trận thì đi theo sau Xuân Cẩm để bồi thêm đòn, cũng phải luyện thêm bộc phát lực và sức bền cho ta. Đợi khi Xuân Cẩm không địch nổi thì hai người cùng lên, hoặc khi nàng mệt thì ngươi lên thay thế, cũng coi như là chủ lực chiến đội.”

“Hoàng Kim phụ trách dọn dẹp chiến trường. Bắt đầu luyện đi!”

Nhìn chung độ khó huấn luyện đều không nhỏ, Xuân Cẩm nghẹn lời không nói nên lời. Tại sao các bằng hữu đều tìm đối thủ tương đương để bồi luyện, còn nàng lại phải đ.á.n.h với đại BOSS Hóa Thần kỳ thế này! Đây rõ ràng là sự nhắm vào trắng trợn, tiên giới cạm bẫy quá sâu, nàng muốn về phàm gian.

Vừa ra khỏi thôn tân thủ đã gặp đại BOSS mạnh nhất, cái phúc khí này ai muốn thì lấy đi!

Kim Sương Giáng áp chế tu vi xuống mức Trúc Cơ đại viên mãn, còn làm động tác cổ vũ: “Đợi nàng thích ứng được mức Trúc Cơ đại viên mãn rồi thì lại nâng lên Kim Đan sơ kỳ. Tốc độ phá cảnh của nàng quá nhanh, thiếu hụt bộc phát lực.”

Xuân Cẩm vẻ mặt không còn gì luyến tiếc: “Không thể đổi một kẻ Trúc Cơ đại viên mãn thật sự đến đ.á.n.h với con sao?”

Kim Sương Giáng nhíu mày một cái: “Đám phế vật kia có tư cách gì để so bì với nàng? Hãy dùng hết mọi thủ đoạn của nàng để đ.á.n.h bại ta.”

Đối với hạng người đ.á.n.h nhau giỏi như thế này thì không thể dẫn dắt tuần tự nhi tiến được, ngay từ đầu phải gây áp lực kịch liệt, đó mới là phương pháp tốt nhất để rèn luyện bộc phát lực.

Xuân Cẩm đối luyện không có thói quen chào hỏi, trực tiếp rút kiếm là chiến. Vừa vặn có thể nhân cơ hội này ngộ ra Ám Ảnh Thập Bát Thức chiêu thứ ba. Vốn dĩ đã sắp chạm tới ngưỡng cửa rồi, chỉ thiếu một cơ duyên, đúng lúc mượn cơ hội này để ép nó ra.

Từ Bi Kiếm kiếm linh Thiên Tụng cũng lập tức hiện thân, khà khà khà, hãy cảm nhận nỗi sợ hãi bị hắn và chủ nhân chi phối đi!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.