Hoa Song Sinh - Chương 10
Cập nhật lúc: 01/09/2026 07:02
“Hoàng thượng xin bớt giận!”
Nhưng Tiêu Hành dường như chẳng nghe thấy bất kỳ lời nào.
Khi hắn rút kiếm xông vào, Quốc sư vẫn đang giữ c.h.ặ.t Bùi Cẩm Nguyệt, miệng lẩm bẩm những lời không rõ ràng.
Bùi Cẩm Nguyệt cũng ra sức phối hợp với lão.
Tiêu Hành vung kiếm đ.â.m xuyên qua cả hai người.
Máu lập tức b.ắ.n tung tóe khắp mặt đất.
Ngay trước khi ngã xuống, ánh mắt Quốc sư chợt khôi phục vẻ tỉnh táo.
Lão nhìn ta đang mỉm cười đứng ngoài cửa, bật ra một tiếng cười thê lương.
Máu trào ra từ kẽ răng lão.
“Ngươi… Ngươi quả nhiên chính là… kẻ lật đổ Đại Ung…”
Ta đứng ngoài cửa, khóe môi khẽ cong lên.
…
Sau khi tự tay g.i.ế.c người, tinh thần Tiêu Hành trở nên hoảng loạn.
Ngay trong đêm đó, hắn đã bắt đầu nói năng mê sảng.
Thân thể hắn ngày một suy yếu.
Trong những buổi chầu, hắn thường đang ngồi trên long ỷ thì đột nhiên ngủ thiếp đi.
Ta đã bỏ thêm một chút t.h.u.ố.c vào trà của hắn.
Hai năm sau, ta mang thai.
Trong toàn bộ hậu cung, chỉ có mình ta có được con nối dõi.
Tính theo thời gian, đứa trẻ được thụ t.h.a.i trong chuyến đến sơn trang tránh nóng ba tháng trước.
Trên đường đi, ta tình cờ gặp lại nam t.ử trẻ tuổi từng xuất hiện trong cuộc săn mùa xuân.
Khi ấy, ta vừa hay muốn có một đứa con để bảo vệ địa vị của mình.
Nếu một ngày nào đó Tiêu Hành c.h.ế.t đi, ta không có con nối dõi thì hoàn cảnh cũng sẽ vô cùng khó khăn.
Vì vậy, ta bảo Thúy Vi bỏ t.h.u.ố.c hắn.
Sau đó ta mới biết, hắn chính là vị Thừa tướng vừa nhập các, Tô Nghiễn.
Khi tỉnh lại vào ngày hôm sau, hắn chỉ cho rằng mình say rượu rồi thất thố nên cảm thấy vô cùng áy náy với ta.
Tô Nghiễn tuổi trẻ tài cao, vẫn chưa cưới thê t.ử, dung mạo thanh tú đoan chính.
Hắn cũng là người duy nhất trong triều không kết bè kết phái.
Mười tháng sau, ta hạ sinh Hoàng trưởng t.ử.
Đứa trẻ có đôi mắt và hàng lông mày rất giống Tô Nghiễn.
Tiêu Hành không nhận ra, chỉ cảm thấy đứa trẻ đáng yêu vô cùng.
Sau khi bị ta hạ t.h.u.ố.c, Tiêu Hành dần mất đi khả năng sinh con.
Hậu cung có nhiều nữ nhân như vậy nhưng không một ai mang thai.
Vì thế, đứa trẻ này trở thành huyết mạch Hoàng gia duy nhất.
Khi văn võ bá quan quỳ xuống chúc mừng, ta ôm đứa trẻ còn nằm trong tã lót và nhìn thấy Tô Nghiễn đứng giữa đám đông.
Hắn dùng ánh mắt phức tạp nhìn ta.
Ta mỉm cười với hắn.
Hắn lập tức cúi đầu, vành tai đỏ bừng.
Ta đột nhiên nhớ ra trước đây hắn từng giữ chức Kinh Triệu Doãn.
Năm xưa, ta có thể thuận lợi tiến vào thiên lao, chẳng lẽ chính hắn đã âm thầm giúp đỡ?
…
Khi nhi t.ử lên ba tuổi, Tiêu Hành băng hà.
Trước khi c.h.ế.t, hắn gầy trơ xương, bị bệnh tật và t.h.u.ố.c men hành hạ đến mức không còn hình người.
Trong di chiếu, hắn truyền ngôi cho Hoàng trưởng t.ử.
Vì vậy, ta trở thành Thái hậu.
Nhưng nhi t.ử còn quá nhỏ, triều chính đương nhiên phải do ta nhiếp chính.
Thái hậu tiền triều không chịu nổi đả kích, chẳng bao lâu sau cũng đi theo Tiêu Hành.
Tô Nghiễn hết lòng phò tá hai mẫu t.ử chúng ta.
Mỗi lần ta nghị sự, hắn đều ngồi phía dưới, ánh mắt đoan chính, chưa từng vượt quá khuôn phép.
Nhưng ta biết hắn rất yêu thương đứa trẻ này.
Ta cố ý ôm nhi t.ử trêu đùa trước mặt hắn, sau đó thở dài.
“Nếu Chiêu Nhi là con của Tô Thừa tướng thì tốt biết bao.”
Tay hắn run lên, chén trà lập tức rơi xuống đất.
Ta bật cười, ghé sát bên tai hắn.
“Tô đại nhân cứ yên tâm.”
“Bổn cung chưa bao giờ bắt người khác phải chịu trách nhiệm.”
“Ngài chỉ cần nhìn nó trưởng thành, dạy nó cách trị quốc, xử lý triều chính là đủ.”
Hắn quỳ xuống, trán chạm đất, giọng nói khàn khàn.
“Thần lĩnh chỉ.”
Vào sinh thần năm Tiêu Minh Chiêu mười lăm tuổi, ta trao trả triều chính cho nó.
Nó im lặng hồi lâu rồi mới nói:
“Mẫu hậu, con muốn đến Giang Nam ngắm thuyền, đến Tây Vực ngắm sa mạc, ra ngoài biển xem chân trời góc bể rốt cuộc có hình dáng thế nào.”
“Con không muốn bỏ lỡ cảnh đẹp ‘say chẳng biết trời trong đáy nước, thuyền chở mộng lành lướt giữa ngân hà’.”
“Con cũng không muốn cả đời bị nhốt dưới mảnh trời vuông vức này.”
“Xin mẫu hậu thành toàn.”
Ta ngồi xổm xuống, nhìn thẳng vào mắt nó.
Đôi mắt ấy trong trẻo và rộng lớn, rất giống Tô Nghiễn.
Nhưng so với Tô Nghiễn, trong đó còn có thêm nét hoang dã không cam chịu bất kỳ sự trói buộc nào.
“Con không muốn làm Hoàng đế sao?”
Nó lắc đầu.
“Giang sơn rộng lớn đến vậy, con chỉ muốn tự mình đi đây đi đó, tận mắt ngắm nhìn mọi thứ.”
“Có như vậy mới không phụ cuộc đời này.”
Ánh nến trong điện lặng lẽ cháy.
Nhi t.ử nắm lấy tay ta, lòng bàn tay ấm áp.
Ta chợt nhớ đến câu nói của Quốc sư trước khi c.h.ế.t.
Lão nói người lật đổ Đại Ung chính là ta.
Lão đã sai rồi.
Thứ lật đổ Đại Ung không phải đôi nữ nhi song sinh, không phải yêu nghiệt, cũng không phải cô bé bị nhốt trong mật thất.
Thứ lật đổ Đại Ung chính là chiếc l.ồ.ng giam này.
Nó đã nhốt ta suốt mười sáu năm.
Nó đã giam cầm cuộc đời ngắn ngủi của tỷ tỷ.
Nó đã khóa c.h.ặ.t tấm chân tình của Tô Nghiễn.
Nó cũng muốn giam cầm sự tự do của Chiêu Nhi.
Ta chỉ đưa tay đẩy cánh cửa l.ồ.ng ra mà thôi.
Năm sau, ta tự lập làm Hoàng đế, đổi quốc hiệu thành Chu, lấy niên hiệu là Phụng Thiên.
Ta mặc long bào, ngồi trên ngai vàng giữa Thái Hòa điện.
Văn võ bá quan thực hiện đại lễ ba quỳ chín lạy, đồng thanh hô vang vạn tuế.
Tô Nghiễn là người đầu tiên quỳ xuống.
Hắn ngẩng đầu, đôi mắt hơi đỏ, khẽ mỉm cười với ta.
Ta cũng mỉm cười.
Hôm ấy, ánh nắng vô cùng rực rỡ.
Cả đại điện sáng ngời, tráng lệ.
Bàn tay cầm ngọc tỷ của ta vững vàng, không hề run rẩy.
Suốt nhiều năm sau đó, mỗi khi Chiêu Nhi đặt chân đến một nơi mới, nó đều viết thư cho ta.
Trong thư còn có những bức tranh phong cảnh do chính tay nó vẽ.
Trong mỗi bức tranh đều xuất hiện bóng dáng của một nữ t.ử.
Đó là hình ảnh ta trong mắt Chiêu Nhi.
Nó nói chỉ cần có ta trong tranh, cũng giống như ta đã tự mình ngắm nhìn vạn dặm non sông ấy.
Tỷ tỷ và ta gần như giống hệt nhau.
Vì vậy, nữ t.ử trong tranh cũng có thể là nàng.
Cuối cùng, tỷ tỷ cũng được tự do.
Còn giang sơn thái bình này, hãy để ta thay nàng trấn giữ.
Hết.
