Hỏa Tẫn Dư Sinh - Chương 5

Cập nhật lúc: 30/07/2026 02:01

Nhìn dáng vẻ nhượng bộ của Tiêu Lệnh Nhu, Tạ Lăng Tiêu không khỏi đau lòng. Trong khoảnh khắc ấy, hắn hoàn toàn gạt chuyện của Tiêu Lệnh Nghi ra sau đầu, cánh tay cũng vô thức vòng qua chiếc eo mảnh mai của nàng ta. 

Đúng lúc đó, tên thị vệ khi nãy lại vội vàng chạy đến.

Tạ Lăng Tiêu lạnh lùng liếc hắn một cái, nhưng vừa thấy vẻ mặt hoảng hốt của đối phương, trong lòng hắn bỗng dâng lên một dự cảm chẳng lành.

"Đại... đại nhân! Nhị tiểu thư... xảy ra chuyện rồi!"

"A..." Tiêu Lệnh Nhu bị Tạ Lăng Tiêu đẩy sang một bên, suýt nữa ngã xuống đất.

Thế nhưng người vừa đẩy nàng lại khác hẳn ngày thường, chẳng buồn quay đầu đỡ lấy, mà lập tức lao thẳng ra ngoài.

Ngọn lửa cháy ròng rã suốt một đêm, đợi đến khi hơi nóng tan dần, cả Hắc Phong trại chỉ còn lại một vùng đất cháy đen hoang tàn.

"Không… Không thể nào… Tiêu Lệnh Nghi... sao có thể ch/ết được..."

Ánh mắt tuyệt vọng của Tiêu Lệnh Nghi ở kiếp trước khi gác chuông bốc cháy lại hiện lên rõ mồn một trước mắt hắn.

Hắn… lại một lần nữa bỏ mặc nàng giữa biển lửa.

Lại một lần nữa hại nàng mất mạng.

Nỗi tuyệt vọng ngập trời khiến Tạ Lăng Tiêu như phát đi/ên, đ/iên cuồng bới tung đống đổ nát. Mười đầu ngón tay bị gạch đá sắc nhọn cứa đến m.á.u thịt be bét, nhưng hắn dường như không còn cảm nhận được đau đớn.

Đúng lúc ấy, một cú đ.ấ.m nặng nề giáng thẳng vào mặt hắn.

"Tạ Lăng Tiêu! Nhìn cho rõ thân phận của ngươi!"

Tạ Lăng Trú túm cổ áo hắn kéo bật dậy, ánh mắt lạnh như băng.

"Ngươi là ám vệ của Tam tiểu thư! Huống hồ, hạng người tham sống sợ c.h.ế.t như Tiêu Lệnh Nghi, sao có thể dễ dàng c.h.ế.t như vậy được?"

"Cái... cái gì?"

Tạ Lăng Tiêu thất thần nhìn ca ca mình, giọng nói run rẩy.

Yết hầu Tạ Lăng Trú khẽ động, cuối cùng vẫn tiếp tục dối gạt hắn.

"Chỉ là một trận hỏa hoạn thôi. Biết đâu đám sơn phỉ đã đưa Tiêu Lệnh Nghi chạy thoát."

"Hoặc cũng có thể... đây vốn chỉ là một màn kịch do chính nàng ta bày ra, chỉ để xem mọi người sẽ sốt ruột đến mức nào."

Ánh sáng dần trở lại trong mắt Tạ Lăng Tiêu, cả người cũng như được thả lỏng.

"Huynh nói đúng… Nàng sẽ không c.h.ế.t..."

Khóe mắt hắn đỏ hoe vì kích động.

"Nàng sẽ không ch/ết... Nàng không nỡ bỏ ta mà đi."

"Đại nhân! Tìm thấy thithe rồi!"

Một tên quan binh ở phía xa lớn tiếng hô lên.

Tạ Lăng Tiêu quay phắt đầu lại.

Một thi.the cháy đen được phủ vải trắng chậm rãi khiêng ra khỏi đống đổ nát, hắn loạng choạng bước tới.

"Lăng Tiêu!"

Tạ Lăng Trú định đưa tay ngăn cản, nhưng bị hắn hất mạnh ra.

Lời còn chưa kịp thốt khỏi miệng, Tạ Lăng Tiêu đã giật tấm vải trắng phủ trên thi.the.

Đáng tiếc, thi. the đó đã bị thiêu đến cháy đen, hoàn toàn không còn nhận ra dung mạo, chỉ có vóc người tương tự với Nhị tiểu thư.

Tạ Lăng Trú thở phào một hơi. "Thithe này không nhìn rõ mặt, chưa chắc đã là Tiêu Lệnh Nghi..."

Thế nhưng, Tạ Lăng Tiêu lại run rẩy lấy từ trong bàn tay cháy sém của t.h.i t.h.ể ra một khối ngọc bội.

Đó là khối ngọc bội trước lúc chia tay, chính tay hắn đã trao cho Tiêu Lệnh Nghi.

"Ca ca… là nàng ấy… "

Tạ Lăng Tiêu siết c.h.ặ.t khối ngọc bội, hai chân mềm nhũn quỳ sụp xuống đất. Từ cổ họng hắn bật ra những tiếng nức nở đau đớn như dã thú bị dồn vào đường cùng.

Tạ Lăng Trú nghiến c.h.ặ.t răng, cưỡng ép kéo người đệ đệ đang thất hồn lạc phách đứng dậy.

"Chuyện đã đến nước này, về bẩm báo với đại nhân trước đã."

Nhìn thấy Tiêu gia phụ t.ử dường như chẳng hề đau lòng trước cái c.h.ế.t của Tiêu Lệnh Nghi, Tạ Lăng Trú mới âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

Thế nhưng, vừa trở về phủ, bước chân vào sân, hắn đã thấy Tạ Lăng Tiêu một tay bóp c.h.ặ.t cổ Tiêu Lệnh Nhu, ép nàng sát vào tường.

Tạ Lăng Trú sững sờ, lập tức lao tới giữ lấy đệ đệ.

"Ngươi đang làm cái gì? Đó là Tam tiểu thư!"

Tạ Lăng Tiêu như không hề nghe thấy, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm Tiêu Lệnh Nhu.

"Có phải ngươi làm không? Đám sơn phỉ đó... có phải do ngươi sai khiến hay không?"

"Không phải ngươi nói bọn chúng sẽ cung phụng nàng t.ử tế sao? Vậy vì sao nàng lại ch/ết?"

Tiêu Lệnh Nhu bị hắn bóp đến mặt đỏ bừng, chỉ có thể run rẩy thốt ra mấy chữ:

"Không... không phải ta..."

"Tạ Lăng Tiêu!"

Tạ Lăng Trú liều mạng kéo Tiêu Lệnh Nhu ra khỏi tay hắn. Sợ Tạ Lăng Tiêu lại nổi đi/ên, hắn lập tức che chắn nàng phía sau lưng mình, ánh mắt đầy đề phòng nhìn chằm chằm đệ đệ: 

"Tam tiểu thư tâm địa lương thiện như vậy, sao có thể làm ra chuyện đó? Ta thấy ngươi nên nghĩ cho kỹ, có phải Nhị tiểu thư cố tình bày kế ly gián hay không!"

Tạ Lăng Tiêu bỗng bật cười, nước mắt cũng theo đó lặng lẽ rơi xuống.

"Nàng đã nói với ta… nàng từng nói mình đang gặp nguy hiểm… Ta vốn có thể cứu được nàng..."

"Nếu không phải Tam tiểu thư ngăn lại, ta đã đưa nàng trở về từ lâu!"

"Tiêu Lệnh Nhu."

Tạ Lăng Nhu không còn dịu dàng như trước kia, gằn từng chữ:  "Ta chỉ cần một câu thật lòng, rốt cuộc ngươi có cấu kết với đám sơn phỉ đó hay không?"

"Lăng Tiêu… Chàng không tin ta sao?"

Đôi mắt Tiêu Lệnh Nhu ngập tràn thất vọng và tủi thân, nước mắt từng giọt lớn lăn dài trên gương mặt.

"Đệ đệ, ngươi quá đáng rồi."

Tạ Lăng Trú đau lòng nhìn nàng, trách cứ: "Còn không mau xin lỗi Tam tiểu thư!"

Nhưng Tạ Lăng Tiêu vẫn đứng bất động như một mũi tên đã lên dây, ánh mắt hắn chưa từng rời khỏi Tiêu Lệnh Nhu.

"Trả lời ta."

Trong chốc lát, hai bên giằng co không ai chịu nhường ai, một tia oán độc lướt qua đáy mắt Tiêu Lệnh Nhu. Nàng ta đột ngột rút thanh trường đao bên hông Tạ Lăng Trú, kề lên cổ mình.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Hỏa Tẫn Dư Sinh - Chương 5: Chương 5 | MonkeyD