Hoa Thôn Khó Gả [phần 13] - Chương 243
Cập nhật lúc: 18/06/2026 07:32
Cửa sổ bị ai đó nhẹ nhàng đẩy mở. Một bóng người như lướt trên mặt đất, vô thanh vô tức tiến vào phòng.
- Ai đó?
Kỷ Đào lập tức ngồi bật dậy.
Đồng thời thắp sáng cây nến đặt bên cạnh giường.
Dưới lớp chăn, những ngón tay nàng đã kẹp sẵn một cây ngân châm, chỉ chờ xuất thủ.
Ánh nến vừa bừng lên, người đứng trước mặt mặc toàn thân đồ đen chỉ để lộ đôi mắt đầy vẻ hung ác, con d.a.o găm trong tay sắc bén lạnh lẽo.
Nhìn rõ đối phương, lòng Kỷ Đào chợt trầm xuống, nàng nhanh ch.óng lục lại ký ức.
Từ nàng, Lâm Thiên Dược cho tới Dương ma ma, rốt cuộc có kết thù với ai hay không.
Sau một vòng suy nghĩ, nàng nhíu mày hỏi:
- Ngươi là ai? Tại sao lại tới nhà ta?
Người kia nhìn thấy nàng thì thoáng kinh ngạc, trong mắt hiện lên vẻ nghi hoặc:
- Là nữ nhân?
Kỷ Đào bình tĩnh nhìn hắn, trong lòng cảnh giác tột độ, ngón tay kẹp ngân châm siết c.h.ặ.t hơn.
Nàng khẽ co người lại như đang sợ hãi, lại hỏi lần nữa:
- Ngươi là ai?
Bộ dạng như đang cố gắng chống đỡ nỗi hoảng sợ.
Người kia chậm rãi tiến lại gần, lưỡi d.a.o phản chiếu ánh nến, lóe lên tia sáng lạnh lẽo.
- Xin lỗi. Ta chỉ đi nhầm cửa thôi. Nhưng ngươi đã nhìn thấy ta rồi. Nếu vừa rồi ngươi không thắp đèn, ta nhất định sẽ không g.i.ế.c người.
Kỷ Đào lùi thêm một chút, lưng dựa sát vào tường, giọng run run:
- Ngươi định g.i.ế.c ai?
- Nhà bên cạnh ngươi...
Hắn còn chưa nói hết câu, lưỡi d.a.o trong tay đã như tia chớp lao thẳng tới cổ nàng.
Dao găm sắc bén ập đến trước mặt, Kỷ Đào nghiêng đầu tránh sang một bên.
Đồng thời ngả người ra sau, nằm vật xuống gối.
Gần như cùng lúc đó, cây ngân châm trong tay nàng nhanh như điện xẹt đ.â.m thẳng vào huyệt nơi thắt lưng đối phương.
Mũi châm cắm sâu vào da thịt, một kích trúng đích.
Người áo đen thấy một đòn không thành, đang kinh ngạc định ra tay lần nữa.
Bỗng nhiên nửa người hắn tê dại, hai chân mềm nhũn, cả thân thể ngã sầm xuống đất.
Kỷ Đào lập tức lật người xuống giường. Dù bụng đã lớn, động tác vẫn cực nhanh.
Nàng liên tiếp đ.â.m thêm vài châm nữa, đến lúc ấy mới hơi thở phào. Một tay chống thắt lưng đứng dậy, sau lưng nàng đã ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Kỷ Đào lau mồ hôi trên trán, cất cao giọng gọi:
- Ma ma!
Ngay lập tức từ phòng bên truyền tới tiếng Dương ma ma:
- Phu nhân?
Kỷ Đào không trả lời.
Người áo đen nằm dưới đất hít sâu một hơi, sắc mặt hơi dịu lại.
- Thả ta đi. Ta không định g.i.ế.c ngươi.
Kỷ Đào cười lạnh. Nếu nàng không thắp đèn lên, e rằng đến c.h.ế.t cũng chẳng biết mình c.h.ế.t thế nào.
- Ngươi biết võ công? - Hắn lại hỏi.
Kỷ Đào hừ lạnh một tiếng, lại đ.â.m thêm một châm vào cổ hắn.
Môi hắn mấp máy nhưng từ đó về sau không thể nói thêm một chữ nào nữa.
Kỷ Đào lúc này mới từ từ mặc thêm quần áo, ánh mắt chưa từng rời khỏi người nằm dưới đất.
Thấy hắn như muốn nói gì đó, nàng thản nhiên đáp:
- Ngươi có nói gì cũng vô ích.
Dương ma ma đẩy cửa bước vào. Những lời định hỏi lập tức nuốt ngược trở lại khi nhìn thấy người áo đen trên sàn.
- Phu nhân! Người có sao không?
- Không sao. - Kỷ Đào lắc đầu.
Nàng nhìn người dưới đất, khẽ nhíu mày. Một tên to xác như vậy. Phải xử lý thế nào đây?
Nàng chưa từng g.i.ế.c người, đ.â.m vài châm còn được. Nhưng nếu thật sự lấy mạng hắn, nàng vẫn chưa từng làm.
Thả đi thì lại không cam lòng, vừa rồi tên này thật sự muốn g.i.ế.c nàng.
Nếu không phải phản ứng đủ nhanh, lại thêm nhiều năm sử dụng ngân châm nên động tác chuẩn xác, nhận huyệt cực nhanh.
Chỉ e lúc này đã là một xác hai mạng.
Nghĩ tới đó, trong mắt nàng thoáng hiện một tia lạnh lẽo.
- Phu nhân, rốt cuộc là chuyện gì? - Dương ma ma bước lên.
Nhanh ch.óng tìm dây thừng trói c.h.ặ.t người áo đen.
Kỷ Đào suy nghĩ một lúc rồi nói:
- Ma ma, đi gọi vị Lý công t.ử ở bên cạnh sang đây.
Dương ma ma nhìn quanh căn phòng.
Kỷ Đào cũng cảm thấy không ổn:
- Chúng ta kéo hắn ra ngoài trước.
Hai người hợp sức, chủ yếu là Dương ma ma dùng sức kéo, mãi mới lôi được người áo đen sang gian ngoài.
Lúc ấy Dương ma ma mới chuẩn bị ra cửa.
- Ma ma, nhớ kín đáo một chút. - Kỷ Đào dặn.
Dương ma ma quay đầu lại:
- Phu nhân yên tâm.
Ngay từ lúc nàng bảo gọi Lý công t.ử sang đây, Kỷ Đào đã chú ý thấy, trong mắt người áo đen lóe lên vẻ kinh hãi rõ rệt.
- Ngươi rất sợ hắn? - Nàng hỏi.
Người kia quay mặt sang chỗ khác, không trả lời mà cũng chẳng thể trả lời được nữa.
Kỷ Đào cũng chẳng buồn truy hỏi, nàng không hề có hứng thú biết giữa bọn họ có ân oán gì.
Nàng đưa tay định rót nước uống, mới phát hiện nước đã nguội ngắt. Với tình trạng hiện giờ, nàng không thể uống nước lạnh.
Đặt chén xuống, ánh mắt chợt dừng lại trên con d.a.o găm Dương ma ma vừa lấy từ người kia ra.
Nhớ tới những động tác gọn gàng, chuẩn xác của hắn lúc nãy.
Nàng bỗng hỏi:
- Cổ Thanh Viễn... không phải do ngươi g.i.ế.c đấy chứ?
Đúng lúc ấy, ngoài sân vang lên tiếng bước chân.
Dương ma ma dẫn theo hai người đi vào.
Một người là vị Lý công t.ử mà Kỷ Đào chỉ mới gặp hai lần.
Người còn lại là cô nương tự xưng phu nhân của hắn, cô nương ấy đang dìu Lý công t.ử.
Vừa bước vào cửa đã nhìn thấy người áo đen bị trói c.h.ặ.t nằm dưới đất.
Không đợi hai người lên tiếng, Kỷ Đào đã nói thẳng:
- Hắn bảo mình tới g.i.ế.c ngươi. Ta không muốn vòng vo. Ngươi có thể trực tiếp mang hắn đi. Chỉ có một điều...
Nàng nhìn thẳng vào đối phương:
- Tuyệt đối không được để chuyện này dính dáng tới nhà ta.
Lý công t.ử sắc mặt tái nhợt, nghe xong toàn bộ câu chuyện, hắn đưa mắt nhìn Kỷ Đào từ trên xuống dưới.
Ánh mắt dừng lại trên thân hình nặng nề vì m.a.n.g t.h.a.i của nàng, sự nghi hoặc hiện rõ trên mặt.
