Hoa Thôn Khó Gả [phần 12] - Chương 235
Cập nhật lúc: 18/06/2026 05:08
Tam Nương cũng không hề thấy xấu hổ, tiếp tục giải thích:
- Là thế này, hôm nay có một vị cử nhân mới tới thuê nhà. Ngài ấy đi một mình, thuê cả một viện thì thấy quá rộng, lại không muốn ở loại phòng tập thể rẻ tiền, nhất quyết đòi thuê nhà ở Phúc Viên Hạng. Ta đã hỏi qua nhà bên cạnh rồi, họ không đồng ý. Nếu hai vị bằng lòng cho thuê một gian, ta sẽ dẫn ngài ấy tới.
Kỷ Đào lắc đầu:
- Không cho thuê, ta là nữ nhân nên rất không tiện.
Ngay từ lúc nhìn thấy bữa ăn trên bàn, Tam Nương đã đoán chuyến này tám phần là công cốc.
Nghe vậy, sắc mặt bà ta vẫn không đổi, chỉ thở dài:
- Haiz, cùng là cử nhân mà người với người khác nhau thật đấy. Mấy vị cử nhân đi cùng các vị khi trước, đều theo ta đi bộ hơn nửa canh giờ tới đây, việc gì cũng tự mình làm. Còn vị hôm nay thì hay rồi, đến đi cùng ta cũng không chịu. Ta nghĩ mọi người đều là người đọc sách, nếu ở chung một nơi, còn có thể cùng nhau luận bàn học vấn.
Kỷ Đào vẫn giữ vẻ mặt bình thản.
Thấy không thể thuyết phục được, Tam Nương đành cáo từ.
Dương ma ma tiễn bà ta ra ngoài rồi quay vào nói:
- Phu nhân, tốt nhất vẫn đừng cho thuê. Chưa nói tới danh tiếng, chỉ riêng việc đó là người ngoài thôi. Biết mặt chưa chắc đã biết lòng, sao có thể để họ ở chung được?
Kỷ Đào gật đầu:
- Ta hiểu.
Quan trọng nhất là họ không thiếu số bạc ấy.
Đã không thiếu tiền thì chẳng việc gì phải tự rước nguy hiểm về mình.
Dĩ nhiên, Kỷ Đào cảm thấy Tam Nương rồi cũng sẽ tìm được người đồng ý cho thuê thôi.
Người đọc sách vốn tốn kém. Cho thuê một gian phòng, kiếm thêm tiền mua giấy b.út cũng là chuyện thường.
Thế nhưng, khi Kỷ Đào và Dương ma ma từ ngoài phố trở về, nhìn thấy người cử nhân nhất quyết không thuê nguyên viện mà đòi thuê chung với người khác, vừa chuyển tới ở đối diện nhà họ Khả...
Nàng lập tức chỉ muốn mình hôm nay chưa từng bước chân ra khỏi cửa.
Người đó lại là Viên T.ử Uyên.
Thảo nào hắn nhất quyết muốn ở đây.
Quốc Học Quán nằm gần Nam Thành Môn, mà con hẻm này chính là nơi gần Nam Thành Môn nhất.
- Biểu muội? - Giọng Viên T.ử Uyên đầy kinh ngạc, còn xen lẫn niềm vui khi gặp lại người quen.
Kỷ Đào gật đầu:
- Biểu tỷ phu tới rồi à.
Giọng điệu và thần sắc của nàng lạnh nhạt đến mức Tam Nương đứng bên cạnh vốn định nói một câu “thật trùng hợp”, cuối cùng cũng chẳng thốt nên lời.
Viên T.ử Uyên đứng trước cửa nhà họ Khả, lặng lẽ nhìn Kỷ Đào đi vào trong.
Vừa vào cửa, Kỷ Đào đã đi thẳng tới phòng.
Lâm Thiên Dược đang đọc sách.
- Thiên Dược, Viên T.ử Uyên chuyển tới ở đối diện rồi.
Lâm Thiên Dược nhướng mày:
- Trùng hợp vậy sao?
Đúng là trùng hợp. Nhưng nghĩ kỹ lại thì cũng là điều tất nhiên, chỉ cần Viên T.ử Uyên không ngốc, hắn sẽ biết nơi này là lựa chọn thích hợp nhất.
- Không cần để ý tới hắn. - Lâm Thiên Dược nói rồi lại cúi đầu đọc sách.
Kỷ Đào bình tĩnh lại, cũng thấy chẳng cần bận tâm, dù sao nàng cũng rất ít ra ngoài.
Nghĩ lại thì mấy lần trước, mỗi khi gặp chuyện, Viên T.ử Uyên đều để Liễu Hương Hương đứng ra cầu xin người khác.
Kỷ Đào chưa từng thấy hắn tự mình mở miệng cầu người bao giờ.
Lần trước ở căn tiểu viện của Hà Nhiên, bị Cù Thiến mỉa mai mấy câu, số bạc vốn không muốn trả hắn cũng lập tức móc ra.
Điều đó cho thấy hắn thật ra là người rất coi trọng thể diện.
- Chỉ là không biết hắn kiếm đâu ra lộ phí nhỉ? - Kỷ Đào lẩm bẩm.
Đoạn đường từ quê lên kinh thành này tốn kém không hề nhỏ.
Nếu không phải trên đường nàng chữa bệnh kiếm thêm tiền, thì ba mươi lượng bạc chuẩn bị từ trước của họ e rằng chỉ vừa đủ chi phí đi đường.
Chẳng phải Hà Nhiên hiện giờ cũng phải ngồi vẽ tranh kiếm bạc đó sao?
Lâm Thiên Dược suy nghĩ một lát rồi lắc đầu.
Nếu Viên T.ử Uyên đỗ cử nhân, tự nhiên sẽ có người tặng hồng bao chúc mừng. Giống như hắn hay Hà Nhiên, số tiền ấy đủ trang trải chi phí lên kinh.
Nhưng tình cảnh hiện giờ của Viên T.ử Uyên thì khác. Dù có người tặng hồng bao, e rằng cũng chẳng được bao nhiêu.
- Đừng nghĩ nữa. - Lâm Thiên Dược khép sách lại.
- Về ngủ đi.
Nghĩ một chút, hắn lại nói:
- Hắn chắc cũng sớm vào Quốc Học Quán thôi. Nếu không có xe ngựa đưa đón, ban ngày chúng ta hẳn sẽ chẳng gặp được hắn.
Kỷ Đào gật đầu.
Nàng vào phòng nghỉ ngơi, đồng thời tự nhủ mấy ngày tới sẽ hạn chế ra ngoài.
Có lẽ Viên T.ử Uyên cũng cảm nhận được sự lạnh nhạt của Kỷ Đào.
Ngày hôm sau hắn chỉ tới thăm một lần.
Người tiếp hắn là Lâm Thiên Dược. Bởi Khả Thành cũng có mặt nên Kỷ Đào không ra ngoài.
Ba người ngồi tranh luận học vấn suốt cả buổi chiều, Dương ma ma là người tiếp đãi.
Sau hôm ấy, Viên T.ử Uyên không còn tới cửa nữa, nhưng mỗi lần gặp Kỷ Đào hay Lâm Thiên Dược, hắn vẫn nhiệt tình chào hỏi.
Lâm Thiên Dược nói không sai.
Mùng Tám tháng Giêng, Viên T.ử Uyên vào Quốc Học Quán.
Từ đó Kỷ Đào rất ít khi gặp hắn, bởi chỉ đến ngày thứ ba sau khi nhập học, đã có một cỗ xe ngựa cực kỳ hoa lệ tới đón hắn đi mất.
Lúc này, khi hắn rời đi, cũng không chào hỏi bọn họ một tiếng.
Mãi đến ngày hôm sau, nghe Vương thị nhắc tới, Kỷ Đào mới biết Viên T.ử Uyên chỉ ở chưa đầy nửa tháng nhưng lại trả tiền thuê đủ một tháng. Vương thị còn thao thao kể về sự xa hoa của cỗ xe ngựa đến đón hắn.
Những người như Viên T.ử Uyên, là sĩ t.ử ngoại địa đỗ phó bảng mà vẫn bằng lòng vào Quốc Học Quán, thực ra không nhiều, đa số đều tiếp tục dự thi cho tới khi đỗ đạt.
Quốc Học Quán hiện nay phần lớn là nơi dành cho thế hệ sau được tiến cử nhờ huynh phụ lập công, hoặc xuất thân từ những gia tộc có quyền thế đủ lớn.
