Hỏa Tẫn Dư Sinh - Chương 3
Cập nhật lúc: 30/07/2026 02:01
Tiêu Lệnh Nhu cuối cùng cũng không kìm được, òa khóc thành tiếng.
"Thu lại những giọt nước mắt giả tạo của muội lại đi. Người đáng khóc chưa bao giờ là muội. Muội chỉ cần tiếp tục làm thiên kim tiểu thư được mọi người cưng chiều là đủ rồi."
Nói xong, ta phất tay áo định rời đi.
Đúng lúc ấy, nàng ta lại níu lấy ống tay áo ta.
"Tỷ tỷ, khi đó muội còn nhỏ, ăn nói không biết suy nghĩ, sao có thể tính là thật được? Bây giờ muội thật lòng lo cho tỷ mà, sao tỷ lại nói muội như vậy... Chi bằng để muội ch/ết đi còn hơn..."
Dứt lời, nàng liền lao đầu định đ.â.m vào cột.
Tạ Lăng Trú đứng phía sau lập tức ôm c.h.ặ.t lấy nàng, kéo nàng vào lòng, rồi căm giận nhìn ta.
"Nhị tiểu thư! Tam tiểu thư vốn đã đa sầu đa cảm, người nhất quyết phải ép nàng ấy đến ch/ết mới vừa lòng sao?"
Muội muội gục trong lòng hắn, vừa khóc vừa không ngừng lắc đầu.
"Không sao đâu... đều là ta có lỗi với tỷ tỷ..."
Nói được nửa câu, nàng lại nghẹn ngào nức nở.
Tạ Lăng Tiêu đau lòng nhìn nàng ta, sau đó quay sang ta.
"Lập tức xin lỗi Tam tiểu thư."
Ta cười lạnh. "Ngươi là cái thá gì?"
Tạ Lăng Tiêu không đáp, chỉ dùng ánh mắt trách cứ nhìn ta.
Ta lập tức tung một quyền, đ.á.n.h hắn ngã lăn xuống đất.
Tiêu Lệnh Nhu hét lên một tiếng, vội vàng nhào tới chắn trước người hắn. "Tỷ tỷ! Tỷ làm gì vậy?"
Ta phủi tay, thản nhiên đáp: "Muội chẳng phải luôn miệng nói quy củ hay sao? Vậy sao ngay cả hạ nhân cũng quản không nổi? Ám vệ dám hỗn láo với chủ t.ử, đáng bị xử t.ử."
"Ngươi..."
Tạ Lăng Trú tức đến nghẹn lời, nhưng vừa chạm phải ánh mắt lạnh lẽo của ta, hắn lại bất giác chùn bước.
Tạ Lăng Tiêu lau vết m.á.u nơi khóe môi, nhìn ta bằng ánh mắt như đang nhìn một người xa lạ.
Ta chẳng buồn dây dưa thêm, xoay người rời đi, không hề lưu luyến.
—--
Hôm sau, ta vốn định lên đường ngay, tránh phải tiếp tục qua lại với Tiêu Lệnh Nhu và huynh đệ Tạ gia.
Ai ngờ cửa phòng lại bị người ta đá văng.
Tạ Lăng Trú xông thẳng vào, dường như hoàn toàn không cảm thấy việc tự tiện xông vào khuê phòng của chủ t.ử có gì sai. Hắn lập tức chộp lấy cánh tay ta.
"Tam tiểu thư bị bắt cóc! Người phải theo ta!"
Ta lạnh mặt, nhấc chân đá mạnh vào đầu gối hắn. Nhân lúc hắn đau đớn buông lỏng tay, ta lập tức thoát khỏi sự khống chế.
"Ngươi là ám vệ của Tiêu Lệnh Nhu. Nàng ta bị bắt là do ngươi thất trách, liên quan gì đến ta?"
"Đương nhiên là có liên quan!"
Hai mắt Tạ Lăng Trú đỏ ngầu, quầng thâm dưới mắt cho thấy hắn đã thức trắng cả đêm.
"Nếu không phải ngươi cố ý chọc giận Tam tiểu thư, nàng sao có thể lén ra ngoài rồi bị người bắt đi?"
"Nhân lúc chuyện còn chưa bị phát hiện, lập tức theo ta đi, đổi ngươi lấy Tam tiểu thư trở về!"
Đúng lúc ấy, cửa phòng lại bị đá tung, Tạ Lăng Tiêu thở hổn hển, trán lấm tấm mồ hôi.
"Tam tiểu thư đâu? Nàng đã về chưa?"
Tạ Lăng Trú lắc đầu, rồi chỉ thẳng vào ta.
"Chưa. Nhưng bọn bắt cóc nói có thể dùng người để đổi."
"Chuyện này vốn do Nhị tiểu thư gây ra, hiện giờ, cũng nên để nàng trả giá."
"Đồ đi/ên!"
Ta cũng chẳng khách khí, vung một quyền thẳng vào mặt Tạ Lăng Trú.
"Đồ phế vật vô dụng! Còn dám động tay động chân với ta!"
Tạ Lăng Trú nhổ ra một ngụm m/áu, nhưng bàn tay đang giữ c.h.ặ.t lấy ta vẫn không hề buông lỏng.
"Xin lỗi, Nhị tiểu thư. Chuyện này liên quan đến thanh danh của Tam tiểu thư, dù có phạm thượng, thuộc hạ cũng không thể không làm."
"Sau này, người muốn c.h.é.m muốn gi/ết thuộc hạ thế nào cũng được."
Hắn bẻ quặt hai tay ta ra sau lưng rồi quay đầu gọi: "Lăng Tiêu, qua đây giúp ta."
Dẫu ta có bản lĩnh đến đâu, cũng không thể địch nổi hai ám vệ được huấn luyện bài bản.
Ta bị quật ngã xuống đất, trước mắt tối sầm, đầu óc choáng váng.
Mơ hồ ngẩng đầu lên, ta bắt gặp ánh mắt của Tạ Lăng Tiêu.
Trong cơn mê man, ta vô thức gọi tên hắn. "Lăng Tiêu... cứu ta..."
Trong mắt Tạ Lăng Tiêu tràn ngập giằng xé và đau khổ. Cuối cùng, hắn nhắm mắt lại, khàn giọng nói: "Xin lỗi."
Ngay sau đó, một chưởng bổ xuống sau gáy, ta lập tức bất tỉnh.
—--
Trong chiếc xe ngựa xóc nảy, ta từ từ tỉnh lại. Ngồi bên cạnh ta chính là Tạ Lăng Tiêu.
"Người cũng sống lại." Hắn nhìn ta, khẳng định chắc chắn.
Ta cười lạnh. "Cho nên ta mới biết, lời ngươi nói, một chữ cũng không thể tin."
Yết hầu hắn lăn lộn.
Rất lâu sau, hắn mới cúi đầu, thấp giọng nói: "Xin lỗi."
"Bốp!"
Một cái tát giáng mạnh lên mặt hắn, dấu tay đỏ au lập tức hiện rõ trên gương mặt.
"Chỉ biết nói xin lỗi thì có ích gì? Đối với ta, những lời đó chẳng có chút ý nghĩa nào."
Hắn vẫn cúi đầu, không dám nhìn ta.
Một lúc lâu sau mới cất giọng trầm thấp: " Ta thề đây sẽ là lần cuối cùng."
"Chỉ cần đổi được Tam tiểu thư trở về, hoàn thành trách nhiệm cuối cùng của mình, ta nhất định sẽ cứu nàng ra, cho dù phải đ.á.n.h đổi cả tính mạng ta cũng không từ."
Ta không nói lời nào.
Hắn càng thêm sốt ruột, vội lấy từ trong n.g.ự.c ra một khối ngọc bội, đặt vào lòng bàn tay ta.
"Đây là ngọc bội mẫu thân ta để lại, dặn ta phải trao cho người sẽ trở thành thê t.ử của mình. Ta lấy tấm lòng của mình mà thề, tuyệt đối sẽ không để nàng xảy ra bất cứ chuyện gì."
Xe ngựa dừng lại trước một vách núi, từ xa đã nhìn thấy Tiêu Lệnh Nhu bị trói c.h.ặ.t.
Đúng lúc trao đổi con tin, ta và nàng lướt qua nhau, ta nhìn thấy nơi khóe môi nàng ta thoáng hiện một nụ cười đắc ý.
Ngay sau đó, nàng ta lập tức chạy về phía sau lưng ta.
"Lăng Trú! Lăng Tiêu!"
Ta ngoái đầu nhìn lại.
Tạ Lăng Tiêu vững vàng đỡ lấy nàng ta, còn Tạ Lăng Trú nhanh nhẹn cắt đứt dây trói.
Hai người một trái một phải che chở Tiêu Lệnh Nhu ở giữa.
